KXCVNM – Võ hiệp 7

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, hài, 1×1, HE.

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Bảy

Sắc mặt Tịch Đăng rất khó coi, hung ác trừng Cung Mịch Lăng, nhưng gã không thèm liếc hắn một cái, vẫn cảnh giác nhìn Vưu Hạt.

Vưu Hạt là kẻ cáo già, nhìn sơ đã biết mờ ám, hắn sảng khoái cười to, gương mặt mỹ nhân phong tình vạn chủng, cười rộ lên quả thực rất mê người.

“Vu Quy, còn không mau buông tên này ra, đừng ngăn cản ngươi ta cùng tình lang tình chàng ý thiếp chứ.”

Lúc hắn cười, lục lạc trên người cũng rung theo.

Leng keng leng keng, không giống tiếng nhạc vui vẻ, mà giống khúc hát tử thần sai khiến con người tàn sát hơn.

Triệu Vu Quy nắm tay Tịch Đăng, càng đẩy hắn về sau.

“A Tịch là người ta yêu, tình lang của hắn chỉ có thể là ta.”

Vưu Hạt hơi nheo mắt, tràn ngập sát ý nhìn Tịch Đăng, cố tình nhấn mạnh: “Nhưng hắn đã cũng người khác dã hợp trong rừng, ngươi có biết chuyện này không?”

Ánh mắt Triệu Vu Quy thay đổi.

Tịch Đăng hừ lạnh: “Rắm thí, ngươi cho là ta cũng giống ngươi chắc? A, thật xin lỗi, ta quên mất lũ dị tộc các người nổi danh ngang ngược, nếu không sao lại hạ cổ lên người mới gặp lần đầu. Còn vờ vịt đứng đắn, hành động thì chẳng khác gì lũ cường bạo dân nam.”

Vưu Hạt nhìn Tịch Đăng chằm chằm, tay phải chậm rãi nhấc lên, sau đó nhẹ nhàng chuyển động, một hồi chuông vang lên.

Leng keng leng keng.

Xung quanh tràn ngập tiếng chuông vang.

Một bầy rắn tràn ra từ rừng cây, lũ lượt bò về bên Vưu Hạt, thân trên đứng thẳng, dùng cặp mắt ti hí lạnh lẽo nhìn chằm chằm người đối diện.

Vưu Hạt vừa niệm vừa chuyển động tay, lần này vô số bọ cạp bò ra.

Chờ đến khi hắn gọi đủ ngũ độc, sắc mặt những người còn lại đã rất khó coi.

Tịch Đăng cũng vậy, trong lúc xung quanh hoàn toàn im lặng, chỉ nghe tiếng hắn nói: “Thật buồn nôn.”

Ánh mắt Vưu Hạt tràn đầy đắc ý, nhưng động tác tiếp theo của Tịch Đăng mới thực sự làm hắn ba chấm.

Tịch Đăng lấy một bọc giấy từ tay áo, mở ra, vẩy bột phấn xung quanh mình và Triệu Vu Quy, vẽ thành hình tròn.

Là bột hùng hoàng.

(Bột hùng hoàng: Thành phần chủ yếu là Asen disulfur (As2S2). Công năng: Táo thấp, sát trùng, khử đàm, giải độc rắn cắn)

Vưu Hạt: “…”

Sau đó, hắn lại thấy Tịch Đăng tiếp tục lấy bọc giấy từ ống tay áo khác, cẩn thận vòng ngược lại.

Mặt Triệu Vu Quy đỏ ửng: “A Tịch.”

Tịch Đăng tiếp tục rắc, không ngẩng đầu lên. “Đừng có ồn, không thấy ta đang ngăn trùng độc à?”

Vốn dĩ sắp đánh nhau, thế nhưng bị động tác vẩy bột của Tịch Đăng phá đám, bầu không khí từ nghiêm túc chuyển thành dở khóc dở cười.

Khuôn mặt trắng nõn của Vưu Hạt đỏ bừng tức giận: “Ngươi!”

