KXCVNM – Nam quán 6

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE

Biên tập: Moe Moe

***

☆Sáu

Lý Minh cấp tốc đi tìm tú ông, đề cập chuyện chuộc thân của Tịch Đăng.

Trong một thời gian ngắn, toàn bộ nam quán đều biết chuyện này, tất cả mọi người đều xuýt xoa Tịch Đăng tốt số.

Từ lúc hắn bắt đầu tiếp khách đến nay, đã có người tình nguyện vì hắn chuộc thân, tổng thời gian còn chưa non hai tháng.

Kỳ thực, đêm đó Tịch Đăng từ chối Lý Minh là có ý tốt, đương nhiên phải chối, nếu bị hắn chuộc ra, kịch bản còn muốn chạy đến nơi nào, tuy hắn không sợ kịch bản, nhưng mà ra ngoài rồi, Liên Đồng sao còn nhớ tới hắn chứ, sau này anh vẫn còn muốn vì gã hi sinh mà.

Thế nhưng Lý Minh lại bổ não thành Tịch Đăng lo lắng người nhà của mình gây khó dễ và vấn đề tiền bạc.

Hắn tràn ngập tự tin nói: “Tịch Đăng, ta chưa cưới vợ, người nhà cũng biết chuyện của ta, bọn họ không ngại, chỉ cần sau này ta chịu cưới một chính thê là được, còn chuyện tiền bạc, ngươi cũng đừng lo, chuộc thân cho ngươi chút tiền ấy ta sẽ lo được.”

Tịch Đăng nhất quyết cự tuyệt, thế là Lý Minh trực tiếp đi tìm sếp trưởng.

Tú ông lập tức đồng ý, đến tìm Tịch Đăng, còn nói hắn là người may mắn nhất mà ông từng gặp.

Tịch Đăng không nhịn được hỏi: “Chẳng nhẽ không có người nào đến chuộc thân cho Liên Đồng công tử sao?”

Tú ông cười cười: “Trước, chưa nói đến giá trị của Liên Đồng, cho dù có, cũng bị điều kiện của hắn hù cho chạy mất.”

Tịch Đăng biết điều kiện của Liên Đồng, trọn đời một đôi, đối với một tiểu quan, điều kiện này quá cao, cho dù có người tình nguyện vì họ chuộc thân, cũng sẽ không vì một tiểu quan cả đời không vợ không con.

Nhưng mà từ lúc Lý Minh ngỏ ý xong, người liền biệt tăm.

Bặt vô âm tín mười mấy ngày, tú ông cực kì tức giận, sau còn cố ý đến an ủi Tịch Đăng, Tịch Đăng tuy nghi ngờ chuyện Lý Minh đột nhiên biến mất, nhưng không được chuộc, đối với y lại là chuyện tốt.

Tịch Đăng không còn đặt chuyện đó trong lòng, mà bắt đầu suy tính làm sao để Liên Đồng rung động.

Thế nhưng không thể ngờ, hắn lại bị bắt cóc ngay trong viện của mình.

Tịch Đăng vừa tắm rửa xong, đã bị người đập vào gáy bất tỉnh.

Lúc hắn tỉnh lại, tay bị trói sau lưng, chân cũng bị trói, mắt còn bịt vải đen.

Tịch Đăng khá nhạy với mùi hương, hắn phát hiện hình như mình chưa bị đưa ra khỏi phòng, hắn cà cà dưới thân, có vẻ hung thủ trói xong thì vứt hắn lên giường.

Hắn há miệng, thanh tuyến hơi run, nhưng vẫn tỉnh táo: “Ngươi là ai? Tại sao lại bắt ta?”

Tịch Đăng cảm giác có người đang đến gần mình, hắn không nhúc nhích, là một tiểu quan nhu nhược, với kẻ gian đừng nên quá nhạy cảm.

Cho đến khi kẻ kia chạm vào người hắn, hắn mới hốt hoảng giật lùi về sau.

Kết quả, lập tức bị người giữ chặt.

Tịch Đăng giãy dụa rất kịch liệt, tóc tai bù xù, trán phủ mồ hôi: “Buông, ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao bắt cóc ta?”

“Hỏi nhiều cái rắm.”

Âm thanh rất khàn, là đàn ông.

