KXCVNM – Nam quán 7

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE.

Biên tập: Moe Moe

***

☆, Bảy

Vết thương trên trán Tịch Đăng không lớn, nhưng cũng không nhỏ, lúc đập đầu còn anh dũng mười phần. Khiến cho tú ông nôn nóng không thôi.

“Ta vốn muốn ngươi diện kiến khách nhân khác, mở rộng lòng ra, giờ thì … Ai, An công tử này …” Tú ông không có can đảm rủa xả An Cảnh Ngọc, lão biết thân phận của gã.

Nhưng mà, may là An Cảnh Ngọc không chỉ thay Tịch Đăng mời đại phu, mà còn đưa tặng rất nhiều thuốc trị thương.

Trong thời gian này, hai hồng bài của nam phong quán kẻ sứt người què, hơn nữa thủ phạm cùng là một người. Tú ông không thể làm gì khác ngoài cắn chặt bạc, nuốt nước đắng vào trong.

Nửa tháng sau, An Cảnh Ngọc tổ chức một buổi yến hội, còn dẫn theo Tịch Đăng gần khỏi vết thương.

Hai người ngồi trên xe ngựa, Tịch Đăng gặp lại An Cảnh Ngọc sau nửa tháng, tuy rằng không tỏ thái độ, nhưng An Cảnh Ngọc cảm thấy Tịch Đăng vẫn trốn tránh gã.

Nghĩ như vậy, An Cảnh Ngọc hừ lạnh một tiếng, không chút khách khí kéo Tịch Đăng cố ý ngồi xa gã lại gần, còn ôm hắn vào lòng.

Tịch Đăng bị một loạt động tác của hắn làm trợn tròn mắt, cũng có vài phần khả ái.

An Cảnh Ngọc ôm người vào trong lòng mình, tâm tình mới cảm thấy thoải mái đôi chút.

Gã nắm cằm y, tỉ mỉ kiểm tra vết thương trên trán, xác định vết thương của Tịch Đăng chỉ còn thâm mờ, phỏng chừng vài ngày nữa sẽ biến mất hoàn toàn, mới hài lòng buông ra.

“An công tử.” Khuôn mặt Tịch Đăng có điểm do dự.

An Cảnh Ngọc hơi nhướn mi, nét tuấn lãng trên mặt có thêm vài phần lười biếng, gã giống như một con sư tử, đã bắt được mồi nhưng chưa đói bụng, đang còn suy nghĩ phải hạ miệng thế nào, mới ăn thịt con mồi ngon lành nhất.

“Ừ?”

Tịch Đăng nghiêng đầu nhìn An Cảnh Ngọc: “Tịch Đăng tương đối nặng.”

Ý cười trong mắt An Cảnh Ngọc càng đậm: “Có là mười Tịch Đăng, ta cũng không thấy nặng.”

Tịch Đăng quay sang phía Cảnh Ngọc không nhìn thấy, trợn mắt một cái.

Mặc kệ Tịch Đăng cảm thấy thế nào, An Cảnh Ngọc vẫn thật hài lòng.

Kẻ ôm hắn trong lòng như nghiện xoa bóp, chỗ này sờ sờ chỗ kia chạm chạm, cứ như không đem hắn nhũn thành một vũng nước xuân thì thật có lỗi với tôn nghiêm nhân vật chính công.

An Cảnh Ngọc (Để bảo vệ tôn nghiêm của mình) hứng trí ăn đậu hũ, lúc xe ngựa đến nơi hắn còn rất thích thú, chưa hề dừng lại.

Chờ đến lúc bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, ánh mắt của gã mới hơi ngưng lại.

“An công tử đã đến sao còn chưa xuống xe? Chẳng lẽ hắn sợ chúng ta trông thấy gương mặt xấu xí của hắn? Ha ha ha.” Giọng nói người nọ rất to, cười cợt sàng sỗ, làm ánh mắt An Cảnh Ngọc lạnh lẽo vài phần.

Người ta nói cường long không dễ áp rắn độc, còn gã đêm nay  phải chống cả một bầy.

An Cảnh Ngọc thả Tịch Đăng ra, bàn tay vòng quanh hông hắn siết thêm một chút: “Bảo bối ngoan, ngươi xuống trước đi.”

Không ngoài suy đoán của Tịch Đăng, đêm nay hắn sẽ ở đây gặp mặt một nhân vật then chốt, báo hiệu thời gian ở lại thế giới này không còn dài.

Tịch Đăng sửa sang y phục xộc xệch, xuống xe ngựa, liếc nhìn đám người bị An Cảnh Ngọc coi là rắn rết.

Mà những kẻ kia phát hiện chúng ở đây đợi cả nửa ngày, thứ đầu tiên gặp mặt lại là một tiểu quan! An Cảnh Ngọc có là vương gia chúng chả để trong lòng, gã tổ chức tiệc bọn chúng nể mặt mới đến, thế mà chủ nhân còn rề rà hơn khách nhân, cái này thì thôi, nhưng một đường còn ôm nhuyễn ngọc ôn hương, đúng là khinh thường bọn chúng!

