KXCVNM – Võ hiệp 4

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, hài, 1×1, HE.

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Bốn

Nhà nghỉ nhìn qua thì tồi tàn, nhưng tiểu nhị làm việc rất nhanh nhẹn, sau khi mang thùng tắm tới, nước nóng ngay lập tức được đổ đầy.

Tịch Đăng liếc Cung Mịch Lăng, đối phương có vẻ biết điều, nói: “Ngươi trước đi.”

Tịch Đăng lập tức lấy y phục của mình.

Xong xuôi, hắn chỉ mặc áo đơn, cầm khăn vải vừa lau tóc vừa đi ra.

Cung Mịch Lăng ngồi bên bàn, thấy động tác của hắn, liền hỏi: “Ngươi ra ngoài à?”

Tịch Đăng ừm một tiếng: “Ta qua nhờ Vu Quy sấy tóc.” Hắn vung tay, ý là dùng nội lực để hong khô.

Cung Mịch Lăng: “Qua đây, ta giúp ngươi.”

Động tác xát tóc của Tịch Đăng ngừng lại, ngẩng đầu kì quái nhìn hắn: “Để làm gì?”

Cung Mịch Lăng tỏ vẻ rất bình thường, “Sắc trời không còn sớm, ngươi đừng quấy rầy giấc ngủ của Vu Quy.”

Tịch Đăng bèn đi tới bên cạnh Cung Mịch Lăng, xoay lưng lại: “Đừng sấy quá phận, biết chưa.”

Cung Mịch Lăng trở tay vận chưởng, di chuyển lên xuống mái tóc dài của Tịch Đăng: “Ngươi bình thường đều nhờ Vu Quy sao?”

“Không hẳn. Đôi khi tắm xong sẽ lau khô.”

Tịch Đăng mạn bất kinh tâm nói, hoàn toàn không đếm xỉa chuyện mình chỉ mặc áo đơn, mái tóc dài làm ướt xiêm y, da thịt mơ hồ lộ ra. Tịch Đăng rất trắng, dưới ngọn đèn, làn da xuyên qua lớp áo trơn nhẵn, phát sáng như ngọc bích.

Tịch Đăng đột nhiên quay đầu, mắt rất sáng, bên trong mang theo vẻ đắc ý: “Ta biết tất cả các ngươi đều thích Vu Quy.”

Cung Mịch Lăng ngước mắt nhìn hắn: “Ừ?”

Tịch Đăng chậm rãi nở nụ cười, trong mắt lộ ra vẻ xấu xa: “Các ngươi sớm bỏ cuộc đi, Vu Quy là người của ta.”

Cung Mịch Lăng nói: “Cũng không nhất định, chưa đến hồi kết, ai biết hươu về tay ai?”

Tịch Đăng nhướn mày: “Ta ghét nhất những kẻ biết là tường còn đâm đầu vào như các ngươi.”

Cung Mịch Lăng thu hồi tay lại: “Tóc của ngươi xong rồi.”

Tịch Đăng lập tức quay đi, hừ một tiếng, trực tiếp đến bên giường: “Ta đã nói với ngươi, sớm bỏ cuộc đi, đừng đánh chủ ý lên Vu Quy nữa.”

Giọng nói Cung Mịch Lăng rất bình tĩnh, thế nhưng Tịch Đăng luôn cảm giác có một tia khiêu khích. “Nếu không?”

Tịch Đăng đang bò lên giường ngừng lại, quay đầu trừng Cung Mịch Lăng. “Ta nói, trong mấy người các ngươi, ta ghét nhất chính là ngươi, một bụng đầy ý xấu. Việc phân phòng ngươi bày trò đúng không, nhà trọ xập xệ này không có mấy người, làm sao chỉ còn ba gian? Có phải ngươi muốn ở cùng Vu Quy? Đáng tiếc, ta đã nhìn thấu ngươi.”

Cung Mịch Lăng không nhìn tới hắn, đứng lên, ra ngoài gọi tiểu nhị thay nước.

