TTL – Chương 39

Chương 39: Quả đắng

Lục Hành Chi vốn định lập tức về nhà, lại phát hiện để quên tài liệu quan trọng, đành phải quay xe trở lại phòng làm việc.

Bước vào cơ quan, một số văn phòng vẫn còn sáng trưng đèn đuốc, nhân viên ở đây làm việc luân phiên 24 giờ, đề phòng tất cả tình huống bất ngờ phát sinh, có một lập ủy nhìn thấy Lục Hành Chi, thấy vết bầm xanh tím trên mặt anh liền kinh hô: “Mặt cậu làm sao vậy ? !”

“Gặp chút chuyện ngoài ý muốn.” Lục Hành Chi cười khổ, khóe miệng bị rách, nói chuyện là đau, cơn tức của Kiều Khả Nam thật không nhỏ.

“Trời ạ … Nói chung, trong thời gian này cậu nên cẩn trọng chút, ngàn vạn lần đừng gây chuyện bên ngoài, chút tin tức gió thổi cỏ lay cũng có thể biến thành chí mạng, phải qua trận này, rồi muốn làm gì thì làm.” Biểu cảm của ông ta rất căng thẳng, tuyệt nhiên không phải vì lo lắng vết thương của Lục Hành Chi: “Cẩn thận phiếu bầu của chúng ta bị ảnh hưởng.”

“Tôi biết rồi.” Lục Hành Chi lên tiếng, không muốn nán lại lâu, lấy xong tài liệu thì rời đi.
Tiếp tục đọc

TTL – Chương 35+36

Chương 35: Thịnh Trúc Như ông đừng có tới.

Lục Hành Chi đi rồi, trời bắt đầu đổ mưa.

Hai chuyện này đương nhiên không liên quan tới nhau, tháng ba là tiết thanh minh, ngày nào chả mưa rả rích, làm cho người nhìn cũng thấy phát sầu, dường như tâm trạng cũng phải ẩm ướt mốc meo theo.

Sau một tháng Lục Hành Chi trời khỏi sở vụ, bọn họ đại khái là “dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”, tổng cộng lăn giường thêm năm lần.

Có lẽ trời mưa không ngừng làm cho lòng người trống trải, làm tăng nhu cầu muốn ôm ấp ai đó, hắn không ngờ Lục Hành Chi vẫn muốn ngủ với hắn, chỉ là phút trước thân thể còn vui vẻ dây dưa, tâm hồn một lần rồi một lần càng thêm trống rỗng, giống như một tách cà phê lạnh ngắt ── Tiếp tục đọc

TTL – Chương 34

Anh đi xa quá, anh đi xa em quá ……. T_____T

Chương 34: Chẳng qua chỉ chia tay thêm một lần mà thôi. 

Thời gian là vô định, nó không hình không dạng, lại dịch chuyển không ngừng, cho dù bạn không muốn nghênh đón ngày mai, thì cái gì phải tới rồi cũng sẽ tới.

Giống như một giây trước còn đang chúc mừng Tất niên, chớp mắt một cái, một tháng đã trôi qua. Quan hệ của hắn và Lục Hành Chi vẫn duy trì như cũ. Dịp năm mới không ai trong họ về quê, hắn bèn dứt khoát vùi trong nhà Lục Hành Chi, từ trừ tịch cho đến mùng một, hai người cứ như thi nhau thiêu đốt chút nhiệt tình còn dư lại vậy, ai biết qua năm nay, bọn họ sẽ thế nào?

Hơn nữa năm nay thực sự lạnh quá, lạnh đến không còn thiên lý, lạnh đến mức hắn luyến tiếc rời xa người này.

Nghỉ lễ kết thúc, hôm nay là ngày sở vụ bắt đầu làm việc, Vũ Văn luật sư tổ chức đại hội khởi công, mấy cha trong sở lại làm trò con bò, chắp tay cúng tế trời đất, ông chủ Vũ Văn cho mỗi luật sư, trợ lý, nhân viên một bao lì xì thật to, còn tươi cười vui mừng tuyên bố: “Kiều luật sư nửa năm qua tiến bộ rất nhiều, còn đi theo Lục luật sư học hỏi, năm nay tôi quyết định sắp xếp cho cậu văn phòng riêng, từ nay về sau phải tự mình cố gắng nha.” Tiếp tục đọc

TTL – Chương 33

Lời editor: Nôn quá các cậu ạ =.= , nhân lúc rảnh rỗi đẩy nhanh tiến độ để chào đón serie Thị Ngược.

Chương này có biến!!!!

emo

Chương 33: Ngày hai mốt tháng mười hai.

Năm đến năm đi, ngày 21/12 đã tới rồi.

Theo truyền thuyết, ngày 21/12 là ngày tận thế, có một số người hoảng loạn, số còn lại vẫn sống ung dung, Kiều Khả Nam đương nhiên thuộc loại thứ hai.

Năm mới, đối với hắn không có nhiều thay đổi, muốn ăn cứ ăn muốn ngủ cứ ngủ, đi làm rồi tan tầm, ngày qua ngày, không thay đổi nhiều so với trước đây.

Đêm Giáng Sinh đã thất hẹn với Hoa Cúc Đen, qua năm mới công việc lại ngập đầu, không chừa được chút thời gian đi xin lỗi người ta, mãi rồi hắn cũng dành ra được một ngày 21/12, bèn hẹn Hoa Cúc Đen đi xem chiếu bóng, Hoa Cúc Đen nhìn thấy hắn không khỏi khinh bỉ trêu chọc: “Mời được ngài đây so với mời thần tài còn khó hơn.”

Kiều Khả Nam không chút chột dạ tươi cười: “Em không ngại anh cúng bái đâu.” Tiếp tục đọc

TTL – Chương 32

Lời editor: Hình như reader nhà mình không hào hứng với H QAQ

Chương 32: Kẻ trộm

Kiều Khả Nam bị anh dằn vặt cả đêm, cứ thế mơ màng chìm vào giấc ngủ, Lục Hành Chi lại trái ngược hoàn toàn, càng lúc càng tỉnh táo.

Anh vuốt ve khóe mắt phiếm hồng của cậu thanh niên, đêm nay, anh biết mình hơi mất kiểm soát, làm tình quá mức.

Anh ngồi dậy, vẫn ở trần, cầm gói Marlboro trên tủ đầu giường, đi tới ban công.

Anh không sợ lạnh, mà lúc này, anh cần một nơi yên tĩnh một mình hơn . Tiếp tục đọc