Tịch Đăng bất động, hắn chưa từng nghe thấy giọng nói này, trong kịch bản cũng không có tình tiết nguyên thân bị bắt, mà đi bắt một tiểu quan thì có dụng ý gì, hắn không phải Liên Đồng, người ta là thiên kim khó gặp một lần, còn hắn chỉ cần bỏ ra vài đồng là gặp mặt được, kẻ rỗi hơi nào cố ý lẻn vào trong bắt cóc hắn, chậc, cũng không thể nói là bắt cóc, là bị trói rồi vứt lên giường.

Hô hấp Tịch Đăng dồn dập: “Ngươi là ai?” Hắn không biết trong lúc giãy dụa y phục của mình có xộc xệch không, miễn cho bọn cướp thấy cảnh nóng lại nổi tà tâm.

“Ngươi chỉ biết hỏi mỗi chuyện này sao?” Giọng nói rất khó nghe, gã đang cười. Tịch Đăng thối lui vào trong, lại bị chặt chẽ chế trụ thắt lưng.

Tịch Đăng cắn môi, im lặng.

Cái âm thanh kia lại vang lên: “Vì sao không nói tiếp?”

Miếng vải bịt mắt rất chặt, cho dù mắt hắn mở to, vẫn không thể nhìn thấy gì.

Bọn cướp có vẻ phát giác ý đồ của Tịch Đăng, hắn cười gằn, lấy tay che kín mắt Tịch Đăng.

Lúc bị bàn tay của gã chạm vào, Tịch Đăng suy đoán đối phương không phải kẻ thường, ngón tay chăm sóc rất tốt, rất trơn.

Tịch Đăng lại muốn lui về sau, lúc đầu còn muốn thoát khỏi tay gã, thế nhưng khí lực của gã quá lớn, chắc chắn là người tập võ.

“Không nên lộn xộn.” Người kia chậm rãi mở miệng, giọng nói khàn đục khó nghe: “Lộn xộn nữa tao giết luôn mày.”

Tịch Đăng lập tức cầu xin: “Xin ông đừng.” Giọng nói của hắn lộ ra bất an: “Tôi không động đậy nữa.”

Bọn cướp bật cười: “Tên tiểu quan này rất nghe lời, có muốn biết tại sao tao tìm đến đứa tiểu quan như mày không?”

Tịch Đăng không nói chuyện, chỉ lắc đầu, khuôn mặt bạch ngọc của hắn dưới ngọn đèn dầu càng thêm xinh đẹp, nhìn không ra chút lỗ chân lông, hơn nữa có miếng vải đen phụ trợ, càng khiến hắn trở nên động nhân.

“Mày quyến rũ thiếu gia nhà tao, lão gia tức giận, sai tao đến giải quyết mày.” Người kia nói.

Tịch Đăng hơi ngẩng đầu: “Tôi không quyến rũ ai hết.”

Tịch Đăng lập tức bị tát một cái.

“Nói láo.”

Tịch Đăng ngậm miệng, gã kia cũng không nói, vẫn dùng tay bịt mắt hắn, hình như không vội chút nào.

Thật lâu sau, Tịch Đăng mới lên tiếng: “Tiểu tư của tôi đâu?”

Người kia hừ lạnh: “Mày không quan tâm thiếu gia nhà tao là ai, mà lại đi lo cho một gã sai vặt.”

Tịch Đăng liền đáp: “Thanh giả tự thanh, tôi không quyến rũ kẻ nào hết.”

“Ha hả, một tên tiểu quan nói mình không quyến rũ người, đúng là trò hài, các ngươi, không phải là loại mặt hàng thấp kém chuyên môn câu dẫn người khác sao?” Gã nói: “Hay là câu dẫn nhiều quá, nên không nhớ được?”

Tịch Đăng giật giật, chần chừ nói ra ba chữ: “Lý công tử?”

Người kia đáp: “Đúng, công tử nhà ta họ Lý.”

Tịch Đăng trả lời: “Tôi đã mười ngày không gặp Lý công tử.”

“Lão gia nhà ta nghe tin thiếu gia chuộc thân cho một tiểu quan, nổi giận lôi đình, giam giữ hắn lại, đồng thời cũng muốn cho tên tiểu quan không biết sống chết nhà ngươi một chút dạy dỗ.” Người kia nói: “Vốn dĩ ta đã chuẩn bị giết ngươi.”

