KXCVNM – Võ hiệp 2

Ta ở võ hiệp phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, hài, HE

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Hai

Luận cách thức đánh đuổi pháo hôi công, thành công thượng vị chính quy công.

Bước một, tăng cường sức khỏe.

Triệu Vu Quy hồi phục, Tịch Đăng vẫn còn nằm.

Phượng Hòa nhìn Triệu Vu Quy cẩn thận chăm sóc Tịch Đăng, lần đầu tiên ân hận dưới lửa giận đã đánh Tịch Đăng một trận, hắn nghĩ, tại sao lúc đó không đánh chết tiện nhân kia cho rồi.

Tả Viên Chi nhìn Triệu Vu Quy khổ cực, bèn đề nghị thay y xát thuốc: “Vu Quy, đệ bệnh còn chưa khỏi, ta là đại phu, để ta làm cho.”

Triệu Vu Quy cầm thuốc mỡ, bối rối một hồi, sau đó đặt vào tay Tả Viên Chi: “Viên Chi, toàn thân trên dưới đều phải bôi, trên người A Tịch toàn là vết thương.”

Trong lòng Tả Viên Chi cũng đang suy nghĩ, tại sao lúc đó mình phải ngăn cản Phượng Hòa quất chết hàng này, cái hắn muốn là gần gũi thân thể Vu Quy, chứ không phải tình địch.

So với hai người còn lại, hắn không ghét Tịch Đăng ra mặt, nhưng thỉnh thoảng lén bỏ vài thứ độc linh tinh vào đồ ăn của y, đều là hắn làm, đó là lí do một tháng  … ít nhất … dăm ngày Tịch Đăng dị ứng, mười ngày không cương.

Triệu Vu Quy lau mồ hôi trên trán, hắn biết các huynh đệ không thích Tịch Đăng, thế nhưng Tịch Đăng là người đầu tiên cho hắn ấm áp, hơn nữa bản thân trúng cổ độc, cũng là Tịch Đăng cứu, hiện tại chỉ có máu Tịch Đăng mới có thể duy trì tính mạng của mình. Triệu Vu Quy thầm nghĩ, mình và Tịch Đăng đúng là cặp đôi ông trời tác hợp.

Lần trước Tịch Đăng bị bọn cướp bắt cóc, mấy người kia không muốn đi cứu, hắn liền lén lút đi một mình, không ngờ sơn trại cũng có cao thủ võ công bất phàm, hắn trọng thương mới cứu được Tịch Đăng. Chuyện Phượng Hòa đánh Tịch Đăng, tuy Triệu Vu Quy rất tức giận, nhưng Phượng Hòa cũng vì hắn, khiến hắn không tiện nói gì, thế nhưng hắn đã thề, sau này phải trông nom Tịch Đăng thật kĩ, miễn cho cậu ấm không biết võ công này bị người bắt nạt.

Tuy Tịch Đăng có lúc hung dữ với mình, nhưng chỉ cần mình đối tốt với hắn là được.

Triệu Vu Quy tâm tính hiền lành ngồi im trên ghế, nhìn Tả Viên Chi xức thuốc cho Tịch Đăng.

Tả Viên Chi vốn đang chờ Triệu Vu Quy rời khỏi, sẽ sai tiểu đồng thay mình bôi thuốc, nào ngờ Triệu Vu Quy ở lại không đi.

Khuôn mặt ôn văn nhĩ nhã của Tả thần y thoáng cái cứng đờ.

Hắn nói: “Vu Quy, đệ cứ đi nghỉ đi.”

Triệu Vu Quy khoát khoát tay: “Ta ngồi đây nhìn, sẽ không quấy rầy, huynh cứ làm đi.”

Tả Viên chi không thể làm gì khác, cởi y phục Tịch Đăng, cũng may từ lúc y thụ thương, chỉ mặc một bộ áo lót đơn giản.

Tả Viên Chi dễ dàng cởi quần áo của y xuống, thân hình xích lõa trắng trẻo của Tịch Đăng liền xuất hiện trước mắt Tả Viên Chi.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, người bước vào là Cung Mịch Lăng.

Cung Mịch Lăng vừa vào đã thấy tay Tả Viên Chi đặt trên người Tịch Đăng, mà Tịch Đăng thì không một mảnh vải che thân, vết thương trên người chưa hoàn toàn biến mất, da thịt trắng hồng in đậm vết roi, không ngờ lại có mỹ cảm yêu dã xinh đẹp.