Phượng Hòa cười rất sung sướng, so với Tịch Đăng, hắn càng chướng mắt cái tên Vưu Hạt trên người nồng nặc yêu khí này.

Chỉ thấy hắn vung chiếc roi giắt bên hông, quát. “Vưu Hạt, hôm nay gặp ngươi cũng là chuyện tốt, còn không mau giải độc cho Vu Quy.”

Vưu Hạt hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng. “Người mà Vưu Hạt ta đây nhìn trúng, xưa nay chưa bao giờ thoát được.”

Nói xong, hắn đưa ngón trỏ và ngón cái lên miệng thổi, tiếng còi như một hồi báo động, đám độc trùng đồng loạt tấn công.

Còn Vưu Hạt thì dùng khinh công, lao về phía Triệu Vu Quy.

Triệu Vu Quy rút kiếm đỡ đòn, theo nội dung kịch bản, Vưu Hạt sẽ ngả ngớn đùa giỡn Triệu Vu Quy, nhưng nãy giờ bị Tịch Đăng chọc tức, còn nhìn thấy hắn được Triệu Vu Quy cẩn thận che chở, gã càng xuống tay độc ác hơn.

Vưu Hạt thực sự không đùa, hắn muốn giết chết kẻ núp sau Triệu Vu Quy, lại còn dám vẩy bột, từ nhỏ tới lớn, chưa có kẻ nào chọc hắn giận đến mức này.

Sắc mặt Triệu Vu Quy trầm trọng, võ công của hắn không bằng Vưu Hạt, nếu không đã không bị người hạ cổ.

Tịch Đăng được Triệu Vu Quy bảo vệ chặt chẽ, nhưng hắn cũng biết Triệu Vu Quy rơi xuống thế hạ phong, con ngươi đảo vài vòng, sau đó đột nhiên chường mặt ra chọc ngoáy Vưu Hạt: “Vưu Hạt, tốt nhất ngươi hãy giải cổ đi, bằng không đời này Vu Quy sẽ không bao giờ rời ta nửa bước.”

Ánh mắt Vưu Hạt dao động, nhìn Triệu Vu Quy: “Ngươi uống máu hắn rồi?”

Triệu Vu Quy nhìn rất bình tĩnh, không do dự ừ một tiếng.

Bên kia ba người sắp tiêu diệt hết đám độc trùng, Vưu Hạt trông thấy, khoát tay, một lô trùng độc lại bò tới, hắn hướng về bên này tung chưởng, Triệu Vu Quy trúng chiêu, ngã ngược về sau, còn Tịch Đăng thì bị hung hăng tóm gọn.

Triệu Vu Quy thổ huyết, rống to: “Vưu Hạt, ngươi dám động vào hắn, ta sẽ lột da róc thịt ngươi.”

Vưu Hạt vốn định giết chết Tịch Đăng, nhưng sau khi nghe Triệu Vu Quy hét, hắn bèn đánh ngất Tịch Đăng rồi mang đi.

“Triệu Vu Quy, nếu muốn cứu tiểu tình nhân của ngươi thì tự đến Tây Nam tìm ta.”

Vưu Hạt vứt lại câu này cho người trong lòng, sau đó vác tình địch, rời đi.

Triệu Vu Quy siết tay thành nắm đấm, nhìn về phía Vưu Hạt, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

***

“Ở trước mặt ta còn dám ngẩn người? Lá gan thật không nhỏ.” Giọng nói đáng sợ truyền xuống, sau đó một đôi giày Vân Cẩm xuất hiện trước mắt Tịch Đăng.

Là Vưu Hạt.

Lần này hắn đã đổi thành một cây đỏ, kiểu dáng như cũ, nhưng mái tóc cầu kì được cột lên bằng cây trâm hình bọ cạp.

Tịch Đăng nửa dựa vào tường, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt không hề tỏ ra sợ hãi hay yếu đuối: “Ngươi đem ta về làm áp trại phu quân à?”

