TTM – Chương 4.5 – 4.6

Chí Minh & Xuân Kiều

***

P5

Lục Hành Chi ôm cậu kiểm tra, khi bàn tay chạm vào thứ ẩm ẩm dính dính sau gáy, anh lập tức không dám chần chừ, cột dây an toàn thật chặt xong, phóng xe lao đi.

Cả đường u ám, tay cầm vô lăng của Lục Hành Chi lạnh run, tiếng hít thở của cậu là điều an ủi duy nhất của anh bây giờ. Thẳng đến khi tới phòng cấp cứu, Kiều Khả Nam nằm trên giường được đẩy đi, kiểm tra thương tích xong, Lục Hành Chi mới biết cậu bị nặng thế nào ── ót bầm tím, mặt bị rạch, ngực, eo, bụng xanh tím ghê người.

Lục Hành Chi hít ngược một hơi, bác sĩ hỏi anh: “Quan hệ của anh với người bệnh thế nào?”

Anh suy nghĩ thật lâu, gần như cắn răng đáp: “Em họ.”

“… Họ ba ngàn dặm.” Kiều Khả Nam tỉnh. Hoa mắt, chóng mặt, buồn ói, cô y tá ở bên rất chuyên nghiệp đưa túi nôn ra.

(Gốc là “biểu ba nghìn dặm”: Đồng nghĩa với “bà con xa bắn đại bác không tới”. Thời xưa, anh chị em cùng họ thì xưng “đường” (đường huynh, đường muội,…) anh chị em khác họ thì xưng “biểu” (biểu huynh, biểu đệ,…))

Tỉnh lại là tốt. Lục Hành Chi đi đăng ký, y tá bôi thuốc cho Kiều Khả Nam, hắn đau đến xuýt xoa, con ngươi đen thui đong đầy nước, khóe mắt đỏ sẫm, nhìn rất đáng thương. Lục Hành Chi trở về, mặc kệ ánh mắt người khác, trực tiếp cầm tay hắn, trầm giọng nói: “Cố chịu một chút.”

“Em muốn xỉu tiếp.” Kiều Khả Nam nắm áo anh, nói nghẹn ngào, như một đứa trẻ  ── không, cậu đúng là đứa trẻ.

Trong mắt Lục Hành Chi, Kiều Khả Nam vẫn còn rất nhỏ.

Là đứa nhỏ anh đau trong tim, yêu tận tủy … Bạn đời.

Nhưng có người ở đây, họ không dám mở miệng thừa nhận, sợ bác sĩ kì thị, sợ liên hệ người nhà. Bọn họ là người thân duy nhất của đối phương, cho dù tận thế, cũng chỉ có hai người nương tựa vào nhau.

Lục Hành Chi thở dài, khẽ vuốt lưng hắn, bác sĩ tiêm một mũi tê, sau đó khâu vết thương sau đầu, Kiều Khả Nam thi thoảng rùng mình vì đau, rất tội nghiệp.

Bác sĩ hỏi: “Có báo cảnh sát không?”

Kiều Khả Nam: “Không cần.” Hắn phải suy nghĩ một lát.

Phòng cấp cứu Đài Loan đều có hệ thống báo nguy, nhưng phải xem xét thương tích, vết thương đạn bắn thì có chạy đằng trời, còn bầm dập thì tùy.

Hắn là luật sư, cho dù trong ngành, nhưng vẫn được pháp luật bảo vệ như một công dân bình thường. Nhưng mà muốn kiện người khác, thì phải suy nghĩ càng thêm cẩn thận.

Lục Hành Chi nghiêm trọng nói: “Ai làm?”

Kiều Khả Nam huýt sáo.

Nếu không phải cậu đang bị thương, Lục Hành Chi thực muốn lật người xuống, tét cho một trận. Anh trầm giọng hỏi: “Sao không ngồi xe?”

Kiều Khả Nam: “Hết xăng, nếu muốn đổ phải đi một đoạn dài, phiền phức.”

Lục Hành Chi: “…”

Anh thở hắt một hơi, cố gắng kìm nén tâm trạng, hỏi tiếp: “Vì sao nhất quyết không báo cáo?”