Kẻ châm biếm lúc nãy lập tức lên tiếng: “Ngươi là người phương nào? Vì sao ở trên xe An công tử?” An Cảnh Ngọc không muốn nhiều người biết thân phận của mình, hắn đều để hạ nhân gọi mình là An công tử.

Tịch Đăng nhìn khuôn mặt khó chịu của kẻ kia, liền hiểu vài phần, chưa đợi hắn mở miệng, An Cảnh Ngọc đã mở màn xe, lộ ra gương mặt tuấn tú. Gã thong thả ung dung đáp: “Đây là tâm can bảo bối Tịch Đăng của ta, các ngươi chớ dọa hắn.” Gã nhấn mạnh từ “tâm can bảo bối”, khiến lũ rắn độc vừa tức vừa căm.

Vương gia thì giỏi lắm à, không biết thể diện ân ái, còn cố ý giới thiệu một tiểu quan trước mặt chúng, rõ ràng là muốn nhục mạ bọn chúng đây.

Động tác xuống xe của An Cảnh Ngọc cực kì tao nhã, còn mang theo khí chất hoàng thất tôn quý, hắn mỉm cười kéo Tịch Đăng vào lòng: “Các vị đại nhân, mời.” Nói xong, hắn ôm Tịch Đăng dẫn đầu đoàn người bước vào tửu lâu.

Trong lúc phe phái giao phong, Tịch Đăng nhanh chóng phát hiện một người.

Lão là phú thương nổi danh ở bản địa, trong nhà một vợ một con, mặc dù hơn năm mươi, nhưng danh thối vang xa, có tiếng thích hành hạ bé trai bé gái, hơn nữa thủ đoạn vừa đê tiện vừa độc ác, số người chết trên giường lão nhiều không đếm xuể.

Gã phú thương Liêu Ngọ trong kịch bản liếc mắt đã nhìn trúng Tịch Đăng, lúc An Cảnh Ngọc và Liên Đồng ân ái mặn nồng, gã dùng ngàn vàng dụ dỗ nguyên thân. Nguyên thân vì muốn thay Liên Đồng chuộc thân, đối với điều kiện hấp dẫn vậy, hồ đồ đồng ý.

Nguyên thân ở phủ lão ba ngày, trong ba ngày này, những việc hắn phải trải qua có thể khiến người khác tức giận sôi gan. Lúc nguyên thân mang đủ bạc về kĩ viện, lập tức tìm Liên Đồng, lại gặp cảnh An Cảnh Ngọc và Liên Đồng ân ái với nhau. Hắn liền hoảng hốt chạy khỏi sân, không cẩn thận rơi vào hồ nước, ngạt thở mà chết.

Không có ai biết hắn kiếm tiền vì ai, sau cùng số tiền đó cũng không đến tay Liên Đồng, Liên Đồng cũng giống mọi người đều cho rằng, nguyên thân vì bị hành hạ ba ngày kích thích quá lớn, tự sát giải thoát.

Không, ngoại trừ một người, An Cảnh Ngọc.

An Cảnh Ngọc lúc đó đã biết nguyên thân đang tìm cách, liền đặc biệt mang hắn đến yến hội, hơn nữa Tịch Đăng chứng kiến cảnh gã và Liên Đồng ân ái cũng là gã cố ý. Giải quyết tình địch, gã làm rất thuận lợi, tuy gã chỉ muốn chứng tỏ nguyên thân chênh lệch với gã thế nào, nhưng gã vẫn là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của Tịch Đăng.

Tịch Đăng vừa xuống xe đã hấp dẫn không ít ánh mắt, mà kẻ vừa ác ý lại vừa dâm loạn chính là phú thương Liêu Ngọ.

Tịch Đăng chỉ lơ đãng nhìn về phía lão, quả nhiên phát hiện ánh mắt vàng vọc đang theo dõi mình, giống hệt một con rắn khiến người mắc ói.

An Cảnh Ngọc dẫn Tịch Đăng ngồi vào chủ vị, còn bọn rắn độc thì ngồi phía dưới. An Cảnh Ngọc nhìn quanh một vòng, đột nhiên mở miệng: “Tại sao Chu đại nhân vẫn chưa đến?”

Chu đại nhân trong miệng An Cảnh Ngọc là Chu Nhiên, tri huyện địa phương.

“Có lẽ đang ở trên đường.” Có người đáp. “Nhưng mà, nghe nói hôm nay Chu đại nhân sẽ dẫn theo một đại mỹ nhân, cho chúng ta mở rộng tầm mắt.”

An Cảnh Ngọc nhếch môi cười: “Vậy mà ta không biết có người nào đẹp hơn Tịch Đăng nhà ta.” Trong khi nói chuyện, gã còn ôm Tịch Đăng lên đùi, mập mờ đụng chạm.

Gò má Tịch Đăng thoáng đỏ bừng.

“Sao da mặt mỏng như vậy?” An Cảnh Ngọc cười.

Mấy vị ngồi dưới đều tránh mặt đi, ngoại trừ Liêu Ngọ, gã phú thương vẫn mở to mắt nhìn chòng chọc Tịch Đăng.

