KXCVNM – Võ hiệp 5

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, hài, 1×1, HE.

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Năm

Đoàn người tiếp tục lên đường, chạy suốt một ngày đến khi sẩm tối vẫn không tìm thấy bất kì thành trấn nào, đành phải tá túc ngoài trời một đêm.

Tả Viên Chi ghìm cương, con ngựa dừng lại, hắn phóng mắt về xa, quay đầu nói: “Dừng lại, phía trước là sơn đạo, địa hình hiểm trở, hôm nay nghỉ tại đây đi.”

Phượng Hòa và Cung Mịch Lăng cùng dừng lại.

“Soạt”, màn xe bị kéo ra, gương mặt tuấn tú xuất hiện, chỉ có điều gương mặt tuấn tú này cực kì chíu khọ.

Tịch Đăng mài răng ken két, tức giận nói: “Ta đúng thật là …”

Lời còn chưa dứt, miệng đã bị người đằng sau bịt kín.

“A Tịch, không phải Viên Chi đã nói nguyên nhân rõ ràng rồi sao?”

Triệu Vu Quy thò đầu ra, nghiêng mặt cười với Tịch Đăng.

Hai khuôn mặt xinh đẹp ở cùng một chỗ, đúng là cảnh đẹp ý vui.

Phượng Hòa trâng trâng nhìn bọn họ mày qua mắt lại, nhảy xuống xe, ban đầu vốn chỉ xem Tịch Đăng là kẻ theo chân, nhưng từ khi chứng kiến một màn ngày đó, bây giờ nhìn hai người cạnh nhau, tâm hồn hắn cứ treo ngược cành cây, cảnh Triệu Vu Quy đè Tịch Đăng dưới thân không ngừng lặp đi lặp lại.

Mà làm hắn khó thở nhất là, nếu như nằm mơ, cũng là mơ thấy Triệu Vu Quy, nhưng không hiểu vì sao, khuôn mặt Triệu Vu Quy đột nhiên biến thành Tịch Đăng! Hắn lập tức giật mình tỉnh lại.

Đều là lỗi của quyển sách đó!

Lần trước Phượng Hòa nhặt được cuốn sách trong phòng Triệu Vu Quy, trong lúc không ai chú ý đã xem một mạch, sau đó liên tục gặp mộng xuân.

Mấy ngày trước hắn mới lại mơ thấy Triệu Vu Quy, hai người nói không muốn để mọi người biết chuyện, chờ khi đêm đến … May mắn, tối hôm qua một đêm vô mộng.

Tịch Đăng trừng Triệu Vu Quy, không gạt tay hắn ra, mà lẽ lưỡi liếm một cái.

Trước mặt người khác thực hiện hành vi Đăng Đồ Tử, Triệu Vu Quy vội vàng thả tay xuống, Tịch Đăng chưa kịp rụt lưỡi về, những người còn lại đều nhìn rõ mồn một.

Mặt Triệu Vu Quy đỏ bừng, cúi đầu nạt một tiếng “A Tịch”. Không nói thêm gì nữa.

Tịch Đăng thong thả ngậm miệng lại, trên mặt lộ ra điệu cười cực kì thiếu đánh.

Ba người không phải mù, đương nhiên chứng kiến từ đầu đến cuối hành vi đùa giỡn của Tịch Đăng.

Nếu là ngày trước, bọn họ tuyệt đối sẽ không để yên, còn bây giờ, ngay cả Phượng Hòa hay chí chóe với Tịch Đăng nhất cũng chỉ ngoảnh mặt đi, nhắm mắt làm ngơ.

Nếu bỏ qua vành tai đỏ bừng của hắn.

Phượng Hòa: Má! Tiện nhân này … sao lại lẳng lơ như thế …

Cung Mịch Lăng chỉ cách đó không xa. “Sắp tối rồi, chúng ta phân công đi kiếm củi, bắt vài con thỏ, cá gì đó về đây đi.”

Tả Viên Chi gật đầu.

Triệu Vu Quy chớp mắt: “Ta và …”

Chưa nói hết câu, Phượng Hòa đứng cạnh tức thì túm tay Triệu Vu Quy: “Ta đi bắt cá với ngươi.”

Triệu Vu Quy trợn mắt, chưa kịp cự tuyệt Tả Viên Chi đã chốt: “Ta và Cung Mịch Lăng đi bắt thỏ, Tịch Đăng không biết võ công, đi kiếm củi đi.”

Tịch Đăng phụng phịu, căm tức nhìn bàn tay đang nắm chung của Phượng Hòa và Triệu Vu Quy.

Phượng Hòa không sợ chút nào, đón tiếp ánh mắt Tịch Đăng.