Kiều Khả Nam im lặng không nói, hai người rất ít khi bàn chuyện công, dù sao liên quan đến đời tư khách hàng, bảo mật là điều kiện kiên quyết, nhưng việc tới nước này, hắn đành tóm tắt chuyện của Chí Minh và Xuân Kiều cho anh nghe.

“Em đoán … Xuân Kiều không giữ đứa trẻ.”

Vì vậy, cái lo-gic thần thánh của Chí Minh khởi động lần hai, trách trời trách đất không chịu trách mình, cuối cùng đổ tội lên đầu hắn.

Lục Hành Chi trầm mặc một hồi, nói: “Không phải lỗi của em.”

Kiều Khả Nam ngạc nhiên.

Hắn giấu đầu chặt đuôi như vậy, không ngờ Lục Hành Chi quật cái là ra.

Lục Hành Chi: “Cho dù thân chủ đưa ra lựa chọn thế nào, đó cũng là trách nhiệm của họ, em không cần áy náy hay gì đó hộ. Gã ta đã dám làm thế, anh không thể đứng nhìn.” Anh lấy điện thoại: “Em à, báo cáo đi.”

Khi anh nói câu này, giọng nói vẫn mạnh mẽ như thường, nhưng vì đang ngồi, lưng cúi xuống, Kiều Khả Nam có thể nhìn thấy xoáy tóc của anh, có sợi tóc bạc. Hắn ngắm nghía hồi lâu, nhịn không được vươn tay nhổ. Lục Hành Chi giật mình: “Em làm gì vậy?”

Kiều Khả Nam: “À, thấy nó ngứa mắt quá, không cẩn thận giật hơi mạnh, nhổ tận gốc.”

Kỳ thực, đến tuổi này có tóc bạc là rất bình thường, nhưng Lục Hành Chi cực nhạy cảm với dấu hiệu “lão hóa”, Kiều Khả Nam tất nhiên không dám sờ vào vảy ngược của anh, ngoại trừ thi thoảng cãi nhau, giận, hắn mới dám dùng câu “lão già thông thái rởm”.

Hắn nhận điện thoại, lật đi lật lại trong tay, thở dài: “Xử lý êm đẹp có phải hơn không … Anh ta chỉ là quá muốn đứa nhỏ, đây cũng không phải sai lầm lớn, nhưng hết lần này đến lần khác ngu si như vậy. Nếu đã biết vấn đề cốt lõi, đáng nhẽ em nên tranh thủ hòa giải từ đầu, dù có ly hôn, cũng không nên dựa vào phán quyết của tòa.”

“Nhưng mà, mèo vẫn hoàn mèo*, anh ta tấn công em là lỗi của anh ta.”

(Câu gốc: Ngựa vẫn là ngựa)

Lục Hành Chi sắp nổi giận: “Em muốn tranh giải Nobel hòa bình à? Hay muốn tranh ngôi thánh mẫu thế giới … Không, thánh phụ mới đúng.”

Kiều Khả Nam lườm anh: “Nếu em không phải thánh phụ, đời nào còn ngồi đây nghe anh trách mắng.”

Lục Hành Chi nghẹt thở, suýt không kìm được, Kiều Khả Nam nhìn khuôn mặt đau khổ của anh, ngay cả vành mắt cũng bắt đầu đỏ, hắn mới phát hiện mình đã lỡ lời, vội vàng sửa chữa: “Nghe em nói này, em không phải cố ý … Anh đừng để trong lòng.”

Quay lại sự kiện tám năm về trước, đã quyết tâm bỏ qua là bỏ qua, trước đây hắn quyết định gác lại, Kiều Khả Nam không có ý định thu hồi, vừa rồi thực là nhất thời dại miệng. Phòng cấp cứu người tới người lui, đêm nay có vài vụ tai nạn giao thông ── gia đình, bảo hiểm, cảnh sát tụ thành một đống, chỉ kém không xếp một bàn. Một bầu không khí tiêu cực vây quanh, Lục Hành Chi kìm nén quay đi … Không nhìn đến hắn, điều này đủ khiến Kiều Khả Nam đau xé tâm can.

