KXCVNM – Nam quán 8 (Hết)

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE.

Biên tập: Tiểu Phong, Moe Moe

***

☆, Tám

Tịch Đăng ngà ngà say được An Cảnh Ngọc ẵm lên xe.

Lúc yên vị rồi hắn còn không an phận, không phải nhích tới nhích lui thì lại nhỏ giọng lầm bầm.

An Cảnh Ngọc ôm người vào lòng, cúi đầu muốn nghe hắn nói gì.

Tịch Đăng quay đầu, hôn bẹp một cái lên má An Cảnh Ngọc, ánh mắt mông lung. Tịch Đăng đùa giỡn An Cảnh Ngọc rất vui vẻ, thầm thì: “Thật mịn màng.” Môi của hắn còn cà tới cà lui trên mặt gã.

An Cảnh Ngọc bị hắn phi lễ dở khóc dở cười, hắn lấy ngón tay chọc má Tịch Đăng, thấp giọng mắng: “Tiểu lưu manh.”

Tịch Đăng ợ một cái, sau đó vừa cười vừa nhào vào An Cảnh Ngọc, rúc vào cổ gã cọ cọ ngửi ngửi, còn nhẹ nhàng thở vào phần cổ lộ ra ngoài áo gã.

Cho đến khi hắn tỉnh lại đã là nửa đêm, hắn đang nằm trên giường của mình, đầu đau như búa bổ, cổ họng vừa rát vừa khô.

Tịch Đăng ngồi dậy, muốn đi uống nước.

“Ngươi đã tỉnh?”

Một giọng nói đột nhiên vang lên, làm Tịch Đăng cứng đờ tại chỗ, chắm chặt chăn rúc vào góc tường.

Giọng nói cách hắn rất gần, kẻ kia lập tức tóm lấy hắn: “Đừng sợ, ta không phải quỷ.”

Tịch Đăng ngẩn ngơ, hắn biết chủ nhân của giọng này, định thần nhìn lại, đã phát hiện Liên Đồng đang ngồi cạnh hắn.

Đêm nay trăng sáng cực kì, khiến căn phòng không quá tối tăm, Tịch Đăng có thể thấy rõ gương mặt Liên Đồng.

“Liên Đồng ca ca, sao huynh lại ở đây?” Giọng nói Tịch Đăng hơi khàn khàn.

Liên Đồng không trả lời, mà đứng dậy ra ngoài, lúc y trở lại, trên tay còn cầm theo ly nước, đưa cho Tịch Đăng.

Tịch Đăng cám ơn xong, nhận lấy uống một hớp, sau đó lại kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Liên Đồng, vẫn là sự dịu dàng đó.

Liên Đồng ngồi xuống bên cạnh Tịch Đăng, giọng nói của y có chút mơ hồ: “Tịch Đăng, ngươi thích An Cảnh Ngọc sao?”

Tịch Đăng lập tức lắc đầu. “Ta chỉ thích Liên Đồng ca ca.” Càng về sau giọng càng nhỏ lại, không biết vì xấu hổ hay vì nguyên nhân nào khác mà cúi đầu.

Liên Đồng nhìn Tịch Đăng chăm chú. “Ta tuy là đầu bài của nam quán, nhưng bao năm qua chưa động tâm với ai, cũng chưa từng quan hệ xác thịt với ai hết.”

Tay bưng cốc nước của Tịch Đăng khẽ run, lúc trước An Cảnh Ngọc nói gã và Liên Đồng …, chuyện này…

Liên Đồng nói tiếp: “Trong thời gian này ta đã nghĩ rất nhiều, cuối cùng cũng hiểu rõ, sống trên đời không nên để bản thân hối hận tiếc nuối.” Y đột nhiên mỉm cười, nụ cười kia quả thực là xán lạn như ánh mặt trời ngày xuân, chắc hẳn rất nhiều người có thể vì nụ cười này cam tâm chịu chết. “Tịch Đăng, chúng ta bên nhau đi.”

Tịch Đăng ngẩng đầu, miệng há hốc kinh ngạc. Chờ Liên Đồng nói xong một lúc lâu, Tịch Đăng mới lắp bắp nói: “Huynh … Đệ … không phải …”

Liên Đồng hơi nhíu mày, ánh mắt u oán: “Ngươi không muốn?”

Tịch Đăng hồi hộp muốn đưa tay vuốt mi tâm đang nhíu lại của đối phương. “Không phải … Đệ … đệ quá hồi hộp, đệ rất vui.” Nói đến câu sau, Tịch Đăng mới hồi phục được giọng nói của mình, đột nhiên phát hiện mình đã làm gì, hắn đỏ bừng mặt, vội rút tay về.

