KXCVNM – Võ hiệp 8

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, hài, 1×1, HE

Edit: Bless

Beta: Moe Moe

***

Tám

Vưu Hạt im lặng đứng cạnh giường. Đến nước này, kẻ trên giường vẫn mê mẩn ngủ say, tóc dài xõa trên gối, hai má ửng hồng do vừa tắm rửa.

Vưu Hạt đang định đạp người xuống, bỗng thấy Tiểu Ngân trườn rồi trườn, thoắt một cái nhảy “phóc” lên ngực kẻ kia, vươn mình ưỡn thẳng.

Vưu Hạt ngạc nhiên, sau đó bật cười: “Ai da, thì ra Tiểu Ngân muốn tự trả thù sao, đến đi.”

Có vẻ Tiểu Ngân hiểu được tiếng người, sau khi chủ nhân nói, nó lập tức vung đuôi, tát “bốp” lên mặt Tịch Đăng.

Tịch Đăng đang ngủ thì bị đánh thức, mơ màng tỉnh dậy, vừa nhìn thấy Tiểu Ngân toàn thân đã cứng đờ.

Tiểu Ngân thu đuôi, há miệng nhe răng, hai con mắt nhìn Tịch Đăng chằm chằm.

Tịch Đăng thầm nhủ, con rắn này định cắn mình sao?

Tịch Đăng nặn ra nụ cười méo mó: “Tiểu súc sinh, đừng nằm trên ngực ta, cút xuống.”

“Xiiiiii” Tiểu Ngân thè lưỡi, dựng thẳng đuôi, dường như có thể lao tới bất cứ lúc nào.

Vưu Hạt đóng vai khán giả, thích thú đứng xem, nói thật đây là lần đầu hắn thấy Tiểu Ngân có hứng thú với người khác.

Tịch Đăng thấy Tiểu Ngân vẫn không chịu xuống, dù không muốn nhún nhường cũng phải nhún nhường: “Tiểu tổ tông, ta gọi ngươi là Tiểu tổ tông được không? Tiểu tổ tông, ngươi mau xuống đi, người ta không thoải mái đâu.”

Tiểu Ngân vẫy vẫy đuôi, sau đó trườn lên cổ Tịch Đăng, bất động.

Tịch Đăng hóa đá.

Vưu Hạt rốt cuộc không nhịn được nữa, cười sằng sặc: “Đường đường là một đại nam nhân, lại đi sợ một con rắn hahahaha, thật buồn cười.”

Tịch Đăng nghiêm mặt, thử nhúc nhích, con rắn thấy hắn động đậy cũng sẽ cử động theo, khiến hắn hoảng sợ cứng đờ, chỉ có thể nhìn Vưu Hạt cầu xin giúp đỡ.

“Ai, ngươi nên trông coi tiểu súc sinh của mình cho kĩ chứ, sao đụng một tí lại leo lên người nam nhân khác nằm.” Vừa dứt lời, Tiểu Ngân Xà đã nhổm nửa người, lườm hắn. “Tổ tông, tổ tông của ta. Vưu Hạt, ngươi đem Tiểu tổ tông xuống giùm đi!”

Vưu Hạt nhíu mày. “Tại sao ta phải giúp người, nếu ta nhớ không lầm thì ta đang muốn giết ngươi mà.”

Tịch Đăng trưng ra bộ mặt sống không bằng chết, “Bây giờ ta thà để ngươi giết chết còn hơn.”

Tiểu Ngân lại dùng đuôi vỗ mặt Tịch Đăng, cảm giác nhơn nhớt dinh dính khiến Tịch Đăng hận không thể chết luôn cho rồi.

Vưu Hạt hừ lạnh, nói thật, hắn chưa bao giờ thấy Tiểu Ngân thế này, nếu có người chọc giận nó, nó sẽ há miệng cắn chết đối phương, cách nó trêu đùa người khác bây giờ khiến Vưu Hạt thực sự ngạc nhiên, thêm vào đó phản ứng của kẻ trước mắt cũng rất thú vị.”Ngươi nên biết ơn vì Tiểu Ngân thích chọc ghẹo ngươi, nếu không ta đã sớm giết ngươi rồi.”