Hắn nhéo vạt áo của anh, lấy lòng nói: “Anh, em sai rồi …”

Lục Hành Chi vẫn im lặng, giống như một rặng núi cằn cỗi, thật lâu sau, anh mới trả lời: “Đừng lấy chuyện này ra chọc nghẹn anh, anh sẽ không chịu nổi, lúc nãy ngực anh vừa đau vừa hận, không hiểu sao khi đó có thể đối xử với em như vậy.”

Ai mà biết, phỏng chừng Chí Minh cũng không hiểu tại sao lại làm vậy với Xuân Kiều? Con người, luôn phải trả giá cho những việc đã làm. Hắn nhìn cổ tay trái của Lục Hành Chi, chuỗi phật châu, đây là “trả giá” của anh.

Thứ anh coi là không đáng lúc trước, bây giờ thành điều quý trọng nhất.

Kiều Khả Nam: “Nói chung, chúng ta bây giờ tốt mà … Anh, em đau đầu, anh xoa xoa được không.”

Lục Hành Chi cuối cùng cũng quay lại, hung tợn trừng hắn: “Vừa mới khâu đấy, bôi thuốc rồi cũng không thể đụng lung tung, nhanh báo cảnh sát đi, mấy ngày nữa cũng đừng đi làm … Đừng khiến anh lo lắng.”

Câu nói phía sau, khiến tim Kiều Khả Nam đập thình thịch.

Anh nói như không còn sức lực, dù sao, anh cũng đâu phải thần, dù có thể làm nhiều thứ, cũng chẳng thế nắm trong tay sinh tử của người yêu. Nếu không phải hôm nay anh nhớ tới Kiều Khả Nam “sạc điện”*, anh cũng không dám tưởng tượng tình huống phía sau … Không, thực sự không dám nghĩ.

(Tui nghĩ có thể hiểu theo 2 nghĩa đồng thời: Đó là nhớ Kiều Khả Nam “sạc” điện xe đi làm nên anh Chi muốn đến đón cậu, tiện thể đi đâu đó “sạc” chút, hâm nóng tình cảm)

Nhưng anh phải đứng vững, vì anh không chỉ là người đàn ông của Kiều Khả Nam, anh còn là trụ cột gia đình, thân nhân duy nhất của hắn. Có người nói: Thiếu người đó ta có thể sống sao? Thiếu không khí ta có thể sống sao? Có vài người, chính là không khí của ta.

Mất đi, không thể sống.

Cho dù sống, cũng chỉ là xác chết.

Lục Hành Chi nhấn mạnh: “Báo đi, anh làm luật sư của em.”

“Uây ~” Kiều Khả Nam thụ sủng nhược kinh, hắn nỗ lực làm bầu không khí bình thường trở lại: “Lục luật sư, bảng giá của anh em không trả được đâu, hơn nữa để anh đánh mấy án nhỏ này, quá phí phạm.”

Lục Hành Chi nhéo mũi hắn: “Ai bảo em là bã xã của anh? Đổi lại là người khác, loại án này anh sẽ không giành.”

“A?” Kiều Khả Nam: “Vậy ai giành?”

“Cho …” Lục Hành Chi á khẩu, anh có cảm giác vừa rơi vào bẫy, dù sao anh vẫn phản đối Kiều Khả Nam nhận những vụ “nhỏ bé” này.

Như Kiều Khả Nam nói, nghề nghiệp nào phân địa vị, đã có người cứu vớt thế giới, thì cũng phải có những người làm việc bình thường. “Để cho người nào muốn nhận nhận đi.”

Anh qua quít trả lời, Kiều Khả Nam cười cười, đáp: “Quên đi, người cứ đi cứu vớt thế thế giới, mấy chuyện nhỏ này, thiếp tự thân vận động được.”

Lục Hành Chi không tin: “Em cầm giấy chứng nhận thương tích đến khởi tố, việc này có thể quy vào giết người bất thành.” Không đì gã chết, anh chưa cam tâm.

“Cái này không thể quyết định bởi anh, anh chỉ đề xuất thôi, muốn phạt thế nào, là chuyện của kiểm sát trưởng.” Mặc dù hiện nay luật pháp còn nhiều lỗ hổng, nhưng trên tất cả vẫn là ý kiến của Kiều Khả Nam.