Liên Đồng nắm chặt bàn tay vội vàng rụt lại của Tịch Đăng. “Đã như vậy, hôm nay chúng ta xem như chính thức ở bên nhau. Tịch Đăng, ngươi chờ ta một thời gian, rồi chúng ta sẽ được sống những ngày tháng bình thường, khi ấy ta sẽ mua một căn nhà lớn, cuộc sống chỉ có hai chúng ta.”

Rất lâu sau, Tịch Đăng lên tiếng, giọng nói của hắn rất nhỏ: “Đệ đang mơ sao, tại sao lại có giấc mơ đẹp như vậy?” Giọng nói của hắn lộ ra chút ngọt ngào: “Thật giống như ngày mai sẽ chết đi, đệ cũng cam tâm tình nguyện.”

Hắn nói xong, nước mắt rơi xuống tí tách, từng giọng từng giọt rớt lên chăn.

“Đồ ngốc.” Liên Đồng giúp Tịch Đăng lau nước mắt: “Là thật, không phải mơ.”

Tịch Đăng nở nụ cười.

Sau đó, hai người nằm chung một chỗ, không làm bất kì chuyện ái muội nào, chỉ đơn thuần nằm im trên giường ôm chặt đối phương.

Liên Đồng sờ mái tóc Tịch Đăng, khóe môi giương lên, chìm vào giấc ngủ.

Tịch Đăng cũng nhắm mắt vùi vào ngực Liên Đồng, trong lòng gảy tính làm sao đánh nhanh thắng nhanh, đã tỏ tình rồi, bản thân mình cũng phải cố thêm chút nữa, như thế Liên Đồng mới mãi nhớ mình, mới có thể thỏa mãn nguyện vọng của nguyên thân.

Xin ngươi, sau khi ta chết đừng quên ta, đây là ước nguyện lớn nhất của ta.

Ngày thứ ba hồi quán, Tịch Đăng nhận được thiếp mời của Liêu Ngọ, bên trên viết đồng ý dùng ngàn lượng bạc để ở cùng hắn ba ngày.

Còn có một rương bạc nhỏ đi cùng thiếp mời.

Ây dô, đúng là giàu nứt nố đổ vách.

Tiểu Ngư đứng bên cạnh Tịch Đăng, nhìn bạc, lại quay sang nhìn Tịch Đăng, mặt sắp thành hoa cúc đến nơi: “Công tử, đừng nói ngươi đồng ý chứ. Lão già kia nổi tiếng xấu xa, nam quán chúng ta chẳng có ai muốn tiếp đón gã.”

Ngón tay trắng mềm của Tịch Đăng siết chặt bái thiếp mạ vàng, hàng lông mi dài che khuất cảm xúc trong mắt hắn.

Tiểu Ngư cuống cả lên, ngay cả giọng nói cũng cao hơn không ít: “Công tử, mặc dù An công tử đôi khi quá phận, nhưng cũng không ở trên giường hành hạ người như lão già xấu xa kia.”

“Ta cần tiền.” Tịch Đăng chậm rãi lên tiếng: “Có tiền, ta mới có thể chuộc thân cho Liên Đồng ca.”

Tiểu Ngư trợn to mắt: “Công tử, giá chuộc thân của Liên Đồng công tử rất cao, huống hồ công tử đừng có ngốc như vậy, tới Liêu phủ, sẽ không còn mạng mà quay về đâu.”

Tịch Đăng nhét thiếp mời vào ngực áo: “Chưa chắc sẽ mất mạng, hơn nữa ..” Hắn dừng lại một chút: “Nếu thực sự mất mạng, nhưng có thể giúp y rời khỏi nơi đây cũng là chuyện tốt.” Nói xong, Tịch Đăng cười thật dịu dàng với Tiểu Ngư.

Tiểu Ngư nhìn mà ấm ức, hắn cảm thấy công tử nhà mình là đồ đại ngốc, rõ ràng trông thì nhu nhược, nhưng tình tình lại cố chấp như vậy.

Tịch Đăng đưa khăn tay cho hắn: “Đồ quỷ mít ướt.”

Tiểu Ngư thút thít một hồi, sau đó ngào lên: “Công tử, ngươi đừng đi mà.”

Nguyên thân giấu diếm Tiểu Ngư, một lòng muốn vì yêu trả giá, nhưng đáng tiếc người kia hoàn toàn không biết.