Hình như rất ngon miệng a.

Lúc này, Chu đại nhân mới khoan thai đến muộn, mà đại mỹ nhân hắn mang tới còn khiến Tịch Đăng mặt mày đổi sắc.

Tại sao lại là Liên Đồng?

An Cảnh Ngọc nheo mắt, con ngươi đảo quanh Liên Đồng, rồi lại quay về Tịch Đăng, vòng đi vòng lại.

“Hạ quan đến muộn, mong An công tử lượng thứ.” Chu đại nhân cười rất vui vẻ.

An Cảnh Ngọc nói: “Không sao, chỉ là vị ở bên cạnh Chu đại nhân kia …” An Cảnh Ngọc không nói hết câu.

Chu đại nhân híp mắt nói: “Đây là Liên Đồng, chính là nam phong quán danh khôi.”

Lời này vừa nói ra, lũ rắn độc nhao nhao lên tiếng: “Chu đại nhân, thật đúng là có diễm phúc.” “Chu đại nhân, lợi hại.”

An Cảnh Ngọc cười như không cười liếc nhìn Tịch Đăng, lúc này vẻ mặt của hắn bình phục như thường, nhưng mà nhìn kĩ, có thể thấy đáy mắt của hắn tràn đầy bất an cùng lo lắng.

Vì sao đến cả Liên Đồng cũng xé rách kịch bản chạy tới đây?

Liên Đồng vết thương mới khỏi, sắc mặt có chút tái nhợt, vẻ mặt đạm bạc, môi mỏng khẽ mím, cả người như bao bọc cảm giác không thể xâm phạm, một bộ y phục xanh nhạt được y mặc toát lên cảm giác thoát tục.

Lúc đầu ánh mắt của y gắn vào hai người ngồi trên chủ vị, sau đó thì hoàn toàn đặt trên An Cảnh Ngọc.

Nội tâm lũ rắn độc gào thét: Há há há, bắt kẻ thông dâm!

An vương gia vì hồng nhan phóng pháo hoa là ai bọn họ biết cả chứ.

An Cảnh Ngọc không nhanh không chậm, kéo Tịch Đăng ngồi vào lòng mình, còn ép hắn uống rượu: “Chu đại nhân đã đến, còn không mau an tọa.”

Tịch Đăng lấy tay đẩy ngực An Cảnh Ngọc, cố gắng chống cự: “An công tử.” Tịch Đăng nhỏ giọng nói, ánh mắt khẩn cầu: “Tịch Đăng không biết uống rượu.”

“Đừng ngại, bảo bối, nếu ngươi uống say ta sẽ ôm ngươi về.” An Cảnh Ngọc cười cực xấu xa.

Người ngồi phía dưới không nghe rõ Tịch Đăng nói gì, nhưng nhìn động tác của họ, An Cảnh Ngọc còn cố ý nói to, đều đoán được mười mươi.

Sau lưng bọn rắn độc: Phi, đồ không biết mặt mũi, coi bọn tao là người chết chắc …

Lòng dạ không thuận trừ bọn chúng còn có một người, chính là Liên Đồng đang ngồi cạnh Chu đại nhân, chỉ thấy sắc mặt y thoáng chốc lạnh tanh, bàn tay bưng ly rượu siết chặt lại.

Chu đại nhân vốn muốn thân mật cùng mỹ nhân thấy cảnh đó xong, âm thầm ngồi một bên lặng lẽ châm tửu.

Còn phần lão già Liêu Ngọ biến thái thì đã nhăn mặt thành nhúm hoa, trong thâm tâm lão lúc này đang âm thầm đong đếm, hai mỹ nhân, nên chọn ai tốt hơn? Một thì tuổi nhỏ, nhìn qua nhu thuận, một thì dung mạo bất phàm, lạnh lùng sạch sẽ … Thực bối rối lắm luôn á …

An Cảnh Ngọc liếc nhìn Liên Đồng, khóe miệng nhếch cao, u ám nở nụ cười.

Tịch Đăng bị tống liên tiếp ba ly, say xỉn tựa vào trên người gã, sắc mặt ửng đỏ, nhãn thần mê ly, một tay còn túm y phục An Cảnh Ngọc.

An Cảnh Ngọc ôm người lại gần, lúc này mới bắt đầu bàn chính sự.

Phú thương Liêu Ngọ thấy cảnh Tịch Đăng say rượu hai mắt liền sáng trưng, trong lòng đã đưa ra lựa chọn.

Vở kịch nhỏ OOC

Bọn rắn độc: Alo, xin hỏi có phải hội bảo vệ động vật nhỏ không? Ở đây có người ngược đãi động vật ~ Gâu (ˉ︶ˉ)

Liên Đồng: Ê, cục cảnh sát đó hả? Tôi muốn tự thú … Tôi muốn giết một người.

Liêu Ngọ: Ngỗ là cung Bọ Cạp đang buôn muối ~(≧▽≦)/~

_Hết_

1 bình luận về “KXCVNM – Nam quán 7

  1. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê | Ba cây sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s