Luồn lách pháp luật, là luật sư kiểu gì? Giống như ngày hắn kí cam kết trước hội đồng: Tôi xin hứa tuân thủ pháp luật, đồng thời cố gắng thúc đẩy pháp luật phù hợp để thực hiện công bằng xã hội.

Hắn hỏi Lục Hành Chi: “Anh đã từng ký lời thề của luật sư chưa?”

Lục Hành Chi tỏ vẻ “em hỏi quá thừa”.

Kiều Khả Nam: “Điều số 10, anh còn nhớ nó là gì không?”

Lục Hành Chi không nhớ nổi, chuyện quá lâu, anh thực sự đã quên.

Kiều Khả Nam: “Em còn dán vào trước bàn làm việc của mình, thi thoảng nhìn, quyết tâm.”

Tôi xin hứa luôn nhớ luật sư là nghề nghiệp vì cộng đồng, không phải nghề nghiệp để chuyên quyền, mục tiêu giúp đương sự đạt quyền lợi tốt nhất, đồng thời đáp ứng lợi ích xã hội.

Tôi xin hứa tuân thủ pháp luật, vừa làm đúng lương tâm vừa chấp hành đúng nghiệp vụ luật sư.

Tôi xin hứa xả thân vì lợi ích cộng đồng, thúc đẩy xã hội tốt đẹp.

Kiều Khả Nam thành khẩn nói: “Lục Hành Chi, anh là thầy của em, cũng là luật sư em vô cùng kính nể, em phục anh, sùng bái anh, càng yêu anh. Em chỉ muốn anh … Đừng quên lời thề ban đầu.”

P6

***

Kiều Khả Nam bị thương không nặng, chụp X-quang cũng không phát hiện nội thương, nhưng chung quy vẫn là thương binh. Mặt mũi bầm tím không thể đi gặp khách hay hầu tòa, đành tạm ngừng một vài hạng mục công việc, dành thời gian dưỡng bệnh.

Lục Hành Chi lo lắng, hiếm khi anh mang việc về nhà. Bây giờ anh đang làm cố vấn luật cho một tập đoàn, cộng thêm một vài án kiện tài chính, mấy case này lên tòa động tí là mấy chục triệu, thu lợi cực cao. Nhưng Kiều Khả Nam nhớ kỹ, năm đó Lục Hành Chi tung hoành đủ án dân sự từ lớn đến nhỏ, thậm chí còn viết không ít báo, lên án chế độ hình pháp hiện nay.

Mấy năm nay ngược lại, để tiền vào trong mắt, nhận việc là nhìn tiền.

Hắn không nhịn được hỏi: “Nhà chúng ta rất thiếu tiền sao?”

Một mình hắn sống cũng không thiếu thốn, có thể ăn no, giải trí, dưỡng già. Cho dù sinh thêm Lục Hành Chi, thì người ta thừa sức nuôi một trăm hắn, mà cũng chẳng mua gì kì quái, hay là bị rơi vào tà giáo nào rồi?

Kiều Khả Nam cực chân thành nói: “Lục Hành Chi, nếu kinh tế của anh khó khăn, nói sớm một chút, tốt xấu gì em cũng biết đường, chuẩn bị chạy …” Phu thê như chim liền lành, chứ còn hoạn nạn mỗi thằng mỗi ngả, thì còn là phu phu gì nữa?

Lục Hành Chi quả thực tức không có chỗ trút, Kiều Khả Nam mà khởi động chế độ không tim không phổi, đúng là có thể khiến anh tức điên, vứt hai tập giấy qua: “Em có biết di dân cần biết bao tiền không.”

“Há?” Kiều Khả Nam không hiểu ra sao: “Đang yên lành, di dân làm gì?”

Lục Hành Chi liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói: “Đài Loan không thể kết hôn.”

Kiều Khả Nam: “A…”

Đây có thể nói là tiếc nuối lớn nhất của đồng chí đi? Chí Minh và Xuân Kiều, người ta được hiến pháp giao phó quyền lực kết hôn, cuối cùng nghi ngờ vợ mình vô sinh, trả giá tận đó. Chí Minh hiện tại đang bị tạm giam, luật sư của gã bào chữa vì mất con nên quá bi thống, khiến tinh thần bất ổn nên mới hồ đồ gây án.

