KXCVNM – Võ hiệp 3

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, hài, 1×1, HE.

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Ba

Luận cách thức đánh đuổi pháo hôi công, thành công thượng vị chính quy công.

Bước thứ hai, phô diễn mị lực của mình.

Tịch Đăng nằm ườn trên tháp, nửa người dưới đắp tấm chăn mỏng, hắn đang cầm một quyển sách, ngón tay thon dài thi thoảng lật lật.

Triệu Vu Quy cũng ngồi đọc bên cạnh, là một bản tâm pháp võ công, hắn đọc được hơn nửa, không nhịn được duỗi người, ngẩng đầu lên, phát hiện Tịch Đăng cũng đang đọc, bèn tò mò xích tới.

“A Tịch, ngươi đọc gì vậy?”

Tịch Đăng hơi nhướn mi, mở cho hắn nhìn, Triệu Vu Quy nhìn theo chỗ Tịch Đăng chỉ vào, khuôn mặt nóng như lửa đốt, hắn đẩy nhẹ Tịch Đăng: “Sao ngươi lại xem mấy loại sách này chứ?”

Tịch Đăng à một tiếng: “Thì sao, ta đang tuổi khỏe mạnh sung mãn, xem mấy thứ này rất bình thường.”

Nhưng mà quyển sách đó đâu phải loại kia … Triệu Vu Quy lầm bầm trong bụng.

Bỗng nhiên màn xe bị bên ngoài xốc lên, một khuôn mặt diễm lệ xuất hiện trước Tịch Đăng.

Phượng Hòa nhìn hai người dính sát vào nhau, khó chịu nhíu mi: “Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở thành kế tiếp, nếu tiếp tục đi nữa, sợ phải ngủ ngoài trời.”

Tịch Đăng tùy tiện đặt sách trong tay xuống, ngồi dậy nói: “Nhanh chóng vào thành, cậu đây không muốn ăn gió nằm sương với loại người như ngươi.”

Triệu Vu Quy ngồi bên cạnh, thừa dịp Tịch Đăng không để ý, lén lút lấy quyển sách kia.

Phượng Hòa nghe Tịch Đăng mở mồm, đang định xắn tay áo cãi nhau, bỗng nhiên phát hiện động tác của Triệu Vu Quy, liền ngơ ra một lúc.

Triệu Vu Quy thành công giấu sách trong ngực mình, đúng lúc chạm mặt Phượng Hòa, liền híp mắt cười với hắn.

Nhìn người trong mộng dịu dàng cười, Phượng Hòa say thính có chút lâng lâng, ngay cả con quỷ đáng ghét bên cạnh cũng trông thuận mắt hơn nhiều.

Triệu Vu Quy giấu sách xong liền nói: “A Tịch, ngươi lại cãi nhau với Phượng Hòa hả?”

Tịch Đăng hừ lạnh: “Hàng này ái mộ một người, chuyện này làm ta không thoải mái.” Nói xong, liếc nhìn Triệu Vu Quy.

Triệu Vu Quy nguy hiểm nheo mắt, nhìn Phượng Hòa: “Phượng Hòa, huynh có người mình thích?”

Hiện giờ, mấy con pháo thí chưa lõa lồ thể hiện tình cảm với Triệu Vu Quy, mà Triệu Vu Quy ngoại trừ bản thân trì độn, hơn nửa trái tim đã đặt trên người Tịch Đăng, cho nên hắn không hề để ý mấy anh em tốt thi thoảng sẽ làm vài động tác ái muội, vượt qua tình cảm bạn bè với mình.

Khuôn mặt xinh đẹp của Phượng Hòa đỏ phừng như trái hồng tươi, hắn há miệng không biết xấu hổ hay là giận dữ, lắp bắp nhìn Tịch Đăng phun ra một chữ “Ngươi”, gần như nghiến răng nghiến lợi.

Má! Đồ tiện nhân kia sao dám thẳng toẹt như vậy! Đúng là! Được lắm!