Tịch Đăng tức giận nhảy xuống xe, quay đầu nhìn Triệu Vu Quy: “Không phải nói đi bắt cá à, còn đứng đó làm gì? Còn nữa, ngươi nắm tay hắn làm gì hả?”

Triệu Vu Quy vội vã rút tay ra, nắm tay hắn, rối rít giải thích cho Tịch Đăng, thế nhưng Tịch Đăng chỉ nói ba chữ, đã làm hắn ngoan ngoãn bắt cá.

Tịch Đăng mặt không đổi sắc, nói: “Ta đói bụng.”

Phượng Hòa đứng bên quan sát hai người với ánh mắt: Quả nhiên là vậy. Vừa rồi hắn cố ý, chính là muốn thử thái độ của hai người, bây giờ xem xét, Tịch Đăng quả thực giống tiểu nương tử đang ăn giấm phu quân, còn Triệu Vu Quy thì nâng niu che chở Tịch Đăng, cẩn thận cưng chìu.

Rõ ràng chỉ có một tia nghi ngờ, nhưng bằng chứng càng ngày càng đúng, nghi ngờ bỗng thành sự thực.

Chờ bốn người đi xong, Tịch Đăng móc trong túi ra một viên dạ minh châu, soi đường.

Hắn không tập võ, không có bản lĩnh mắt nhìn trong đêm giống đám người nọ.

Tịch Đăng tay trái cầm dạ minh châu, đi vào rừng, vừa đi, hắn vừa suy nghĩ bước tiếp theo phải làm thế nào? Có lẽ nên nặng đô hơn, anh hùng cứu mỹ nhân, khiến Triệu Vu Quy khăng khăng một mực với mình? À không, tâm nguyện của nguyên chủ còn có để tình địch biết khó mà lui, hay là mỹ nhân cứu anh hùng?

Tịch Đăng một bên khom lưng nhặt cành cây, một bên miên man suy nghĩ, bất tri bất giác đi vào rừng sâu.

Chờ hắn phản ứng kịp, quay lại đã không còn nhìn thấy xe ngựa đâu.

“Không xong.” Tịch Đăng rủa thầm.

Bất thình lình, một cơn gió xẹt qua, cổ tay của hắn đau nhói, dạ minh châu bị lăn xuống đất.

Tịch Đăng hốt hoảng, chưa kịp xoay người tìm, hai mắt đã tối sầm, bị người nắm cổ. Hắn cảm thấy mình bị đẩy lui, cho đến khi đụng phải gốc cây.

Người nọ thả tay che mắt hắn ra, bẻ tay hắn về sau, bóp chặt cổ tay hắn.

Củi Tịch Đăng nhặt đã rơi hết, dạ minh châu ở xa phát ra ánh sáng le lói, không đủ cho hắn thấy kẻ khống chế mình.

Tịch Đăng ra sức vùng vẫy, định dùng chân thụi gã, kẻ kia đã sớm đề phòng, cổ tay hắn như muốn bóp nát. Tịch Đăng biết mình không phải đối thủ của đối phương, đành thỏa hiệp: “Ta không chống cự nữa, ngươi nới cổ tay ra.”

Người nọ không giảm bớt lực đạo.

Tịch Đăng nhíu mày, khó chịu ngẩng đầu lên.

“Ngươi là ai? Tại sao muốn bắt ta?”

Người nọ không nói gì, tiến lên một bước, một chân đá vào đầu gối Tịch Đăng, sau đó thân thể đè lên.

Tịch Đăng cảm nhận được vỏ cây sần sùi phía sau.

“Ta đã … nói không giãy dụa, ngươi không cần phải …” Tịch Đăng chưa nói xong, đột nhiên trợn tròn mắt.

Vì kẻ khả nghi đột nhiên hôn hắn, động tác cực kì thô lỗ, vừa mới hôn đã vội vã đưa đầu lưỡi tiến vào, công thành đoạt đất.

Trong thời gian ngắn chỉ có âm thanh ưm ưm của Tịch Đăng, càng về sau, chỉ còn lại tiếng nước làm người mặt đỏ tim đập, trong rừng cây im ắng như được phóng to gấp vạn lần.

Cổ tay của Tịch Đăng được thả, một bàn tay vói vào vạt áo.

Tịch Đăng ngửi được mùi thơm ngát trên người đối phương. Cảm thấy tay đã tự do, hô hấp không thoải mái làm hắn quơ chân dãy dụa, muốn đá kẻ kia, thế nhưng cơ thể đang bị ép chặt, chỉ có thể dẫm vào chân gã.

Động tác này khiến gã không thể hôn tiếp, cúi đầu dẹp cái chân đang làm loạn của hắn.