Kiều Khả Nam tò mò từ lâu: “Lục Hành Chi … anh với chuyện kết hôn … Hình như rất ngóng trông?”

Lục Hành Chi lần thứ hai làm ra vẻ mặt “em hỏi quá vô ích”.

Kiều Khả Nam suy luận: “Phải chăng đây là bởi vì không chiếm được, mới càng muốn có hơn?”

Lục Hành Chi thực sự, rất muốn đánh người. “Em có biết tài sản trên danh nghĩa, cổ phần công ty của anh có bao nhiêu không?”

Kiều Khả Nam hiếm khi xông lên nịnh nọt: “Thế nhưng nếu anh chết, em cũng không thiết sống. Hơn nữa không thể chắc trong trường hợp, em chết sớm hơn anh … A, nói như vậy nếu chúng ta kết hôn, thì căn nhà này có thể để cho anh, rồi anh ở đây mỗi ngày nhớ em len lén khóc … Đau quá! Bạo lực gia đình!!!!”

Lục Hành Chi thu hồi nắm đấm. “Là thương tổn. Chúng ta chưa kết hôn, không thể gọi là bạo lực gia đình.”

Kiều Khả Nam trấm trấm trấm, luật sư đúng là phiền phức.

Một lát sau, hắn còn nói: “Thực ra em vừa có chút chờ mong lại vừa sợ tổn thương.”

Lục Hành Chi: “Cái gì?”

Kiều Khả Nam: “Em không muốn sau này phải nhận án ly hôn đồng tính … Khi đó em sẽ rất khó chấp nhận, tại sao vất vả như thế mới được luật thông qua, còn không biết quý trọng vân vân.”

Lục Hành Chi: “Chúng ta có nghĩa vụ này sao?”

Kiều Khả Nam: “A?”

Lục Hành Chi: “Anh nói rồi, dù đương sự có đưa ra bất kì quyết định nào, đó cũng là trách nhiệm của họ. Không phân biệt giới tính, hôn nhân là nền móng nhân quyền, ly hôn cũng vậy, bọn họ mong đợi là chuyện của họ, chúng ta sao phải chịu trách nhiệm? Người bình thường kết hôn được mọi người chúc phúc, chọn áo cưới, phát thiệp mời, làm hôn lễ, … Khi bọn họ ly hôn liệu có nghĩ đến cảm nhận của những người từng chúc mừng không? Tiền có trả lại không? Không có, tất cả mọi người đều hiểu. Nếu đồng chí ly hôn, đó cũng là lựa chọn của họ, để bọn họ ly hôn hòa bình, mới là trách nhiệm của chúng ta.”

Kiều Khả Nam vừa thực hiện nghi thức đề hồ xối lên đầu, như có điều suy nghĩ.

(Đề hồ: Nghĩa thứ nhất là dầu được ép từ bơ, đậu. Nghĩa thứ hai là một hình thức trong Phật giáo, dùng để ví von vừa giác ngộ ra Phật tính. Trong truyện, có thể hiểu là vừa được thông não )

Kết hôn thiêng liêng, đúng. Nhưng ly hôn đâu phải tùy tiện. Những khách hàng tìm đến hắn, đã từng than thân trách phận, nhưng khi phán quyết xong, nghênh đón một con người mới ở tương lai, bọn họ thường sẽ tỉnh táo lại, buông ưu tư nhìn thẳng vào bản thân bước về phía trước, cuối cùng phát hiện vấn đề thực sự ở đâu.

Sau đó, tiếp tục tiến lên.

── đương nhiên, mấy trường hợp tùy tùy tiện tiện thôi khỏi cần bàn.

Lục Hành Chi: “Tỉ mỉ đọc kĩ những tài liệu anh đưa đi, chọn nơi thích hợp nhất, đợi mấy năm sau chúng ta sẽ qua.”

Nghĩ xa thế … Kiều Khả Nam không hăng hái với chuyện này lắm, nhất là chỉ vì một tờ giấy.