Tịch Đăng chấp nhận lời hẹn, ba ngày sau, hắn lên một chiếc xe ngựa đến từ Liêu phủ đậu ở cửa sau nam phong quán.

Tú ông đã biết chuyện này, tuy rằng cũng sợ Tịch Đăng có chuyện, nhưng gã không đấu lại Liêu gia giàu có, bị tiền làm mờ mắt, gã do dự một chút rồi sai người đưa thiếp cho Tịch Đăng. Nếu Tịch Đăng tự nguyện, vị An công tử kia chắc sẽ không tìm mình tính sổ nhỉ?

Tịch Đăng đến Liêu phủ, người đầu tiên hắn nhìn thấy không phải Liêu Ngọ, mà là một gã tôi tớ dẫn hắn đến một căn phòng.

“Tịch tiểu quan, lão gia nói ngươi cứ tắm rửa thay y phục trước đi, sau đó lão gia sẽ tới.”

Hạ nhân của Liêu phủ không khách khí cho lắm, Tịch Đăng cũng chả để ý, chỉ gật đầu cười.

Sau khi gã rời đi, Tịch Đăng không tắm rửa mà đi đến chiếc giường có vẻ rất xa hoa trong phòng, ngồi xuống.

Hắn đợi rất lâu, cửa phòng mới mở ra.

Nhưng mà, người xuất hiện không phải Liêu Ngọ, mà là Liên Đồng.

Sắc mặt Liên Đồng lạnh như tiền, tay bên hông nắm thành quyền, dường như đang kiềm chế điều gì đó.

Tịch Đăng lập tức đứng lên, ngây ngốc nhìn cánh cửa.

Đúng lúc này, còn có một người bước ra từ sau Liên Đồng, làm cho biểu cảm của tịch Đăng càng thêm phong phú.

An Cảnh Ngọc nhếch môi cười, gõ gõ chiếc quạt trong tay như có như không.”

“Tịch Đăng bảo bối à, lá gan của ngươi lớn thật.”

Nói xong, An Cảnh Ngọc quay đầu nhìn Liên Đồng. “Đứa ngốc này vì ngươi làm đến thế, thật khiến cho ta phải ghen tị.”

Liên Đồng nhìn An Cảnh Ngọc, trong mắt ngập tràn xa cách lạnh lùng, dường như giữa hai người không hề có tình cảm của một CP chính quy, nhìn sơ thì giống tình địch hơn.

“Ngươi muốn thế nào?”

An Cảnh Ngọc giơ tay búng một phát, trong phòng xuất hiện thêm một người mặc đồ đen che mặt.

Người kia quỳ trên đất, gọi An Cảnh Ngọc là chủ nhân, sau đó liền tấn công Liên Đồng.

Tịch Đăng hốt hoảng kêu lên: “Không được!”

An Cảnh Ngọc từng bước từng bước đến gần chỗ Tịch Đăng.

Liên Đồng không biết võ công, nhanh chóng bị gã khống chế, bắt quỳ trên mặt đất.

Tịch Đăng nhìn Liên Đồng, sau đó quỳ xuống: “An công tử, ta van xin ngươi, ngươi buông tha hắn. Chuyện ngày hôm nay là ta tự nguyện, ta van cầu ngươi.”

Bất cứ lúc nào, trên người Liên Đồng cũng là dáng vẻ cao cao tại thượng, chưa bao giờ chật vật thế này, mặt bị đè trên đất, quỳ nghe người thương mình đi cầu xin kẻ khác.

Mắt y đỏ như máu: “Tịch Đăng, đừng cầu xin gã, đồ ngốc.”

An Cảnh Ngọc đến trước mặt Tịch Đăng, từ trên cao nhìn xuống kẻ đang quỳ dưới đất van xin mình.

Tịch Đăng ôm chân An Cảnh Ngọc, khẩn thiết nhìn gã, cần cổ trắng nõn rơi vào mắt An Cảnh Ngọc, cặp mắt trong suốt nhìn mình chằm chằm, An Cảnh Ngọc đột nhiên rất muốn đôi mắt này cả đời chỉ nhìn hắn.

“An công tử, cầu xin ngươi, hãy buông tha cho Liên Đồng ca ca.” Tịch Đăng cầu xin, nhưng An Cảnh Ngọc chỉ yên lặng nhìn hắn.

Tịch Đăng cầu xin một hồi, liền buông tay, trên mặt lóe lên một tia kiên quyết.

Hắn dập đầu lạy An Cảnh Ngọc.