“Đại độc vật có giỏi thì giết ta đi.” Tịch Đăng trừng trừng lườm hắn.

Vưu Hạt ngồi xuống cạnh giường, bất ngờ cho Tịch Đăng một cái tát, “Chờ ta nghiên cứu xong, ắt sẽ làm” Bỗng, tay áo hắn phất lên, một viên thuốc màu đỏ xuất hiện. “Uống.”

Tịch Đăng nhăn mũi, muốn nói lại thôi, hung hăng nhả ra hai chữ, “Còn lâu.”

Vưu Hạt không hề tức giận: “Vậy để Tiểu Ngân giúp.”

Tiểu Ngân ở bên lắc lắc đuôi nhỏ, có vẻ thực sự muốn giúp Tịch Đăng uống thuốc.

Tịch Đăng tức thì vồ lấy viên thuốc trong tay Vưu Hạt: “Chút chuyện nhỏ này sao dám phiền Tiểu tổ tông chứ.” Hắn há miệng nuốt vào.

Không lâu sau, ánh mắt Tịch Đăng dần dần mờ ảo.

Vưu Hạt lại vung một tát vào mặt Tịch Đăng. “Qua mặt ta à, tưởng ta không biết ngươi giấu dưới lưỡi chắc.”

Tịch Đăng dưới con mắt của một người một rắn, chỉ có thể uất ức nuốt viên thuốc, sau đó ngất xỉu.

Tiểu Ngân bây giờ mới thản nhiên bò xuống, trở về bên cạnh chủ nhân.

Vưu Hạt nhìn chằm chằm người trên giường, ánh mắt suy tính, thầm thì: “Giết hắn, Vu Quy sẽ hận ta, nhưng nếu Vu Quy chứng kiến hắn biến thành con người khác, liệu còn thích hắn không?”

Người trên giường tỉnh lại, bên ngoài đã sáng choang.

Bên giường có hai thiếu nữ đang ngồi, nhìn thấy hắn tỉnh, lập tức chạy đi báo cho Độc chủ.

Chờ đến khi Vưu Hạt tiến vào, đã thấy khuôn mặt gợi đòn thần thỡ nhìn hắn, kẻ đó bây giờ như một tờ giấy trắng, mặc người đến bôi đen.

Vưu Hạt cong môi, mỉm cười.

Người trên giường ngơ ngác nhìn hắn một hồi, hỏi: “Ngươi là ai?”

“Vưu Hạt.”

Mắt hắn mở tròn xoe, hình như không hiểu rõ, sau lại chỉ tay vào chính mình, hỏi: “Thế ta là ai?”

Vưu Hạt tới bên hắn cúi người, nhìn thẳng vào mắt hắn, đáp: “A Ngốc, tên của ngươi là A Ngốc.”

Người kia lắc lắc đầu: “Không phải, tên của ta không phải như vậy, phải là…” Hắn đột nhiên bưng đầu, vẻ mặt rất đau đớn: “… Đăng”

Vưu Hạt gỡ tay hắn ra: “Đừng lo lắng, A Ngốc, ngươi chỉ bị mất trí nhớ.”

“Ta bị mất trí nhớ?”

Vưu Hạt mặt không đỏ tim không đập đáp: “Đúng, ngươi bị thiểu năng bẩm sinh, mấy ngày trước bị ngã, đập đầu vào đá, không may mất trí nhớ.”

Vẻ mặt A Ngốc chẳng tin chút nào, hắn cảm thấy mình không phải như vậy: “Vì sao ta lại mất trí nhớ? Chúng ta có quan hệ gì?”

“Ta cũng không biết. Còn chúng ta a … ta là người ngươi thầm mến.” A Ngốc hả một cái, nhíu mày: “Tại sao ta thầm mến ngươi, mà ngươi lại biết?”

Vưu Hạt: “Sao ngươi hỏi nhiều vậy.”

A Ngốc rất bất đắc dĩ: “Vì ta bị mất trí nhớ mà”

Vưu Hạt đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống: “Lí do ta không thích ngươi là bởi vì ngươi hỏi quá nhiều.”