Được rồi, mặc dù là một tờ giấy rất quan trọng.

Hắn thích Đài Loan, mặc dù hè nóng một chút, mốc meo một chút, nhưng tổng thể mà nói, người dân ở đây biết cảm thông, tư tưởng giống nhau, tự do không cua đồng, đúng là nhiều nền văn hóa thì càng dễ cảm thông, đồ ăn lại ngon, thích gì có đó … Hắn không muốn rời đi.

Kiều Khả Nam: “Lục Hành Chi, anh có tin, có một ngày luật pháp Đài Loan, sẽ thay đổi không?”

Lục Hành Chi: “Nó từng lúc đều đang thay đổi, mùng một đã khác mười lăm, gặp phải chính khách thì càng chuyển biến.”

Hiếm khi thấy được Lục Hành Chi nói đùa … Được rồi, không phải đùa, là sự thực. “Anh là ngón tay của cộng đồng hôn nhân đồng tính, sớm muộn cũng có một ngày, chúng ta có thể kết hôn ở đây.”

(Ngón tay: Chỉ người có thể dẫn dắt, thay đổi một điều gì đó)

Lục Hành Chi không nói chuyện.

Kiều Khả Nam tựa vào anh: “Em chờ đến ngày đó … Anh, anh nói luật pháp Đài Loan do anh tính toán, em vẫn luôn tin anh.”

Lời này thật êm tai, Lục Hành Chi ôm lấy hắn, hai người ngọt ngào trao nhau một nụ hôn. Ngại Kiều Khả Nam còn đang bị thương, gần đây chẳng thể làm gì, hiếm lắm mới có thời gian thế này, đúng là may mắn trong bất hạnh.

Mặc dù trong cái may mắn này, tuyệt đối không bao gồm chuyện cấm dục.

Kiều Khả Nam ngồi trên đùi anh, cảm nhận thứ biến hóa bên dưới: “Lục Hành Chi, anh cứng.”

Lục Hành Chi nổi gân xanh: “Lăn xuống.”

Kiều Khả Nam mặc kệ, dùng mông chà chà đũng quần anh yêu: “Ai dà, cứng hơn này.”

Lục Hành Chi: “…”

Anh có cảm giác chép tâm kinh hai lần chưa đủ, có lẽ nên chép thêm hai trăm lần.

Kiều Khả Nam cười hì hì, xoay qua cắn vành tai anh. Vành tai là chỗ nhạy cảm của Lục Hành Chi, mới đụng một cái là biến thành bao lì xì, điều này làm hắn cảm thấy rất đáng yêu, nhưng chưa bao giờ nói, Lục Hành Chi theo chủ nghĩa gia trưởng đại trượng phu, nếu biết, chắc chắn sau này sẽ không cho hắn đụng.

Coi như đây là niềm vui bí mật, may mắn nhỏ bé của mình đi.

Quả nhiên, Lục Hành Chi hít một hơi sâu, tay nắm chặt bàn đọc sách ── chiếc bàn này cùng loại gỗ với bàn công việc của anh, ở cơ quan hơi bất tiện, bọn họ thỉnh thoảng ở đây … cho đổi không khí, chơi đùa anh già.

Lục Hành Chi: “Em muốn nghẹn chết anh à…”

“Không muốn.” Kiều Khả Nam bắt lấy tay Lục Hành Chi, đặt vào chỗ đang gồ lên của mình, nơi đó cứng rắn chẳng thua kém anh. “Không chỉ có mình anh muốn, uhm?”

Hắn bắt chước giọng điệu của anh, Lục Hành Chi không khỏi bật cười: “Cục cưng, gục xuống bàn, xoay qua chỗ khác.”

Kiều Khả Nam nghe lệnh, chấp hành, tiện đường còn không quên gạt hết văn kiện ra, đề phòng bị dính.

Quần hắn bị lột xuống, cái mông để lộ trong không khí, không khỏi hơi run. Hắn nghe tiếng Lục Hành Chi mở ngăn kéo, chẳng biết đang lấy cái gì, sau đó, phía sau liền bị chất lỏng lạnh lẽo rót vào, anh xoa bôi trơn ra xung quanh, ngón tay ẩm ướt, từ từ tiến vào hậu huyệt dò xét.