Cung Mịch Lăng vốn đến thông báo bữa tối đã sẵn sàng, thế nhưng nhìn một màn này, ma xui quỷ khiến không hé răng, tìm một cái ghế ngồi xuống.

Triệu Vu Quy nhìn một thân thương tích của Tịch Đăng, chỉ thấy đau lòng.

Tả Viên Chi vốn chẳng nghĩ nhiều, lúc đầu hắn còn nghẹn một bụng tức, thế nhưng khi chạm vào làn da của Tịch Đăng, nhãn thần liền khẽ biến.

Da dẻ tên này mềm thật.

Khác hoàn toàn với loại người tập võ như họ, nguyên thân không luyện võ, còn sống an nhàn từ nhỏ, tắm rửa bình thường đều dùng tinh dầu cánh hoa xa xỉ, da dẻ mịn màng gấp mấy người thường, Triệu Vu Quy thích ôm Tích Đăng cũng vì lý do này.

Chờ Tả Viên Chi bôi được nửa người trên xong, lúc phải bôi nửa dưới, hắn mới hơi ngừng lại.

Triệu Vu Quy phát hiện biến hóa, lập tức săn sóc nói: “Viên Chi, vết thương phía dưới để ta làm cho.”

Tả Viên Chi lập tức đồng ý, hắn không có hứng thú chạm vào mông tình địch.

Sau khi Triệu Vu Quy bôi thuốc cho phía sau mông, liền lật người lại, bôi thuốc cho vết thương trên đùi, roi pháp của Phượng Hòa nổi tiếng lợi hại, bên trong đùi Tịch Đăng cũng bị đánh, Triệu Vu Quy càng nhìn càng đau, động tác thoa thuốc càng cẩn thận.

Lau một hồi, đột nhiên Tả Viên Chi ho khan một tiếng.

Triệu Vu Quy ngây ngẩn cả người, một cây gậy thịt run rẩy xuất hiện trước mặt hắn…

Cung Mịch Lăng lập tức cười to, đối với một kẻ mặt liệt mà nói, có thể khiến hắn cười thành như vậy, đúng là không dễ.

Tịch Đăng chào cờ, nhưng mà chẳng có chút dấu hiệu sắp hồi tỉnh.

Triệu Vu Quy cứng ngắc thu tay về, hơn nửa ngày mới quay sang Tả Viên Chi và Cung Mịch Lăng, nói: “Viên Chi, Cung huynh, mọi người cứ dùng bữa trước, ta giúp A Tịch bôi thuốc xong sẽ tới sau.”

Chỉ cần là đồng bào bà con sống trên cùng một đất nước, đều có thể hiểu ẩn ý của Triệu Vu Quy.

Hắn còn phải giúp Tịch Đăng giải quyết vấn đề.

Phản ứng đầu tiên của Tả Viên Chi chính là không đồng ý. “Không cần, tình huống này giải quyết rất dễ.” Dứt lời, hắn tiến lên trên, nhắm vào huyệt đạo trên thắt lưng Tịch Đăng, chuẩn bị điểm xuống.

“Đ** … Tả Viên Chi, con mẹ nó người định làm gì đó.”

Tịch Đăng bất ngờ tỉnh dậy.

Từ góc nhìn của hắn, Tả Viên Chi khuôn mặt hung ác nhìn chằm chằm tiểu huynh đệ của mình, tay còn giơ lên …

“Mẹ, ngươi định phế ta có đúng không.” Tịch Đăng hùng hùng hổ hổ, nếu sắc mặt của hắn không quá tái nhợt, chỉ nghe giọng thôi có thể thấy hắn đã khỏe không thể khỏe hơn.

Triệu Vu Quy vội vàng giải thích: “Không phải, Viên Chi chỉ giúp ngươi giải quyết thôi.”

“Giải quyết, giải quyết vĩnh viễn hay giải quyết tạm thời?” Tịch Đăng trừng mắt: “Còn có, tại sao ta lại thành thế này?”

Tịch Đăng nhìn xuống thân thể trần trụi của mình và huynh đệ đang chào cờ.

Tả Viên Chi giận điên, lần đầu tiên hắn mất mặt như vậy, quả nhiên như Phượng Hòa nói, tính cách đúng là tồi tệ. Thần y đại nhân vung áo bỏ đi, thầm nghĩ phải rửa bàn tay vừa chạm vào Tịch Đăng một trăm lần.