“Hả.” A Ngốc ngơ ngác, cho đến khi Tiểu Ngân cử động, hắn liền hoảng sợ lùi về sau: “Thứ đó … Thứ đó là cái gì?” Hắn chỉ vào cổ Vưu Hạt.

Vưu Hạt gỡ Tiểu Ngân xuống, sờ sờ đầu rắn: “Đây là Tiểu Ngân.”

Sắc mặt A Ngốc nhăn tít: “Ngươi … tại sao lại nuôi con súc sinh đó trên cổ chứ?”

Khóe miệng Vưu Hạt giật giật, trở nên ngu ngốc mà vẫn không sửa tính tình à.

Tiểu Ngân nổi giận, lè lưỡi xì A Ngốc.

A Ngốc hoảng sợ rúc vào góc giường, “Ta không thể thầm mến ngươi, ta sợ nhất là rắn .”

Vưu Hạt nhíu mày: “Ngươi bình thường hay gọi Tiểu Ngân là Tiểu tổ tông, nó là con vật ngươi yêu thích nhất.”

Mặt A Ngốc cứng đờ, Vưu Hạt đặt Tiểu Ngân xuống: “Đi, Tiểu Ngân, còn không mau thăm hỏi người hầu của ngươi.”

Tiểu Ngân bò về phía A Ngốc.

“Ngươi … Ngươi đừng tới đây, không muốn …Vưu Hạt, vứt nó đi aaaaaa!”

Vưu Hạt đứng một bên cười sằng sặc.

Nhất định phải biến con quỷ ganh tị này thành một kẻ điên trước khi Triệu Vu Quy đến.

A Ngốc ngồi bên bàn, nơm nớp sợ hãi lột nho, lột xong một quả, sẽ có một cái đầu nhỏ lại gần, ngoạm quả nho, ngửa đầu nuốt xuống.

A Ngốc lột một lúc hơn mười quả, cuối cùng không nhịn được hỏi kẻ đối diện mình: “Tại sao rắn lại thích ăn nho? Hơn nữa nó ăn cả đống như vậy, không sợ chướng bụng sao?”

Vưu Hạt đang lật sách, không thèm ngẩng đầu lên, ngày thường hắn vẫn tự mình cho Tiểu Ngân ăn, nhưng bây giờ Tiểu Ngân có vẻ thích tên này, nhiệm vụ chăm Tiểu Ngân tất nhiên rơi xuống người A Ngốc , “Ngươi biết ta ghét nhất…”

Hắn chưa dứt lời, A Ngốc liền đáp, “Ghét nhất những kẻ nói nhiều, ngươi nói cả đống lần, ta nghe phát chán rồi, nhưng mà có thật là ta thầm thích ngươi không? Sao ta có cảm giác ta không những thích nói nhiều mà còn thích lặp lại nhỉ.”

Vưu Hạt cảm thấy gân xanh trên người đang thi nhau nhảy nhót, lần đầu tiên hắn hối hận, lúc trước sao lại hạ thuốc làm y mất trí nhớ, đáng lẽ phải biến tên này thằng một thằng ngốc thực sự mới đúng, chỉ cần giữ mạng là được .

A Ngốc lột nho mỏi nhừ tay, quay đầu nói với Tiểu Ngân đang há mỏ chờ ăn: “Tiểu tổ tông, ăn quá nhiều sẽ mập, tới lúc đó không tìm được rắn cái, ngươi xem bây giờ đã là mua đông, còn cách mùa xuân bao xa chứ? Mùa động dục sắp đến, không tìm được con cái thì rất đáng thương.”

Tiểu Ngân khép miệng, giật giật thân, dường như thực sự sầu não, cuối cùng nằm bẹp dí trên bàn.

Vưu Hạt không nhịn được nữa: “Cút ra ngoài cho ta.”

“Không cút đấy.” A Ngốc nói: “Nếu ta thầm mến ngươi, ta nhất định phải nghĩ trăm phương ngàn kế ở bên ngươi, hơn nữa ta đã đút cho Tiểu tổ tông cả đống nho, ngươi không thể dùng xong liền vứt bỏ ta, đồ bội tình bạc nghĩa.” Nói xong, hắn còn ấm ức nhìn Vưu Hạt.