“A…” Kiều Khả Nam than nhẹ, khuôn mặt bắt đầu ửng hồng.

Lục Hành Chi ra lệnh: “Mở mông ra coi.”

Kiều Khả Nam thở dốc, hai tay vòng qua sau, nắm hai bên đồn thịt, tách ra xa nhau.

Hắn đã làm việc này quá nhiều lần, không chút trắc trở, nhưng nhiều ít trong lòng vẫn có chút … túng quẫn.

Tốt xấu gì … mình đã từng là 1 mà … Đã từng.

Trong hậu huyệt bị anh quấy nhiễu, hơi ngứa một chút, huyệt động đã quen nuốt dương vật anh nhà rất nhanh vui vẻ dâm mỹ phun ra nuốt vào hai ngón tay, dường như muốn dẫn nó vào nơi mẫn cảm nhất.

Nhưng Lục Hành Chi dường như không có mục tiêu cụ thể, rõ ràng anh chỉ đi khai hóa, hơn nữa còn đào không sâu, chỉ dừng ở trước tuyến tiền liệt, cho đến khi ba ngón tay ra vào dễ dàng, anh mới rút ra, thay vào là một đầu mút nhỏ, như là một vật hình trụ tròn trơn nhẵn, Kiều Khả Nam thất kinh: “…Cái gì thế?”

Hắn muốn quay lại, nhưng bị ấn trở về.

“Ngoan, đừng nhúc nhích.” Lục Hành Chi nhét đồ chơi vào. Có bôi trơn hỗ trợ, vật kia tiến vào không khó khăn, chỉ là không nhìn thấy, khó tránh khỏi lo lắng. Mặc dù đáy lòng hắn tin tưởng, Lục Hành Chi sẽ không làm gì quá đáng với mình …

“Là … là trứng rung?” Khác với cái bọn họ đã dùng trước đây, vật này càng chắc mẩy hơn, nó cắm ở chỗ tuyến tiền liệt, Kiều Khả Nam vô thức kẹp chặt, lớp gai mịn sẽ khẽ chạm vào, kích thích đúng chỗ, hắn liền rùng mình. Ngay lập tức, đầu ngón tay đã cảm thấy tê tái, có thể cảm nhận thằng con trong quần lót cứng lên, kề sát vải vóc, dính ẩm ướt.

Ừng ực … Kiều Khả Nam nuốt nước miếng, trực giác mách bảo cái này sẽ di chuyển, Lục Hành Chi còn chưa ấn công tắc, hắn đã thoải mái thế, ấn rồi thì sao đây?

“Đây rốt cuộc … Là cái gì?”

“Đặt hàng đặc biệt, yên tâm, rất an toàn.” Lục Hành Chi cúi người hôn hắn, bàn tay ác ý rút sợi dây ra, khiến cho nội bích như bị vét rỗng, Kiều Khả Nam thất thanh kêu “A”, hai chân mềm nhũn, nếu không có bàn chống đỡ nửa người trên, phỏng chừng đã ngã nhào xuống.

Lục Hành Chi thu lại đạo cụ, nhẹ nhàng ôm lấy người, dịu dàng cởi bỏ vật liệu may mặc dưới thân hắn, thấy quần lót có một mảnh ướt, liền cười: “Mới bỏ vào, đã ướt rồi?”

Mặt Kiều Khả Nam bỏ hồng: “Ai biết anh bỏ vào … là cái thứ gì chứ.”

Lục Hành Chi: “Đợi lát em sẽ biết.”

_Hết_

24 bình luận về “TTM – Chương 4.5 – 4.6

  1. Ôi trời ơi cô ghép hai chương này với nhau làm cảm xúc của tui như đi tàu lượn ấy. Chương 5 thì trầm trầm ấm áp, chương 6 thì tình thú. Em Nam lại chọc trúng manh điểm của tui rồi, tui bị cuồng mấy em thụ biết nhận lỗi “Anh, em sai rồi” còn ngoan ngoãn lý trí thế này quắn quéo

    Đã thích bởi 1 người

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s