Triệu Vu Quy ngơ như nai tơ, hắn nhìn Tịch Đăng đang nhếch miệng cười, đột nhiên thấy hơi ngờ ngợ, lúc nãy Phượng Hòa chỉ vào mặt Tịch Đăng phun ra một chữ “Ngươi”. Ngày bình thường, Phượng Hòa còn hay cùng Tịch Đăng gây sự, nếu nhìn thấy hắn và Tịch Đăng ở gần nhau sẽ lập tức nổi giận, chẳng nhẽ … Người Phượng Hòa thích … là Tịch Đăng?

Triệu Vu Quy kết luận xong giật mình hoảng sợ. Sau đó hắn lại suy nghĩ, nếu Phượng Hòa thực sự thích Tịch Đăng, sao lần trước còn đánh Tịch Đăng nặng vậy, thích một người, không phải sẽ đối xử với người đó thật tốt sao?

Triệu Vu Quy ngây thơ cảm thấy mình đúng là suy nghĩ nhiều.

Tịch Đăng đột nhiên nói: “Sách của ta để đây đâu rồi?”

Triệu Vu Quy đáp ngay lập tức: “Ta không biết.”

Tịch Đăng trái phải nhìn quanh một vòng, chậc một tiếng, khom lưng rút ám cách dưới tháp ra.

(Ám cách: Ngăn nhỏ chứa đồ dưới gầm giường hoặc tháp)

Bên trong là một đống sách khác.

Tịch Đăng rút ra quyển đầu tiên, rồi đóng ám cách lại, không chú ý tới ánh mắt trợn trừng nhìn chăm chăm của Triệu Vu Quy lúc phát hiện chỗ giấu bí mật.

Sau khi vào thành, bọn họ chọn một nhà trọ bình dân nghỉ lại.

Tịch Đăng bước xuống xe, nhìn quán trọ sơ sài liền ghét bỏ nhíu mày.

Cung Mịch Lăng tung người xuống ngựa, đi đến cạnh Tịch Đăng, liếc qua hắn một cái rồi đi thẳng vào trong.

Phượng Hòa và Tả Viên Chi một phải một trái chiếm chỗ cạnh Triệu Vu Quy, giống hệt lính gác bảo vệ thần hộ mệnh. Phượng Hòa nhìn Triệu Vu Quy nói: “Vu Quy, chúng ta cũng mau vào thôi.”

Triệu Vu Quy đương nhiên đoán được phản ứng của Tịch Đăng, liền hỏi: “Phượng Hòa, gần dây có nhà trọ nào tốt hơn không? Ta sợ Tịch Đăng ở không quen.”

Tả Viên Chi bên cạnh ôn hòa đáp: “Tất cả nhà trọ tốt trong trấn đều đã chật kín, có vẻ mọi người nghe được tin tức bảo tàng, đều muốn đi Tây Bắc.”

Triệu Vu Quy thở dài: “Nếu như ta không bị hạ cổ thì tốt rồi, còn liên luỵ huynh đệ phải chạy ngược chạy xuôi.”

Hai người bên cạnh đang định đáp “Không sao”, lại nghe Triệu Vu Quy nói tiếp: “Nhất là A Tịch, hắn không biết võ công, mỗi ngày phải chịu khổ như vậy.”

Phượng Hòa: Ha ha, ngày nào cũng nằm ườn trên xe, khổ cực cái gì.

Tả Viên Chi: Đêm nay … có lẽ phải hạ thuốc tên kia.

Tịch Đăng nghiêng đầu về phía họ: “Các ngươi đang thì thầm gì đó? Còn cái nhà trọ tồi tàn này thì sao đây?”

Triệu Vu Quy lặp lại giải thích của Tả Viên Chi cho hắn nghe.

Sau khi nghe xong, Tịch Đăng liền che trán bày ra bộ dạng sinh không yêu nổi vọt vào nhà trọ.

“Ông chủ, cho năm phòng hảo hạng.”

Ông chủ quán trọ vui cười hớn hở: “Thật ngại quá, khách quan, chúng ta chỉ còn ba phòng.”

Cung Mịch Lăng đứng bên cạnh, cúi đầu vân vê ngọc thạch trong tay.

