KXCVNM – Võ hiệp 6

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, hài, 1×1, HE.

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Sáu

Triệu Vu Quy khó hiểu hỏi: “A Tịch làm sao vậy?”

Tịch Đăng sờ dạ minh châu trong tay, vẻ mặt ẩn nhẫn tức giận, sau một lúc mới bình thường lại. “Vừa nãy ta nhìn thấy một bóng người.”

“A.” Triệu Vu Quy bị sốc há miệng, cảnh giác nhìn quanh: “Chỗ nào có người?”
Phượng Hòa cũng quan sát xung quanh, thần sắc ngưng trọng: “Nãy giờ ta ở một chỗ với Vu Quy, chẳng lẽ là Vưu Hạt?”

Tả Viên Chi liếc sang Cung Mịch Lăng, chậm rãi nói: “Ta và Cung Mịch Lăng cũng không tách ra, Vưu Hạt chuyên dùng độc, nếu hắn tới gần, côn trùng sẽ đồng loạt kêu.” Nhưng xung quanh thì rất im ắng.

Không thể là Vưu Hạt. Kẻ đó chắc chắn là một trong ba người này, để đề phòng hắn phát hiện mới không dám lên tiếng. Nhưng bây giờ bốn người đều chắc chắn không tách ra, chẳng lẽ còn nội gián?

Không tìm ra manh mối, sắc mặt Tịch Đăng cực kì xấu xí, đá bay cành cây dưới đất: “Hôm nay ta muốn nghỉ ngơi, các ngươi không có việc gì đừng phiền ta.” Nói xong, hắn vào trong xe.

Cặp mắt đào hoa sóng sánh của Phượng Hòa xoay vòng, quả là có thể sát thương người khác, nhưng ba vị còn lại đều không có tâm tình thường thức. Phượng Hòa: “Tịch tiện nhân sao vậy? Ăn nhầm thuốc nổ à?”

Triệu Vu Quy thở dài, đưa con cá cho Phượng Hòa. “Ta đi xem thử, A Tịch chắc chắn bị ủy khuất.”

Hắn chuẩn bị leo lên xe, giọng nói âm u của Tịch Đăng đã truyền ra.

“Triệu Vu Quy, ngươi dám đi vào, ta sẽ khiến Triệu gia đoạt tử tuyệt tôn.”

Mặt Triệu Vu Quy lúc xanh lúc đỏ, Phượng Hòa cười ha ha.

Tả Viên Chi nhìn chiếc xe, như thể xuyên thủng bức màn để quan sát bên trong, khuôn mặt luôn luôn bình tĩnh lộ vẻ âm trầm, hắn thấy bản thân cũng bệnh rồi, không nói lời nào đi nhóm củi.

Cung Mịch Lăng sờ tai hai con thỏ, trong mắt lóe lên tiếu ý, nhưng nụ cười rất nhạt, không dễ phát hiện ra.

Tịch Đăng đã cảnh báo, nhưng vẫn có kẻ không biết sống chết lại gần.

Triệu Vu Quy tay cầm xiên gỗ, bên trên là một xâu thịt nướng.

Tịch Đăng biết là hắn, hé mắt nhìn, không nói chuyện.

Triệu Vu Quy mang theo ý lấy lòng, tới gần Tịch Đăng, nói nhỏ: “A Tịch, có muốn ăn thịt không?”

Tịch Đăng nhìn bộ dáng của hắn, không nhịn được cười, hắn ngồi dậy, búng trán Triệu Vu Quy: “Ngu ngốc.”

Triệu Vu Quy xoa trán, vẫn cười nhìn Tịch Đăng, mắt của hắn rất sáng, như thể tất cả sao trời đều rơi vào trong đó vậy.

Tịch Đăng thở dài, thảo nào tâm nguyện của nguyên chủ là chiếm được Triệu Vu Quy, được chăm sóc thế này ai lại muốn chia sẻ, cho dù chỉ liếc mắt nhìn người khác một cái cũng không được.

Nghĩ như vậy, Tịch Đăng bèn rướn người, nắm tay Triệu Vu Quy, cắn xâu thịt bên trên.

Xuất thân thế gia, ngoại trừ miệng thối, cung cách giơ tay nhấc chân của Tịch Đăng cực kì văn nhã, điều này ngay cả thụ chính Triệu Vu quy cũng không theo kịp.

Hắn ăn xong, rút khăn lụa lau môi. “Được rồi, thơm lắm, ngươi tự ăn đi.”

Triệu Vu Quy nhìn miếng thịt cắn dở, cong môi. “A Tịch, ngươi mới ăn một miếng, buổi tối sẽ đói.”

Tịch Đăng đá Triệu Vu Quy: “Bớt dài dòng, ngươi mau ăn xong đi, sau đó ngủ cùng ta.”