Tịch Đăng thấy người đi, đắc ý giang chân thành hình chữ Đại.

Chờ Cung Mịch Lăng tắm xong, định lên giường ngủ, đã thấy Tịch Đăng mặt đỏ hồng hào ngủ say, chiếm hết nửa cái giường.

Cung Mịch Lăng không để ý đẩy hắn vào trong, cũng nằm xuống, ngón tay khẽ động, ánh nến ngay lập tức tắt phụt, cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Nửa đêm, Cung Mịch Lăng cảm giác bên cạnh có người đang ôm mình, người tập võ linh mẫn, lập tức mở mắt ra, vốn định cho hắn một cước, lại phát hiện chỗ dị thường.

Nhiệt độ của hắn rất cao.

Cung Mịch Lăng đưa tay sờ trán Tịch Đăng, mới chạm vào đã phải nhăn mày.

Nóng hầm hập.

Có vẻ cảm thấy bàn tay chạm vào mình mát lạnh, Tịch Đăng không tự chủ cọ mặt vào đối phương, như một con thú nhỏ.

Cung Mịch Lăng đẩy người ra, lập tức xuống giường, ôm ngang Tịch Đăng bước ra ngoài.

Đi đến trước cửa phòng Tả Viên Chi và Phượng Hòa, hắn cất giọng gọi Tả Viên Chi.

Không lâu sau, bên trong mới có người mở cửa.

Là Phượng Hòa.

Phượng Hòa hai mắt nhập nhèm, ngái ngủ nói: “Cung Mịch Lăng, nửa đêm nửa hôm còn làm gì vậy?” Dứt lời, hắn mới phát hiện Tịch Đăng trên tay Cung Mịch Lăng.

“Hắn làm sao thế?”

Bây giờ, Tả Viên Chi mới bước ra, so với Phượng Hòa chỉ khoác ngoại y, xiêm y của hắn rất chỉnh tề, nhìn qua còn không biết người mới rời giường.

Cung Mịch Lăng bế Tịch Đăng vào phòng: “Ta phát hiện hắn đột nhiên sốt cao.”

Tịch Đăng bị ôm đến ôm đi vẫn mê man, không tỉnh lại.

Tả Viên Chi lấy ra hộp thuốc từ hành lý, xuất ngâm châm, phân công hai người còn lại: “Cung Mịch Lăng, cởi áo hắn. Phượng Hòa, đưa nến đến.”

Trong phòng có hai băng ghế, trên giường chỉ có một bộ chăn.

Cung Mịch Lăng đặt người lên giường, bắt đầu cởi quần áo Tịch Đăng, Phượng Hòa đưa nến cho Tả Viên Chi, nhìn người trên giường: “Vu Quy đang ngủ, đừng quấy rầy hắn.”

Tả Viên Chi đi tới bên giường, gương mặt tuấn tú chẳng bao giờ biến sắc: “Tất nhiên.”

Hắn hơ ngân châm qua lửa, thuần thục tìm được huyệt vị trên người Tịch Đăng, đâm xuống.

Cung Mịch Lăng đứng ở một bên, chầm chậm nói: “Sao đột nhiên hắn lại phát sốt?”

Tả Viên Chi ngược lại, đáp: “Hắn không phải người tập võ, cơ thể vốn yếu ớt.”

Một lát sau, Cung Mịch Lăng đột nhiên nói: “Phượng Hòa, người do ngươi đả thương, đêm nay chăm sóc hắn đi.” Nói xong, liền xoay người về phòng của mình.

Phượng Hòa trừng mắt, còn chưa kịp đáp, đã nghe Tả Viên Chi phân phó: “Ta xuống dưới nhờ tiểu nhị mua thuốc, ngươi trông nom hắn, đừng để hắn cựa quậy rớt châm.”

Khuôn mặt Phượng Hòa xụ xuống, nhìn kẻ trên giường bị châm thành con nhím, nhịn không được nói: “Tiện nhân, tức chết ta.”