Triệu Vu Quy dở khóc dở cười: “Vừa rồi ta đang bôi thuốc giúp người, sau đó cứ như vậy.”

Tịch Đăng à một tiếng, coi như chấp nhận lời giải thích của Triệu Vu Quy, sau đó lại chuyển đường nhìn sang Cung Mịch Lăng đứng xem náo nhiệt. “Ta nói, ngươi ở đây ngắm đủ chưa? Hay thấy cậu bự quá nên ước ao ghen tị?”

Tịch Đăng nói rất thiếu đánh.

Nhưng Cung Mịch Lăng không hề tức giận như Tả Viên Chi, chẳng nói chẳng rằng đứng dậy rời đi.

Đợi đuổi được hai cái bóng đèn, Tịch Đăng thay đổi miệng lưỡi, trực tiếp ôm Triệu Vu Quy vào lòng, trong mắt nhuốm đầy tình dục: “Vu Quy, ngươi mau giải quyết giúp ta.” Còn lôi kéo tay Triệu Vu Quy nắm lấy thằng con của mình.

Mặt Triệu Vu Quy đỏ bừng, nhưng cũng âm thầm thuận theo.

Triệu Vu quy một bên giải quyết cho Tịch Đăng, một bên kìm lòng không đậu ngắm nhìn đối phương.

Tịch Đăng nhắm chặt hai mắt, nốt lệ chí dưới mắt trái lại càng rõ ràng, vốn là một khuôn mặt tuấn tú bất phàm, nhưng vì tình dục mà hơi hồng nhạt, cả người thoạt nhìn cực kì quyến rũ mê người.

Tịch Đăng gần như rúc cả người vào Triệu Vu Quy: “Vu Quy … Vu Quy …” Hắn liên tiếp lặp lại tên đối phương.

Triệu Vu Quy như bị mê hoặc liếm liếm môi, nhẹ giọng rên rỉ.

Tịch Đăng vừa giải quyết xong vấn đề xong, cả người cực kỳ mệt mỏi, vừa ngủ đã mê man, đồng thời lại bắt đầu phát sốt.

Triệu Vu Quy bỗng hơi hối hận, nhanh chóng bôi thuốc rồi mặc quần áo cho hắn, đắp chăn thật kín, mới ra ngoài gọi người sắc thuốc cho Tịch Đăng.

Nhờ công hắn ở bên chăm sóc mấy ngày, vết thương của Tịch Đăng đã khôi phục phân nửa, đã có thể xuống giường đi lại, hoạt động tự do.

Trên bàn cơm, Tịch Đăng nhìn đồ ăn của ba người khác, rồi nhìn xuống chén cháo hoa trước mặt mình, lập tức nặng mặt, quay đầu sai sử nha hoàn phía sau: “Dọn xuống, mang đồ ăn bình thường của ta lên đây.”

Triệu Vu Quy chìa tay nắm chặt tay Tịch Đăng, ngăn cản động tác của nha hoàn. “A Tịch, vết thương của ngươi chưa khỏi, để ta cùng uống cháo hoa cùng ngươi.”

Phượng Hòa hừ lạnh: “Công tử bột.”

Tịch Đăng nhíu mày: “Ngươi mới là đồ đê tiện, chuyện lần trước ngươi đánh ta ta còn chưa tính sổ đâu.”

Phượng Hòa trừng mắt lại: “Tính sổ? Nếu như không phải vì ngươi, Vu Quy sao lại bị thương? Tiện nhân.”

Tịch Đăng: “Người Vu Quy thích là ta, bị thương vì ta thì có làm sao, liên quan gì tới ngươi.”

Phượng Hòa nhìn kiểu ăn nói thiếu đánh của Tịch Đăng, hận không thể lấy roi tẩn hắn thêm một trận. “Tịch Đăng, ngươi đường đường là con nhà Thừa tướng, cả ngày ăn to nói lớn, nửa phần tu dưỡng cũng không có, không thấy thẹn à?”

Tịch Đăng: “Ha, còn hơn mấy kẻ bề ngoài đạo mạo bụng đầy ý xấu, con quỷ nghèo.”

Triệu Vu Quy bất đắc dĩ: “Đừng cãi nữa, ăn cơm đi.”

Tả Viên Chi tiếp miệng: “Đúng, cãi nhau ăn uống mất ngon.”