Triệu Vu Quy bị đẩy xuống, ba người còn lại để ý xâu thịt đang ăn dở.

Phượng Hòa nhìn con cá nướng trong tay, khuôn mặt xinh đẹp nhăn nhúm, như thể hắn vừa đưa ra một quyết định quan trọng, một lát sau, Phượng Hòa đến gần Triệu Vu Quy, hỏi: “Hắn không thích thịt thỏ à, có muốn ăn cá không?”

Triệu Vu Quy vốn định nói không, trong nháy mắt, nhớ lại nội dung quyển sách kia. Quan sát Phượng Hòa đột nhiên thay đổi … Không phải vẫn ghét Tịch Đăng à? Tại sao muốn cho cá?

Triệu Vu Quy bĩnh tĩnh hô hấp, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn cá trong tay Phượng Hòa: “A Tịch ghét nhất là cá.”

Phượng Hòa: “…”

Lần đầu xum xoe với tình địch, thất bại.

Triệu Vu Quy nói xong, thấy khuôn mặt Phượng Hòa cứng đờ, quả nhiên, tên này có tâm tư khác: xấu hổ, thất vọng … còn có … giận dữ.

Giận dữ mới mình à?

Triệu Vu Quy vừa nghĩ, khuôn mặt tuấn tú sa sầm, căm tức cầm xâu thịt thỏ ngồi một góc ngấu nghiến.

Phượng Hòa trong một khắc cũng không hiểu bản thân vừa nghĩ gì, không phải hắn không để ý tới sắc mặt thay đổi của Triệu Vu Quy, thế nhưng … Hắn liếc con cá trong tay, lặng lẽ nhặt tiểu tâm can bị rơi đầy đất, cũng ra một góc ngặm cá.

Tả Viên Chi chậm rãi xoay xiên nướng trên tay, nhìn chằm chằm, nhưng suy nghĩ không biết đi đến tận nơi nào.

Đột nhiên Cung Mịch Lăng xùy một tiếng, khiến cho hắn phải quay đầu nhìn.

Cung Mịch Lăng ném thêm vài cành củi, ngọn lửa nổ lách tách bùng lên, hắt vào sườn mặt gã, tăng thêm vài phần mỹ cảm. “Làm ngụy quân tử đã lâu, có phải đã quên bản chất thật của mình.”

Cung Mịch Lăng ngạo nghễ nhìn Tả Viên Chi, nhếch miệng cười, cực kì bỡn cợt.

Triệu Vu quy ăn xong cũng lên xe, thổi tắt cây nến rồi nằm xuống. Triệu Vu Quy dựa vào ánh trăng nhìn ngắm Tịch Đăng, đối phương đang chợp mắt ngủ say.

Triệu Vu Quy bỗng nhiên có chút yêu thương, ôm người vào ngực, cẩn thận để đầu hắn lên tay mình.

Động tĩnh lớn như vậy tất nhiên làm người tỉnh, Tịch Đăng mở mắt: “Tiểu Ải Tử(*), tư thế sai rồi.” Dừng một chút, hắn cười gian: “Tự mình vùi vào lòng ta đi.”

(Tiểu Ái Tử: Tên nhóc lùn)

Triệu Vu Quy hôn lên tóc Tịch Đăng: “Không.”

Tịch Đăng bắt lấy bàn tay không thành thật đang đặt trên hông mình, âm thanh lộ ra nguy hiểm: “Hửm?”

Triệu Vu Quy lực bất tòng tâm khuất phục trước dâm uy, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định: “A Tịch, đợi khi ta cao hơn ngươi, ta có thể ôm ngươi ngủ không?”

Tịch Đăng nhớ nhân vật thụ là người lùn nhất toàn văn, sảng khoái đáp “Ừ” một tiếng.

Ngày hôm sau, sau khi tắm rửa qua loa, đoàn người tiếp tục lên đường.

Tịch Đăng mở cửa cánh sổ khắc hoa văn, Triệu Vu Quy ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai hắn, nhìn phong cảnh bên ngoài, háo hức nói: “A Tịch, sau này chúng ta quy ẩn sơn lâm đi, ngươi xem cảnh vật ở đây rất đẹp.”

Tịch Đăng không trả lời.

Triệu Vu Quy cũng không mất hứng, khoa tay múa chân miêu tả cuộc sống tương lai cùng với Tịch Đăng. Câu chuyện của hắn hiển nhiên bị ba người ngoài nghe được.

Mỗi người một mối tâm tư.

Đúng lúc, Tả Viên Chi đột nhiên dừng ngựa, tay áo vung lên, ý bảo tất cả dừng lại.