“An công tử, van cầu người, hãy buông tha hắn.” Âm thanh mỗi lần Tịch Đăng đập đầu rất lớn, từng tiếng từng tiếng vang lên khiến lòng Liên Đồng sứt mẻ, làm cho ánh mắt An Cảnh Ngọc hiện lên mất mát.

An Cảnh Ngọc ngồi xổm xuống, ngăn Tịch Đăng tiếp tục dập đầu.

Tịch Đăng ngẩn người, ngẩng đầu lên, trán đã rỉ máu.

Thần sắc của An Cảnh Ngọc rất lạnh nhạt: “Ta không phải người thích cưỡng ép người khác, bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn, một là để y đời này mãi ở chốn câu lan, hai là ngươi theo ta, rời khỏi nơi này. Ngươi đáp ứng lời đề nghị của Liêu Ngọ, không phải vì muốn giúp hắn chuộc thân sao?”

Tịch Đăng nghe xong, bất giác nhìn Liên Đồng.

Liên Đồng lúc này đang bị áp trên mặt đất, y cũng nghe rõ yêu cầu của An Cảnh Ngọc, cười phá lên: “Khá khen cho câu ta không phải người thích cưỡng ép người khác, An vương gia quả thật “không thích bắt ép người khác.”

Rất ít khi Liên Đồng kích động.

An Cảnh Ngọc bóp cằm Tịch Đăng, xoay mặt hắn lại, trong ánh mắt gã ngập tràn ý muốn cắn người: “Tịch Đăng tiểu bảo bối, ngươi sẽ chọn gì nào?”

Tịch Đăng há miệng, đến nửa ngày mới nói: “Chỉ cần ta đi với ngươi, ngươi sẽ tha huynh ấy?”

An Cảnh Ngọc đáp: “Không chỉ buông tha, ta còn giúp hắn chuộc thân, thoát khiếp ti tiện.”

Tịch Đăng giật mình.

Quá nhiều điều kiện hấp dẫn, chỉ có điều giá trả quá cao, đó là đời này không thể tạm biệt Liên Đồng.

“A!” Đột nhiên trong phòng truyền đến một tiếng hét thảm.

Tịch Đăng và An Cảnh Ngọc quay đầu lại, Liên Đồng tóc rối tung đứng lên, trong tay nắm chặt trâm cài, trên người y toàn là máu, mà trên người gã ám vệ kia xuất hiện một vết thương không ngừng chảy máu.

An Cảnh Ngọc nheo mắt, ám vệ dưới tay không đánh lại một tiểu quan, có thể đổi người được rồi.

Trên mặt Liên Đồng dính vệt máu dài, y bước từng bước về phía hai người, nếu không phải thần sắc quá mức băng lãnh, y sẽ rất giống một con quỷ xinh đẹp.

An Cảnh Ngọc cười, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, bên cạnh gã đương nhiên còn ám vệ, nhưng gã thích tự động thủ hơn.

“Các ngươi mang ảnh Thất đi đi.”

Vừa nói xong, trong phòng lại xuất hiện thêm hai người khiêng tên đang nằm trên đất biến mất.

Liên Đồng thừa dịp người kia không chú ý, nhanh, chuẩn, tàn ác cầm cây trâm đâm vào cổ gã. Tịch Đăng nhìn lượng máu của tên ám vệ kia, liền biết gã sẽ khó qua khỏi. Hắn không thể ngờ Liên Đồng bị An Cảnh Ngọc bức thành như vậy, rõ ràng là CP chính, nhưng bây giờ thì muốn chém giết nhau.

An Cảnh Ngọc buông Tịch Đăng ra, khẽ động tay áo, gã thực sự đang rất tức giận.

Gã nổi giận, năm phần nội lực ngưng tụ trong tay.

Đôi mắt Tịch Đăng trợn to, trong nháy mắt, hắn vụt đứng lên, chắn trước mặt Liên Đồng.

An Cảnh Ngọc không kịp thu chưởng, cứ thế đánh thẳng vào Tịch Đăng.

Lúc này, Tịch Đăng bị đánh bật ra ngoài, đụng phải cánh cửa rồi trượt xuống.

“Phốc.” Một ngụm máu thốc ra ngoài, thân thể Tịch Đăng mềm oặt tại chỗ.

Liên Đồng kinh hoảng vọt tới, ôm chặt Tịch Đăng.

“Tịch Đăng, Tịch Đăng, đệ không sao chứ?”

Trong mắt Liên Đồng đều là tuyệt vọng, bởi vì máu trong miệng Tịch Đăng vẫn tuôn ra, y lau làm sao cũng không hết được.