Ngày thứ hai, đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Phượng Hòa biến thành gấu trúc, ngáp ngắn ngáp dài gõ cửa phòng Triệu Vu Quy.

Đêm qua Tịch Đăng sốt cả đêm, mãi đến hừng đông mới hạ xuống, Tả Viên Chi bỏ đi ngủ trước, để mặc Phượng Hòa ngồi một đêm.

“Vu Quy, ngươi đã dậy chưa?” Phượng Hòa cất giọng gọi, hôm nay bọn họ phải tới thành kế tiếp.

“Dậy rồi.” Bên trong truyền ra giọng nói của Triệu Vu Quy. “Ta đi gọi A Tịch.”

Dứt lời, Triệu Vu Quy liền mở cửa. Phượng Hòa bèn nói: “Hắn đã ở trên xe ngựa rồi.”

Triệu Vu Quy ngẩn ra, lập tức chạy xuống dưới đầu.

Bị Triệu Vu Quy coi như không khí, sắc mặt Phượng Hòa càng thêm xấu, đột nhiên, hắn phát hiện trong phòng Triệu Vu Quy có một quyển sách nằm trên đất.

Ể? Đó không phải cuốn sách hôm trước Vu Quy giấu sao.

Phượng Hòa đi vào, nhặt lên, nhìn tựa đề có vẻ là tạp văn giang hồ, hắn nhăn mi suy nghĩ, sau đó phủi phủi sách, nhét vào ngực mình.

Triệu Vu Quy vừa mới xuống lầu đã gặp Cung Mịch Lăng và Tả Viên Chi, hai người đang ngồi ở sảnh lớn dùng bữa.

Triệu Vu Quy thấy họ, dừng lại: “A Tịch đã ăn sáng chưa?”

Tả Viên Chi đáp: “Hôm qua hắn sốt, bây giờ mới đỡ, đang ngủ trên xe.”

Triệu Vu Quy nghe xong liền phóng ra ngoài, đột nhiên có một vật bay về phía hắn, Triệu Vu Quy nhanh nhẹn đỡ được, là một túi dầu, đựng bánh bao.

Giọng nói của Cung Mịch Lăng truyền tới: “Lát nữa ăn.”

Triệu Vu Quy ôm quyền cảm tạ.

Tả Viên Chi nhìn dáng vẻ sốt sắng của Triệu Vu Quy, khuôn mặt ôn văn nhĩ nhã cũng khó duy trì, thở dài, đoạn, nâng chén rượu trên bàn uống sạch. “Không biết hắn cho Vu Quy ăn bùa mê thuốc lú gì, nửa con mắt nhìn người bên cạnh cũng không có”

Cung Mịch Lăng húp cháo, uống xong, hắn mới mở miệng: “Có lẽ là thích người yếu hơn, nam nhân không phải đều như vậy sao.”

Tả Viên Chi nghe vậy cau mi, nghi ngờ nhìn Cung Minh Lăng, hỏi: “Ý ngươi là, Tịch Đăng nằm dưới?”

Phượng Hòa vừa xuống đã nghe thấy câu này, vẻ mặt cực kì cổ quái.

Cung Mịch Lăng không kiêng kị đón ánh mắt của Tả Viên Chi: “Ta chẳng có ý gì, nếu muốn biết sao không tự mình kiểm chứng.”

Câu nói Cung Mịch Lăng vừa thoát ra, làm Tả Viên Chi và Phượng Hòa giật thót.

Bọn họ trước kia đều coi Tịch Đăng như cái gót chân, kết quả … Lập tức, vẻ mặt hai người đều trở nên cổ quái.

Bên kia, Triệu Vu Quy đã trèo lên xe, nhìn thấy Tịch Đăng nằm trên tháp, đắp chăn nửa người.

Triệu Vu Quy xích tới, nhìn sắc mặt hồng hào của hắn mới thở phào, khẽ gọi: “A Tịch.”