Cung Mịch Lăng quan sát xung quanh, đôi mắt híp lại, tay Phượng Hòa đặt sẵn trên roi tiễn.

Bốn bề yên tĩnh quỷ dị, như thể không hề có bất kì vật sống nào.

Triệu Vu Quy lập tức đẩy Tịch Đăng ra sau lưng, rút kiếm ra.

Tịch Đăng tuy không phải người tập võ, nhưng cũng cảm nhận được sắp phát sinh biến cố.

Là Vưu Hạt.

Mục tiêu của Vưu Hạt là Triệu Vu Quy, theo kịch bản, Vưu Hạt mai phục ở đây, bắt cóc Triệu Vu Quy mang về hang ổ ở Tây Nam. Sau đó làm rất nhiều chuyện xấu với diễn viên thụ, ép diễn viên thụ phải kết hôn với mình.

Tịch Đăng giấu ý cười trong mắt, để pháo hôi công và thụ chính có cơ hội ở bên nhau một mình á, hắn còn lâu mới cho.

Tiếng xé gió truyền tới.

Ánh mắt Triệu Vu Quy lay động, ôm Tịch Đăng nhảy ra khỏi cửa xe.

Chờ hai người đứng vững, xe ngựa đã bị đánh tan xác, bụi bay tung tóe.

Hai mắt Tịch Đăng bốc lửa, nhìn khắp xung quanh, chửi ầm lên: “Thằng ml nào dám phá xe ngựa của ông?”

Triệu Vu Quy cẩn thận bảo vệ Tịch Đăng.

“Bổn tọa ghét nhất loại người lắm mồm.”

Một giọng nói đột ngột vang lên, sau đó bóng dáng xanh lam thình lình xuất hiện.

Mái tóc cầu kì được tết từ vô số đuôi sam, cổ tay cổ chân đều đeo lục lạc nhỏ, đi đến đâu, tiếng chuông đinh đang vang lên tới đó. Mày rậm mắt sâu, sống mũi cao thẳng, môi đỏ như máu, mà trên cần cổ thon dài quấn một con rắn trắng. Đó là Vưu Hạt.

Ngoại hình lung linh lóng lánh, nhưng lại là một độc mỹ nhân.

Vưu Hạt lên sàn, bốn người tức thì đề cao cảnh giác, ngược lại, thân là gà giò Tịch Đăng cực kì nhàn rỗi, mỉa mai nói: “Cái thứ dở ông dở thằng này là ai? Phượng đê tiện, có người còn trông giống đàn bà hơn ngươi này.”

Phượng Hòa đứng sau rất muốn xông tới khóa miệng Tịch Đăng.

Vưu Hạt cong mày, từ tốn đáp: “Ngươi có biết kẻ từng nói những lời này trước ngươi, hiện tại ra sao không?”

Tịch Đăng không đếm xỉa bàn tay Triệu Vu Quy đang cố bịt mồm mình, nhiệm vụ của hắn là chọc tức tình địch, tức chết càng tốt.

“Ô hô, chẳng hay hắn có bị tiểu nương ngươi mang về làm áp trại phu quân không?”

Vưu Hạt không giận chút nào: “Ta thật không ngờ bên cạnh tiểu bảo bối lại có kẻ thú vị thế này, chờ lát nữa bổn tọa sẽ tiện tay trói ngươi mang về, cắt tai cắt lưỡi vân vân đem đi ngâm rượu.”

Cung Mịch Lăng lên tiếng: “Vưu Hạt, một đấu bốn, ngươi tự tin sao?”

Vưu Hạt liếc Cung Mịch Lăng. “Ngươi! Tối hôm qua bổn tọa đi ngang qua, thế mà được chứng kiến trò vui, đáng tiếc ngươi chăm chú quá nên chẳng để ý động tĩnh xung quanh.” Ánh mắt của hắn quét sang Tả Viên Chi: “Còn ngươi nữa, một bên nhìn lén thích lắm hả? Rặt một lũ danh môn chính phái, thế mà toàn làm chuyện dơ bẩn. Mặc dù bổn tọa không nhìn rõ bị ép buộc là ai, nhưng không phải Vu Quy của ta, ta cũng chẳng quấy rầy. Nhưng chắc là một trong hai người còn lại nhỉ?”

Ánh mắt Vưu Hạt phân vân giữa Phượng Hòa và Tịch Đăng.

Vưu Hạt vừa nói, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, ngoại trừ Cung Mịch Lăng.

Cung Mịch Lăng thoải mái đáp: “Ta chỉ làm chuyện mình muốn làm mà thôi.”

Tịch Đăng: “…”

_Hết_

Tui: Tác giả mà cho Vưu Hạt mặc váy đỏ là vừa đẹp ~( ̄▽ ̄)~* 

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s