Vưu Hạt nhẹ nhàng nở nụ cười, đạp một cước lên ngực Tịch Đăng. “Sắp chết đến nơi vẫn còn già mồm, cũng rất thú vị.” Môi hắn đỏ mọng, nếu chỉ nhìn môi mà bỏ qua lời nói ban nãy, thoạt nhìn giống tán tỉnh hơn.

Vưu Hạt một bên nói chuyện, một bên tăng lực chân, còn ác ý dằn xuống, khiến Tịch Đăng không nhịn được ho khan.

“Ta bắt ngươi về là muốn nghiên cứu một chút, tiện thể cắt bỏ ràng buộc của ngươi với Vu Quy, sâu độc của ta sao dám phiền người khác nuôi hộ chứ.”

Hai tay Tịch Đăng bắt lấy chân Vưu Hạt, vành mắt vì liên tục ho mà ửng đỏ, hắn ngẩng nhìn Vưu Hạt, nốt ruồi dưới khóe mắt nhìn có vẻ đáng yêu, chỉ có điều miệng hắn vốn thối, trong tay kẻ địch lại càng thối. “Ngươi muốn nghiên cứu thì kệ cha ngươi, bỏ cái chân thối mười năm chưa rửa ta khỏi người ta.” Nói xong, hất chân Vưu Hạt ra.

Vưu Hạt không những không giận mà còn cười: “Tiểu Ngân, cắn hắn.”

Dứt lời, con rắn tên Tiểu Ngân đang quấn quanh cổ Vưu Hạt liền trườn xuống, nhắm về phía Tịch Đăng, nhưng mới chỉ bò đến bên cạnh, nó liền ngưng lại, bất động.

Vưu Hạt cảm thấy kì quái: “Tiểu Ngân.”

Tịch Đăng nở nụ cười: “À há, tiểu súc sinh hiểu tiếng người sao?” Vừa nói, hắn liền phát hiện con pet và chủ nhân của nó đều âm thầm quan sát mình, nhưng Tịch Đăng mồm mắm tôm không biết câu “Người thức thời mới là trang tuấn kiệt”, nói tiếp: “Mấy ngày gần đây ta đều pha bột diệt trùng vào nước tắm, tiểu súc sinh đừng mơ đụng vào ta.” Nói xong, đắc ý cười ha ha.

Tiểu Ngân bò về phía Vưu Hạt, cà cà đầu, rất giống mấy đứa trẻ bị bắt nạt gọi cha mẹ tới báo thù.

Vưu Hạt rất cưng chiều pet cưng, hắn lập tức cho Tịch Đăng một cái tát, gọi người đến: “Người đâu, tha tên này xuống tắm, chưa lột được ba tầng da của hắn chưa cho lên.”

Lập tức, hai thiếu nữ từ bên ngoài tiến vào, trang phục giống nhau, tóc thắt từng lọn từng lọn, thực không thể biết họ dùng cái gì trang điểm.

Hai thiếu nữ hành lễ với Vưu Hạt: “Độc chủ.”

Vưu Hạt môi đỏ khẽ nhấc: “Lôi đi.”

Ngay lập tức, Tịch Đăng bị hai người túm lấy. “Có thể dìu ta không? Ta rất muốn tắm.”

Ai mà ngờ Vưu Hạt lại mang mình về, không biết đã bao ngày hắn chưa ăn uống tắm rửa rồi.

Hai người không thèm đếm xỉa đến lời của hắn, thực sự “lôi” theo nghĩa đen.

Tịch Đăng chỉ có thể ngoái đầu khiếu nại Vưu Hạt: “Tên chết tiệt nhà ngươi, mau chuẩn bị thức ăn cho ta, ta mà chết đói thì ngươi nghiên cứu cái rắm.”

Tiểu Ngân bò đến bên người chủ nhân, âu yếm cọ vài lần, còn dùng cái đuôi hoa quấn tay hắn.

Vưu Hạt mỉm cười, sờ đầu nó: “Ngoan, Tiểu Ngân, ta sẽ giúp ngươi báo thù.”