Giọng nói rất nhỏ, nhưng Tịch Đăng vẫn chậm rãi mở mắt ra. Đôi mắt Tịch Đăng rất đẹp, đen tuyền như mực, lông mi rậm như quạt tròn, nốt ruồi dưới khóe mắt còn khiến hắn trông nhu nhược hơn thường ngày.

Tịch Đăng tỉnh dậy đã muốn ngồi lên, Triệu Vu Quy vội vã ngăn cản: “A Tịch, ngươi còn chưa khỏe, nằm xuống đã.”

Ánh mắt Tịch Đăng không dễ chịu: “Vậy ngươi ngủ cùng ra, đám người kia chặn miệng ta đổ thuốc, đắng chết.”

Triệu Vu Quy chiều hắn, cẩn thận ôm lấy người, tránh đè vào Tịch Đăng.

Tịch Đăng vốn không dễ hầu hạ, yêu sách thêm: “Vu Quy, miệng ta đắng, ngươi hôn ta đi.”

Triệu Vu Quy nghe vậy, khuôn mặt thoáng cái đỏ bừng, lập tức nhớ lại tiểu thuyết vừa đọc hôm qua, tâm trạng đột nhiên trùng xuống, miễn cưỡng nói: “A Tịch ngoan, ngươi bệnh chưa hết, nghỉ ngơi trước đã.”

Tịch Đăng trợn mắt: “Ngươi sợ ta lây bệnh cho ngươi?”

“Không phải.” Triệu Vu Quy vội vàng giải thích. “Chỉ là bệnh chưa khỏi, không thể làm mấy vận động đó.”

Khuôn mặt tuấn lãng bất phàm của Tịch Đăng đột nhiên xuất hiện một nụ cười xấu xa, nhìn qua chẳng khác gì phường lưu manh đầu đường xó chợ: “Vu Quy nghĩ gì vậy, ta chỉ muốn ngươi hôn ta, ngươi đã tưởng tượng đi đâu rồi. Được rồi, mau hôn đi, bây giờ ta còn bệnh, không làm được vận động ngươi nói đâu.”

Triệu Vu Quy nhìn Tịch Đăng cười xấu, càng thêm quẫn bách. Tịch Đăng lại giục vài lần, Triệu Vu Quy mới cúi người hôn môi hắn.

Đầu tiên chỉ nhẹ nhàng lướt qua, sau đó đầu lưỡi tùy tiện liếm liếm, cuối cùng kìm lòng không được, muốn tiến vào miệng đối phương.

Tịch Đăng cũng chủ động há miệng, tùy ý hắn công thành đoạt đất, chỉ là trên mặt vẫn giữ nụ cười như cũ.

Triệu Vu Quy càng hôn càng nghiện, không muốn tách rời, tay không kìm được với vào trong chăn.

Phượng Hòa ở bên ngoài vén rèm lên đột nhiên chứng kiến một màn này, hắn vốn muốn hỏi Triệu Vu Quy muốn uống nước không, ai ngờ lại được chiêm ngưỡng cảnh xuân tươi mát thế này.

Ở góc nhìn của hắn, không thể thấy nụ cười thâm ý của Tịch Đăng, mà chỉ thấy Triệu Vu Quy ý loạn tình mê đè Tịch Đăng dưới thân.

Một màn như vậy còn rơi vào mắt Tả Viên Chi và Cung Mịch Lăng trên lưng ngựa.

Khuôn mặt Tả Viên Chi méo xệch.

Cung Minh Lăng bí mật liếm môi, ánh mắt âm u không rõ.

Bàn về cách đánh đuổi pháo hôi công, thành công thượng vị chính quy công.

Bước thứ ba, show ân ái, chọc mù mắt chó.

_Hết_

P/s: Show ân ái kiểu này nguy hiểm quá :3

 

 

3 bình luận về “KXCVNM – Võ hiệp 4

  1. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê | Ba cây sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s