Tịch Đăng hổn hển, bình phục hô hấp, sau đó xì một tiếng khinh miệt, âm thanh trong rừng cây yên tĩnh đặc biệt vang dội. Tịch Đăng thu chân, nói: “Khốn khiếp, ngươi rốt cuộc là ai? Con rùa rụt đầu, ngươi tưởng cậu là kĩ nữ, thích hôn là hôn à?”

Người kia nhìn hắn một hồi, không trả lời, tiếp tục hôn.

Hai mắt Tịch Đăng bốc hỏa, hận không thể cắn đứt miệng đối phương, lại bị gã nắm cằm.

Lần này không những hôn môi, mà gã còn hôn lên khóe mắt Tịch Đăng, còn vươn lưỡi liếm liếm.

Tịch Đăng biết hắn đang liếm nốt ruồi dưới khóe mắt mình.

Là người quen, hoặc ít nhất đã từng gặp hắn.

Tịch Đăng chỉ cần dám giãy dụa, người kia sẽ hung tợn vặn tay hắn ra sau, đến khi hắn ngoan ngoãn đầu hàng, để mặc đối phương muốn làm gì thì làm.

Người nọ hôn nốt lệ chí xong, chuẩn xác ngậm lỗ tai Tịch Đăng.

Cả người Tịch Đăng rung lên.

Động tác của gã dừng lại, sau đó bắt đầu nhẹ nhàng cắn, như thể sợ để lại dấu vết, không dám cắn mạnh.

Tịch Đăng có cảm tưởng tai mình biến thành mĩ vị, bị đối phương tỉ mỉ thưởng thức. Đó là nơi nhạy cảm của hắn, bởi vì hành động này, khiến toàn thân hắn tê cứng.

Cho đến khi Tịch Đăng xụi lơ trong ngực gã, gã không thèm khống chế nữa, tùy thích di động khắp người Tịch Đăng.

“Không … Được…” Tịch Đăng nắm y phục đối phương, ánh mắt lóe lên, nâng gối thụi đường con cháu nhà gã.

Quả nhiên, gã kia hít khí kêu rên.

Tịch Đăng lập tức đẩy người ra, ánh mắt lạnh lùng: “Bọn họ sắp về rồi.”

Người nọ im lặng một hồi, phi thân biến mất.

Tịch Đăng sững sỡ đứng một lúc, đi đến ánh sáng yếu ớt, nhặt lại dạ minh châu.

“Mẹ nó, rốt cuộc là kẻ nào? Đúng là có bệnh.” Tịch Đăng hung hăng chùi miệng, cộng thêm tất cả chỗ vừa bị hôn qua.

Hắn cầm dạ minh châu, nhặt củi còn sót lại, chậm chạm đi về.

Theo sau hắn một lúc, tất cả cùng quay lại, gần như về cùng lúc.

Tịch Đăng quét mắt qua bốn người, không phát hiện điều gì bất thường.

Là một trong số họ? Hay không phải?

Chắc chắn không phải Triệu Vu Quy, kẻ bắt hắn trong rừng cao hơn, mà ba người còn lại đều cao hơn hắn.

Triệu Vu Quy thấy Tịch Đăng đã về, lập tức chạy đến, giơ con cá khoe với Tịch Đăng: “A Tịch, ngươi xem ta giỏi không này, con cá này rất mập.”

Tịch Đăng nhìn con cá, ghét bỏ vươn tay dí trán Triệu Vu Quy, đẩy hắn ra.

“Tanh quá, tránh ra đi.”

Triệu Vu Quy ủy khuất nhìn Tịch Đăng, Phượng Hòa sớm quen tính nết của hắn cũng không nhịn được, nói: “Tịch tiện nhân, ngươi có quyền chê bai à, khó hầu hạ quá vậy?”

Triệu Vu Quy lập tức nạt Phượng Hòa.

Tịch Đăng liếc Phượng Hòa, lại nhìn Triệu Vu Quy, quay đầu không nói chuyện.

Phượng Hòa vốn cho rằng Tịch Đăng sẽ phản bác, nào ngờ lại đánh vào bịch bông, hắn hơi lúng túng, sờ sờ mũi.

Tả Viên Chi phá vỡ không khí kì lạ này: “Được rồi, chúng ta chuẩn bị đồ ăn trước đi.”

Tịch Đăng đột nhiên quay đầu: “Các ngươi vừa nãy đều ở cùng nhau sao?”

Ánh mắt của hắn quét qua bọn họ lần nữa.

Hay là show ân ái quá … bị trả thù?

_Hết_

Tiểu kịch trường OOC:

Đại lười biếng: Chào anh, cho hỏi, chuyện anh trải qua là thế nào vậy?

Tịch Đăng: Rốt cuộc là kẻ nào ? ! Cầu phá án! Là thằng nào ăn xong đậu hũ của ông không trả tiền!

2 thoughts on “KXCVNM – Võ hiệp 5

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s