Hai thiếu nữ lôi Tịch Đăng đi, đến một gian phòng, tất cả được làm từ trúc, xung quanh cũng trồng rất nhiều trúc, khắp nơi đều là màu xanh, nếu không nhìn thấy trên ngọn trúc hoặc trên cây cột có rắn rết quấn quanh thì nơi đây ắt hẳn sẽ khiến người ta rất thoải mái.

Sắc mặt Tịch Đăng tái nhợt….

Tịch Đăng bị kéo vào phòng, đóng cửa lại, hai thiếu nữ từ bộ dạng cai ngục cứng ngắc biến thành hi hi ha ha, một người trong họ hỏi: “Tiểu ca ca, từ đâu đến vậy?”

Tịch Đăng ngẩn người, nhưng cũng cười đáp: “Từ kinh thành đến.”

Hai thiếu nữ liếc mắt nhìn nhau, sau đó mỉm cười, chia nhau ra đứng hai bên Tịch Đăng, nói tiếp: “Tiểu ca ca, kinh thành có đẹp bằng nơi này của bọn ta không?”

“Đương nhiên.” Tịch Đăng nhìn khuôn mặt của hai người, đổi giọng, đúng là nực cười, một kẻ nuôi độc vật như Vưu Hạt lại có mấy em gái thị tì moe thế này: “Đương nhiên, nơi này của các ngươi cũng rất đẹp, cảnh đẹp, nhưng người càng đẹp.”

“Hi hi, tiểu ca ca, ngươi có phải người độc chủ để ý không? Độc chủ nói người ngài ấy thích sống ở kinh thành, lần này đi sẽ mang người đó về.”

Tịch Đăng nhíu mày: “Không, ta không phải người hắn để ý, ta là người yêu của người hắn để ý, hắn đố kị với ta nên mới bắt ta về.”

Hai thiếu nữ cười rất vui vẻ, cười đến mức nhành hoa cũng muốn rung theo. “Độc chủ kì thực rất ngốc, yêu thích ai cũng chỉ biết ra tay hạ cổ, nếu là hai chúng ta …” Hai người liếc nhau, trăm miệng một lời: “Sẽ khiến hắn phải muốn chết không được muốn sống không xong, đời này kiếp này chỉ có thể nhìn ta.”

Tịch Đăng cười, dường như không hề thấy lời nói của họ khiến người ta lạnh gáy.

Hai người nhắc nhở: “Tiểu ca ca, ngươi nhanh chóng tắm rửa đi, chậm trễ sẽ làm độc chủ tức giận.”

Tịch Đăng nhìn thấy bức bình phong, đi qua, hắn đi rất chậm, rõ là yếu, nhưng vẫn đứng thẳng lưng: “Các ngươi không hầu hạ ta à?”

“Độc chủ sẽ ăn dấm mất.” Hai người trăm miệng một lời, một người trong họ lên tiếng: “Đằng sau có một cửa sổ đang mở, vừa tắm rửa vừa ngắm cảnh rất thích, nhưng rắn rết rất nhiều, ca ca đừng say mê ngắm cảnh mà vươn người ra nha.”

Quả nhiên vẫn là tiểu độc vật, Tịch Đăng cười cười.

Vưu Hạt nhìn cái đống nằm trên giường mình, khuôn mặt có hơi cứng ngắc, Tiểu Ngân quấn trên cổ hắn cũng ngó đầu xem, còn le lưỡi một cái.

Ai nói cho hắn biết, tại sao tên quỷ đáng ghét này lại ở trên giường hắn được không ?!

Tiểu kịch trường OOC

Vưu Hạt: Ta đẹp hơn Phượng Hòa, độc thuật lợi hại hơn Tả Viên Chi, âm hiểm hơn Cung Mịch Lăng, quan trọng nhất, ta cao hơn Triệu Vu Quy, ta không phải công chính thì là ai? Hả? Hả?

Triệu Vu Quy: Nhưng ta manh hơn ngươi nha ~~~~ ╭(╯ε╰)╮

Vưu Hạt: Bị knock out …

_Hết_

2 bình luận về “KXCVNM – Võ hiệp 7

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s