Trong thâm tâm, Vưu Hạt cố gắng bình tĩnh, có thể giết không? Có thể giết không? Giết chết tên này được khônggg? Cuối cùng, hắn chọn lý trí, Vưu Hạt khẽ mỉm cười, cười đến phong tình vô hạn: “Ngươi không thấy mình nói quá nhiều sao?”

Hai mắt A Ngốc tròn xoe, “Ta muốn bù đắp.”

Vưu Hạt siết chặt quyển sách.

A Ngốc đột nhiên nhổm đít nhích lại gần Vưu Hạt, hắn cứ ngồi đó ngắm hắn chằm chằm. Vưu Hạt bị hắn nhìn đến khó chịu, tức giận nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, ta há để ngươi nhìn chắc?”

A Ngốc không chỉ nhìn, còn giơ vuốt chó sờ gương mặt phong tình vạn chủng của Vưu Độc Chủ.

Vưu Hạt giận dữ, cho tên to gan lớn mật kia một tát, quát: “Ngươi dám?”

A Ngốc bị đánh, ánh mắt cực kì oan ức, nắm vuốt thu về.

Một lúc sau, gương mặt hắn đỏ lên, Vưu Hạt nhìn ánh mắt tủi thân của hắn, bỗng nhiên cảm thấy tội lỗi, hình như mình ra tay hơi nặng, giọng nói bất giác hạ xuống: “Không được nhìn ta như vậy, ta đánh ngươi vì ngươi dám vô lễ với ta.”

A Ngốc vô cùng đáng thương nhìn Vưu Hạt: “Nhưng ta thầm mến ngươi mà? Thầm mến thì phải thân mật chứ.”

Vưu Hạt trừng A Ngốc, đứng dậy đi thẳng về giường: “Ta muốn nghỉ ngơi, ngươi lui ra đi.”

Tiểu Ngân nhìn chủ nhân. Cũng bò xuống, theo hắn lên giường.

Vưu Hạt ngồi bên giường cởi áo, bỗng phát hiện A Ngốc chưa chịu rời đi, bực bội quát: “Còn ngây ra đó làm gì?”

A Ngốc ồ lên, cũng leo lên giường Vưu Hạt.

Sau đó bắt chước Vưu Hạt cởi áo, còn lớn gan liếc mắt đưa tình với mỹ nhân.

A Ngốc cười, mang theo mấy phần của Tịch Đăng ngày trước, hắn nói: “Tiểu Vưu Hạt, ta muốn ngủ cùng ngươi.”

Vưu Hạt lần thứ hai có xúc động đá hắn xuống giường, nhưng không, sau khi nhìn ánh mắt vô tội của đối phương, hắn đột nhiên cười, cười đến phong tình vạn chủng, “Ngươi muốn ngủ kiểu gì?”

A Ngốc xấu hổ, tay chó không an phận lột áo đối phương, “Đương nhiên là muốn…” Cổ áo Vưu Hạt bị A Ngốc vạch ra từ lúc nào, lộ ra lồng ngực trắng nõn. A Ngốc bỗng nhiên trợn to mắt, hai tay sờ soạng ngực hắn, còn xoa xoa vài cái, vẻ mặt không thể tin, “Tiểu Vưu Hạt, sao ngực ngươi phẳng vậy?”

Vưu Hạt tối sầm mặt, túm cổ A Ngốc, hai người tức thì đổi vị trí, tay Vưu Hạt đặt trên người hắn, híp mắt lại, còn lè lưỡi liếm môi, “A Ngốc, ngươi quên ngươi mới là phụ nữ à?”

Vẻ mặt A Ngốc vẫn hoang mang, sau khi nghe Vưu Hạt nói, hắn càng không tin: “Làm sao có thể.” Giọng của hắn nhỏ dần, mặt nóng bừng: “Lúc ta tắm vẫn sờ thấy tiểu kê kê mà.”

Vưu Hạt cười, sau đó dùng nửa người dưới nhích nhích hắn: “Vớ vẩn, nếu ngươi không phải phụ nữ, làm sao bao bọc được thứ đó của ta?”

_Hết_

5 thoughts on “KXCVNM – Võ hiệp 8

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s