Tịch Đăng trực tiếp đứng lên, vô diện biểu tình nói. “Kẻ nào thích ăn cháo này thì cứ ăn.” Nói xong, hắn quay đầu bỏ đi.

Triệu Vu Quy ngồi yên một chỗ, nhìn bóng lưng đi xa của hắn, rầu rĩ một hồi, liền bưng bát cháo đuổi theo Tịch Đăng.

Phượng Hòa rất tức giận: “Thực không hiểu nổi, Vu Quy thích gì ở thứ đó.”

Cung Mịch Lăng lau miệng: “Có lẽ là túi da.”

Phượng Hòa không hiểu gì: “Da? Cái gì?”

Tả Viên Chi đột nhiên nhớ lại xúc giác ngày đó, thế nhưng nhớ đến cái miệng của kẻ kia, lập tức ghê tởm không muốn ăn uống.

“Ta không ăn nữa.” Tả Viên Chi lau miệng xong, đứng dậy.

Phượng Hòa kiên quyết: “Nhất định phải sớm tìm được Vưu Hạt, phá giải cổ độc, đến lúc đó ta sẽ lập tức giết hàng kia, hừ.”

Ánh mắt Cung Mịch Lăng sâu thẳm, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

Triệu Vu Quy không mất bao lâu đã đuổi kịp Tịch Đăng.

“A Tịch, ngươi đừng tức giận với Phượng Hòa, cháo này ăn ngon lắm.”

Bước chân Tịch Đăng ngừng lại, quay đầu nhìn Triệu Vu Quy, trầm giọng nói: “Vu Quy, ta rất vô dụng phải không?”

Triệu Vu Quy há hốc miệng.

Ánh mắt Tịch Đăng buồn rầu: “Giống như đồ đê tiện nói, nếu không phải vì ta, ngươi sẽ không bị thương, ta nửa miếng võ công cũng không biết, nếu không phải vì máu, các ngươi sẽ chẳng muốn mang ta lên đường. Vu Quy, ta chẳng giúp ích được gì.”

Triệu Vu Quy tới trước mặt Tịch Đăng, hắn thấp hơn Tịch Đăng nửa cái đầu. “A Tịch, nếu không có ngươi, ta đã chết rồi.”

Tịch Đăng đáp: “Sẽ không, nếu lúc đó ngươi không gặp ta cũng sẽ không chết, nếu như người ngươi gặp là một trong số họ, tình huống đã không phải như bây giờ.”

Triệu Vu Quy nghiêm túc nhìn Tịch Đăng: “A Tịch, bọn họ là anh em tốt của ta, còn người ta thích vẫn luôn là người, đương nhiên người tốt với ta nhất cũng chỉ có ngươi.”

Triệu Vu Quy nhìn mặt Tịch Đăng dễ chịu hơn nhiều, cười nói: “A Tịch à, người uống bát cháo này đi.”

Tịch Đăng nhíu mi nhìn cái bát, nhưng vẫn nhận lấy húp một hơi.

Nếu muốn đánh đuổi mấy con pháo thí, nhất định phải cải biến thể chất của mình, nếu một đêm không thể hóa sói bảy lần, lấy tư cách gì ngồi lên ghế chính quy công.

Bây giờ bắt đầu tập võ thì đã quá muộn, Tịch Đăng liền soạn ra lịch trình tập luyện riêng biệt cho mình.

Sáng sớm hôm sau, hắn bắt đầu chạy bộ quanh nhà, sức khỏe nguyên chủ quá kém, mới được một vòng đã thở hồng hộc, mặt đỏ bừng.

Phượng Hòa vừa bước ra cửa đã thấy Tịch Đăng đỏ mặt tía tai đứng trước sân của mình, lập tức hỏi: “Tịch Đăng, làm gì liều mạng đến mức mặt đỏ như mông khỉ vậy.”

Phượng Hòa là con pháo thí hay bất hòa với Tịch Đăng nhất.

Tịch Đăng một bên thở, không quên đốp lại: “Mẹ ngươi có dạy cho ngươi tiếng người không hả?”

Phượng Hòa nổi giận, rút roi da ra, vung trên mặt đất, âm thanh chát chúa như trực tiếp xối nước lên đầu Tịch Đăng.

Tịch Đăng rụt cổ. “Hảo hán co được duỗi được.” Quay đầu bỏ chạy.