“Liên Đồng ca ca … Ta … ta … đau … quá …” Tịch Đăng rất thống khổ, nước mắt chảy dài.

Liên Đồng đỡ Tịch Đăng lên: “Ta lập tức mang đệ đi tìm đại phu.” Nói, y liền ôm xốc Tịch Đăng xông ra ngoài.

An Cảnh Ngọc thất thần nhìn bàn tay của mình, đột nhiên vỗ nát chiếc bàn bên cạnh.

Tịch Đăng không sống nổi, hắn hiểu rõ hơn bất kì ai.

Bên kia, Liên Đồng ôm Tịch Đăng chạy vùn vụt, vốn là đêm hè mát mẻ, y lại có cảm giác đang chạy trong trời đông giá rét, toàn thân lạnh cóng, hô hấp khó khăn. Tịch Đăng nắm áo Liên Đồng, hắn vẫn thổ huyết liên tục, Liên Đồng thật không hiểu hắn lấy đâu ra nhiều máu đến vậy.

“Tịch Đăng, ta nhất định sẽ cứu sống đệ.”

Tịch Đăng nắm tay áo Liên Đồng, sau đó buông ra, hắn đã không còn sức lực: “Liên Đồng … Đáp ứng đệ … Cố gắng mà sống … Không được quên … đệ”

Sau khi nói xong, hắn nhìn ra phía sau, dường như hắn thấy một người, một người thích mặc xiêm y trắng.

Liên Đồng chạy nhanh hơn: “Đệ sẽ không chết, đệ sẽ không chết đâu.”

Nói y an ủi Tịch Đăng, không bằng nói y đang tự an ủi mình.

Sau khi Liên Đồng chạy đến đường lớn, đột nhiên hắn ngừng lại. Đứng tần ngần một lúc, kinh ngạc nhìn người trong ngực mình.

Gương mặt Tịch Đăng trắng bệch, khóe miệng vương máu, quần áo bị nhuộm đỏ. Khi ánh trăng chiếu xuống, hắn nhìn như yên tĩnh ngủ say.

Mặt trắng bệch, môi hồng hồng, nét mặt an nhàn, Liên Đồng đột nhiên nở nụ cười: “Quỷ ham ngủ, đợi ngươi tỉnh dậy, ta nhất định mắng ngươi một trận.”

Nói xong, hắn ôm Tịch Đăng lặng lẽ bước đi.

“Cầu xin ngươi, sau khi ta chết, đừng quên ta, đây là tâm nguyện duy nhất của ta.”

_Hết_

Truyện còn một phần phiên ngoại, mình không dịch, chỉ tóm tắt (Bôi đen nhé)

Liên Đồng là hoàng tử thứ mười lăm, lúc mới sinh bị một ác nô ôm ra khỏi cung, bán cho kĩ viện.

Sau khi Tịch Đăng mất, hắn học hành rồi đỗ thám khoa, lúc diện kiến thánh thượng thì ông thấy hắn giống hệt bà phi mình yêu nhất, sau khi điều tra lập tức muốn khôi phục thân phận cho hắn, nhưng Liên Đồng từ chối.

Hắn nói hắn không cầu xin bất cứ thứ gì, chỉ muốn mạng một người, lão hoàng đế đau lòng, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. Liên Đồng nói hắn không cần mạng gã, thậm chí còn có thể phò trợ gã lên ngôi.

Liên Đồng trở thành sủng thần, gán tội âm mưu soán vị cho An Cảnh Ngọc, giam gã vào đại lao, lúc thả ra gã đã tàn phế.

Lão hoàng đế băng hà, An Cảnh Ngọc lên ngôi, trở thành một vị vua bù nhìn, Liên Đồng lập hậu cho gã, hai năm sau thì có thái tử. Liên Đồng tự tay nuôi nó.

An Cảnh Ngọc kiên quyết phải sống, đợi ngày sơn đông tái khởi, đáng tiếc tất cả thủ đoạn đều bị Liên Đồng chặn hết. Lúc này y đang là thừa tướng.

Năm thái tử tám tuổi, An Cảnh Ngọc chết, thái tử là người kế vị duy nhất lập tức lên ngôi.

Chờ thái tử đủ trưởng thành, Liên Đồng lúc này đã già, hắn tự lập tội danh cho mình, chém đầu thị chúng.

Di nguyện cuối cùng hắn, là được chôn cùng chiếc vò bên giường của mình, chắc hẳn phải vì lý do đặc biệt nào đó.

8 bình luận về “KXCVNM – Nam quán 8 (Hết)

  1. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê | Ba cây sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s