Triệu Vu Quy theo sát phía sau, dĩ nhiên nghe được lời ông chủ nói, thấy Tịch Đăng càng thêm không vui, vội vàng nói: “Nếu ba gian, A Tịch ngươi ở một gian, ta và hai người bọn họ một gian được rồi.”

Tịch Đăng trừng mắt nhìn Triệu Vu Quy: “Không được.”

Triệu Vu Quy nói: “Thế nhưng …”

“Không nhưng nhị gì cả.” Tịch Đăng ném tiền cho ông chủ, “Ba gian thì ba gian, Vu Quy ngươi ở một gian, ta …”

Hắn liếc về phía Cung Mịch Lăng bên cạnh: “Ta và tên này một gian được rồi.”

Triệu Vu Quy còn định nói thêm, đã bị Tịch Đăng ngạt phắt, lông mi hắn giương lên, phô diễn gương mặt anh tuấn dữ tợn của mình: “Không cần đùn đẩy nữa, như đàn bà.”

Triệu Vu Quy không làm được gì, hắn thì muốn ở chung với Tịch Đăng, nhưng ý vừa nêu ra đã bị mấy người kia phản đối, người nào một mình một gian trở thành vấn đề nan giải.

Cuối cùng, kết quả chia chỗ ngủ là, Triệu Vu Quy ở một gian, Tịch Đăng và Cung Mịch Lăng một gian, Tả Viên Chi và Phượng Hòa một gian.

Triệu Vu Quy đứng trước Tịch Đăng, mắt rưng rưng: “A Tịch, nếu ngươi muốn ở với ta.”

Tịch Đăng nói: “Ngươi ở sát vách ta mà.”

“Nhưng mà, vậy cũng rất xa.” Triệu Vu Quy tội nghiệp nhìn Tịch Đăng.

Tịch Đăng nhéo khuôn mặt hắn: “Được rồi, ít nói nhảm, cút về ngủ đi.”

Triệu Vu Quy bị nhéo đỏ ửng lúc trở về phòng bỗng nhiên cảm thấy, Tịch Đăng đúng là người đối xử tốt với hắn nhất trên đời, chỉ có hắn mới nhắc mình đi ngủ sớm, những người còn lại thì đều tới gõ cửa hỏi xem hắn ngủ chưa.

Triệu Vu Quy hạnh phúc nở nụ cười.

Tịch Đăng đuổi Triệu Vu Quy xong, thở phào một tiếng, xoay người chuẩn bị về phòng, lại cụng vào một bức tường thịt.

Gương mặt tuấn tú thoáng cái nhăn thành một đống: “Ngươi thích làm tường à? Cung Mịch Lăng?”

Cung Mịch Lăng lui về phía sau, ánh mắt không tia gợn sóng: “Ta xuống dưới nhờ tiểu nhị đun nước, ngươi cần tắm rửa không?”

Tịch Đăng xoa mũi, bực bội nói: “Cần.” Sau đó nhét túi tiền cho Cung Mịch Lăng: “Nói tiểu nhị mua một thùng tắm mới. Ừm, còn có, ngươi bê chăn gối trong xe vào đây cho ta.”

Cung Mịch Lăng không nhận túi tiền, vòng qua Tịch Đăng đi thẳng.

Trong không trung giọng nói của hắn vang lên: “Đi ra ngoài còn giở thói hư tật xấu.”

Tịch Đăng nổi giận, nhưng không có cách xử Cung Mịch Lăng, không thể làm gì khác ngoài tự thân vận động, tự mình đi một chuyến.

Lúc tìm được tiểu nhị, Tịch Đăng đầu tiên muốn gã mua hộ thùng tắm, nhưng tiểu nhị lại nói: “Khách quan, có phải ở phòng chữ Thiên số hai không?”

Tịch Đăng cười hài lòng: “Không nhìn ra nhà ngươi có trí nhớ rất tốt.”

Tiểu Nhị đáp: “Nếu khách quan ở phòng chữ Thiên số hai, thì vị khách mặc đồ tím lúc nãy đã nói với ta rồi.”