Liên tục mấy ngày như vậy, Triệu Vu Quy cũng chú ý tới.

“A Tịch, ngươi dậy sớm chạy bộ làm gì?”

“Rèn luyện sức khỏe.”

Triệu Vu Quy có chút tò mò: “Không phải ngươi ghét vận động nhất sao?”

Tịch Đăng đột nhiên nghiêm túc: “Không rèn luyện, sẽ không có sức khỏe, không có sức khỏe làm sao khiến ngươi hạnh phúc?”

Triệu Vu Quy thoáng cái đỏ mặt, cho Tịch Đăng một đấm, bỏ chạy.

Tịch Đăng bị Triệu Vu Quy đấm trúng, ho sù sụ một hồi. Mấy cha tập khoẻ thật.

Triệu Vu Quy không đành lòng nhìn Tịch Đăng chạy một mình, vì vậy mỗi sáng cũng chạy quanh nhà với Tịch Đăng.

Nguyên nhân lắm tiền nhiều của, mỗi lần đến nơi nào, sẽ mua tòa nhà tốt nhất ở đó, lúc trước hắn bị bắt cóc cũng vì lí do này.

Hai người chạy bộ chưa được vài ngày, Cung Mịch Lăng đột nhiên triệu tập khẩn: “Có tin tức Vưu Hạt.”

Phượng Hòa sốt sắng nói: “Ở đâu?”

Cung Mịch Lăng thong thả ung dung đáp: “Tây Bắc.”

Tả Viên Chi hỏi: “Hắn đi Tây Bắc làm gì?”

“Nghe nói chỗ đó có bảo tàng, bây giờ giang hồ đều đồn đại vậy, đa số mọi người đã chạy tới đó, Vưu Hạt hứng thú với bảo tàng kia, có người ở Tây Bắc đã nhìn thấy hắn.”

Tịch Đăng nhíu mi: “Tây Bắc … Tây Bắc rất nóng đó.”

Phượng Hòa ngứa mắt nói: “Vậy ngươi cứ tiếp tục ở quê nhà thân thương của ngươi đi.”

Cung Mịch Lăng bất ngờ nói đỡ cho Tịch Đăng: “Nếu hắn cứ ở quê nhà thân thương, cổ độc của Vu Quy phải làm sao đây?”

Tịch Đăng: “Đúng, ta quan trọng như vậy, còn loại không trọng yếu như ngươi, không cần theo cũng được”

Tả Viên Chi đáp: “Ta thấy còn phải lấy máu của Tịch Đăng, đề phòng mọi trường hợp xấu, nói không chừng đến lúc hắn gây họa lại bị người bắt mất.”

Tịch Đăng trừng mắt.

Tả Viên Chi không biết, những lời hắn nói sau này cực kì linh nghiệm, nhưng mà chuyện này sau hẵng nói.

Năm người mặc dù khắc khẩu không ngừng, nhưng vẫn thu xếp lên đường đi Tây Bắc.

Tịch Đăng mua một chiếc xe ngựa sang trọng, ngồi ở bên trong cũng có thể thẳng người.

Bởi vì Phượng Hòa kiên quyết phản đối thuê xa phu, hắn phải đảm nhận công việc đánh xe, Tịch Đăng và Triệu Vu Quy ngồi xe, Tả Viên Chi và Cung Mịch Lăng cưỡi ngựa.


Tiểu kịch trường OCC:

Đại lười biếng: Xin hỏi Đại thần y, cảm giác sờ soạng nam chính như thế nào?

Tả Viên Chi: Từ chối trả lời.

Đại lười biếng: Xin hỏi nam chính, bị tình địch sờ soạng có cảm giác gì?

Tịch Đăng: A, dù sao cuối cùng cũng sẽ thích ta, không tin, nhìn lại tên truyện đi.

Truyện ngắn kinh dị:

Tui sắp đi thực tập, sắp ra trường kiếm cơm rồi (´༎ຶོρ༎ຶོ`)

_Hết_

5 bình luận về “KXCVNM – Võ hiệp 2

  1. Thứ bộ đam phá mất tam quan, cho dù là thụ đúng có thể đảo chính làm công :v Cơ mà trong thế giới trước, anh Liên Đồng vẫn thấy công công cơ :)) còn trong đây thụ thua cả nửa cái đầu với Tịch Đăng…

    Thích

Nhận xét về Moe Moe Hủy trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s