TTL – Chương 37

Đăng trước, đợi các thím hạ hỏa rồi hẵng ăn BBQ lạc đà Ꮚ•̀ꈊ•́Ꮚ

Chương 37: My Happy Life

An Cúc Nhạc bắt taxi, vừa xuống xe, đã nhìn thấy Kiều Khả Nam cầm di động ngồi thu lu bên một góc đường. Cậu đã ngưng khóc, nhưng nước mắt vẫn thi nhau rơi xuống tí tách từ con ngươi trống rỗng, ánh đèn hắt lên thân hình cô đơn, đáng thương như chú chó con bị chủ bỏ rơi.

Tâm An Cúc Nhạc nhói lên một chút, y hẹn tài xế chờ một lát, chạy tới: “Anh đến rồi.”

“Ừ.” Kiều Khả Nam hít mũi, cúi thấp đầu, nói xong một câu rồi im lặng, không lên tiếng nữa.

An Cúc Nhạc: “Đến chỗ của anh.”
Tiếp tục đọc

TTL – Chương 34

Anh đi xa quá, anh đi xa em quá ……. T_____T

Chương 34: Chẳng qua chỉ chia tay thêm một lần mà thôi. 

Thời gian là vô định, nó không hình không dạng, lại dịch chuyển không ngừng, cho dù bạn không muốn nghênh đón ngày mai, thì cái gì phải tới rồi cũng sẽ tới.

Giống như một giây trước còn đang chúc mừng Tất niên, chớp mắt một cái, một tháng đã trôi qua. Quan hệ của hắn và Lục Hành Chi vẫn duy trì như cũ. Dịp năm mới không ai trong họ về quê, hắn bèn dứt khoát vùi trong nhà Lục Hành Chi, từ trừ tịch cho đến mùng một, hai người cứ như thi nhau thiêu đốt chút nhiệt tình còn dư lại vậy, ai biết qua năm nay, bọn họ sẽ thế nào?

Hơn nữa năm nay thực sự lạnh quá, lạnh đến không còn thiên lý, lạnh đến mức hắn luyến tiếc rời xa người này.

Nghỉ lễ kết thúc, hôm nay là ngày sở vụ bắt đầu làm việc, Vũ Văn luật sư tổ chức đại hội khởi công, mấy cha trong sở lại làm trò con bò, chắp tay cúng tế trời đất, ông chủ Vũ Văn cho mỗi luật sư, trợ lý, nhân viên một bao lì xì thật to, còn tươi cười vui mừng tuyên bố: “Kiều luật sư nửa năm qua tiến bộ rất nhiều, còn đi theo Lục luật sư học hỏi, năm nay tôi quyết định sắp xếp cho cậu văn phòng riêng, từ nay về sau phải tự mình cố gắng nha.” Tiếp tục đọc

TTL – Chương 33

Lời editor: Nôn quá các cậu ạ =.= , nhân lúc rảnh rỗi đẩy nhanh tiến độ để chào đón serie Thị Ngược.

Chương này có biến!!!!

emo

Chương 33: Ngày hai mốt tháng mười hai.

Năm đến năm đi, ngày 21/12 đã tới rồi.

Theo truyền thuyết, ngày 21/12 là ngày tận thế, có một số người hoảng loạn, số còn lại vẫn sống ung dung, Kiều Khả Nam đương nhiên thuộc loại thứ hai.

Năm mới, đối với hắn không có nhiều thay đổi, muốn ăn cứ ăn muốn ngủ cứ ngủ, đi làm rồi tan tầm, ngày qua ngày, không thay đổi nhiều so với trước đây.

Đêm Giáng Sinh đã thất hẹn với Hoa Cúc Đen, qua năm mới công việc lại ngập đầu, không chừa được chút thời gian đi xin lỗi người ta, mãi rồi hắn cũng dành ra được một ngày 21/12, bèn hẹn Hoa Cúc Đen đi xem chiếu bóng, Hoa Cúc Đen nhìn thấy hắn không khỏi khinh bỉ trêu chọc: “Mời được ngài đây so với mời thần tài còn khó hơn.”

Kiều Khả Nam không chút chột dạ tươi cười: “Em không ngại anh cúng bái đâu.” Tiếp tục đọc

TTL – Chương 27

Chương 27: Hoa Cúc Đen không hổ là hoa cúc.

Kiều Khả Nam là kiểu người khá dửng dưng.

Hắn không ân hận một khi đã lựa chọn, không thích đấu đá lung tung, nhưng không phải lúc nào cũng có thể đề phòng mọi thứ, có một số việc, nếu đã không tránh được thì cứ thản nhiên giang tay nghênh chiến ── ví dụ như chuyện nảy sinh “tình cảm” với Lục Hành Chi.

Vì dục mà yêu, nghe thật nông cạn, nhưng một khi đã đem phần sâu kín nhất của thân thể thổ lộ, trái tim ư? Ít nhất đến giờ này, Kiều Khả Nam vẫn tin mình có thể kiểm soát hai phần đó thật rạch ròi.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể yêu kiểu này, nhưng thực sự nó đã tồn tại.

Có một số việc, phủ nhận một hai lần còn tin được, phủ định ba bốn lần, ngay cả mình còn không tin nổi mình.

Tiếp tục đọc