“Hử?” Tịch Đăng cau mày, đúng lúc, lại thấy Cung Mịch Lăng thực sự ôm chăn mền vào.

Tiểu nhị ở bên cạnh hỏi: “Chính là vị này, khách quan, xin hỏi ngài còn muốn mua không?”

Tịch Đăng phất phất tay: “Có người mua rồi, ta còn mua gì nữa?” Sau đó, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, như một con gà trống hiên ngang bước lên lầu.

Cung Mịch Lăng đang ôm đồ hiển nhiên chú ý tới, ánh mắt đen như mực không hiện rõ tâm tình.

Trở về phòng, Tịch Đăng đợi một lúc Cung Mịch Lăng mới vào. Hắn không phải ngũ cốc không biết hướng về đâu, định tiến lên đỡ lấy đồ.

(Ngũ cốc không biết hướng về đâu: Miêu tả cây ngũ cốc (VD: lúa) nghiêng ngả, không thể đứng một chỗ, có thể hiểu là “Không biết mình biết ta”.)

Cung Mịch Lăng đang ôm chăn, nhưng thoắt một cái đã né được Tịch Đăng, lách người qua.

“Vết thương của người chưa khỏi, coi như xong đi.”

Tịch Đăng ôm ngực, vẻ mặt gian xảo nhìn Cung Mịch Lăng: “Hôm nay tự dưng ngươi xum xoe vậy, là muốn gì?”

Cung Minh Lăng không quay đầu lại, đi đến bên giường, đặt chăn xuống: “Là Vu Quy nhờ ta.”

Tịch Đăng đầu tiên cười cười, sau đó lập tức thay đổi nét mặt, tới cạnh Cung Mịch Lăng cảnh cáo: “Cung Mịch Lăng, đám các ngươi giả làm anh em tốt bạn bè tốt, tiếp cận Vu Quy cũng lâu ha, nhưng hắn chỉ thích mình ta, các ngươi sớm bỏ cuộc đi, quay đầu là bờ.”

Cung Mịch Lăng xếp chăn xong xuôi, trải thẳng ra, giọng nói của hắn đều đặn như thường, không có một tia gợn sóng: “Vạn sự khó lường, Tịch Đăng.”

Tịch Đăng hừ một tiếng, đi ra ngoài, ôm đống sách trên xe ngựa ra, ngồi trước bàn đếm đếm.

Quái lạ, quyển sách kia đâu rồi?

Căn phòng, cách vách.

Triệu Vu Quy đỏ bừng mặt lật xem từng tờ, nhìn đống ngôn ngữ trắng trợn và tình tiết cực kì xấu hổ, mắt cứ dính chặt.

Nhưng mà, đến tận nửa đêm khi đọc đến đoạn công tử quý tộc không rành thế sự và thiếu hiệp võ lâm như chó với mèo làm chuyện đó đó ở miếu sơn thần, nhất thời, sắc mặt chuyển đổi, tay cầm sách siết chặt.

Triệu Vu Quy điên tiết ném quyển sách bẹp xuống đất, lẩm bẩm: “Rõ ràng tiểu công tử với thanh mai trúc mã mới là một đôi, thế mà dám không xấu hổ ở cùng với võ lâm thiếu hiệp, thực đúng là … thực đúng là thói đời mà … Thiếu hiệp kia thật là quá đáng.”

Nói xong, Triệu Vu Quy ôm một bụng tức lên giường ngủ.

_Hết_

Tiểu kịch trường OOC:

Đại lười biếng: Xin hỏi nam chính, ngủ cùng một phòng với tình địch, tâm trạng thế nào?

Tịch Đăng: Đừng nói chuyện, hôn ta.

(Đại lười biếng quay đầu gọi Cung Mịch Lăng đến)

Cung Mịch Lăng: Định làm gì đây?

Tịch Đăng: Đừng nói chuyện, hôn ta.

Cung Mịch Lăng: Oh

(Sau đó liền đè Tịch Đăng, chỉ còn nghe thấy tiếng ư ư a a…)

Chào cả nhà, buổi sáng tốt lành nha ~ ăn điểm tâm chưa?

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s