Sắc mặt Tịch Đăng tái nhợt: “Lý công tử nói người nhà hắn không phản đối chuyện này, hơn nữa tôi đã cự tuyệt ý tốt của Lý công tử, tôi là tiểu quan, không xứng đáng được Lý công tử đối xử tốt như vậy.”

Gã kia cười nhẹ một tiếng: “Ngươi sắp bị thiếu gia nhà ta hại chết, còn nghĩ hắn đối xử tốt với ngươi sao?”

Tịch Đăng đáp: “Kẻ muốn giết tôi là ông.”

Bọn cướp nghe ra ý tứ của Tịch Đăng: “Tên tiểu quan ngươi không ngu dốt, tuy rằng nghe lời, nhưng lại dám chống đối tao.”

Tịch Đăng giật giật, chân hắn khó chịu: “Chân tôi đã tê rần, ông có thể thả lỏng ra không?”

“Không thể.” Người kia ung dung nói, mà bàn tay gã còn đang mò trên đùi Tịch Đăng, bắt đầu rờ rẫm xoa bóp.

Tịch Đăng không tin kẻ này là do phụ thân Lý Minh phái tới, chưa nói tay hắn không giống như một hạ nhân, thái độ ngả ngớn ái muội của hắn, không giống một người muốn tới giết mình.

Tịch Đăng né khỏi tay gã: “Buông.”

Người kia lại cười: “Chân ngươi tê ta giúp ngươi xoa bóp, không phải rất tốt với ngươi sao? Oh, ta quên mất, tiểu quan và đàn bà không khác biệt nhau, loại đàn ông thô kệch như tao không thể tùy tiện đụng.”

Tịch Đăng nghe hắn nói xong, vừa giận vừa tức, gương mặt bị nghẹn đỏ bừng, càng thêm sắc diễm.

“Ô, ngươi đỏ mặt làm gì? Ta đâu có làm gì ngươi?” Giọng nói gã rất khinh thường, cái tay đó còn ngang nhiên xoa bóp chân Tịch Đăng. Đúng là chân hắn tê rần, nhưng vẫn vùng vẫy vô ích.

“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Tịch Đăng nói xong, giọng nói đã nhiều thêm vài phần rã rời mệt mỏi.

“Vốn là chuẩn bị giết chết ngươi, nhưng bây giờ ta lại đổi ý, không bằng cưỡng gian ngươi, để ngươi từ nay về sau không dám tùy tiện câu dẫn người khác.”

Tịch Đăng nghe xong, ngẩn ra, hốt hoảng nói: “Không được.”

Cưỡng gian tiểu quan?

“Ngươi có tư cách nói không được sao?” Hắn rời khỏi Tịch Đăng, nhưng một giây tiếp theo hắn đã xộc tay vào áo y: “Ngươi chỉ có thể mặc cho số phận mà thôi.”

Tịch Đăng lăn lộn co quắp, lần này hắn phản ứng rất quyết liệt, đối phương to khỏe, chả thèm để ý chút chống cự của y.

Y phục nháy mắt bị lột phân nửa, thanh âm của hắn bất an cùng tuyệt vọng: “Buông ra, buông ra.”

Kẻ kia không đếm xỉa tới, trái lại ý tứ châm chọc càng nặng thêm.

Đến lúc quần sắp bị xé, Tịch Đăng không biết moi khí lực từ đâu, thân trên lao ra, đập mạnh vào cạnh giường.

Va đập rất nặng, dường như đã ôm quyết tâm tự tử.

Kẻ đang xé áo hắn ngẩn ra, thấy Tịch Đăng ngoi ngóp còn muốn đập lần thứ hai, lập tức ôm người kéo vào lòng.

Vén ra gương mặt Tịch Đăng, vết thương trên trán thấy rõ mồn một.

Máu chảy rất nhiều, có thể thấy hắn quyết tâm thế nào.

Kẻ kia có vẻ không ngờ Tịch Đăng có thể hành động như vậy, hắn giật miếng vải trên mặt Tịch Đăng, bịt chặt vết thương trên trán y.

Tịch Đăng lúc này mới nhìn rõ người bắt cóc mình.

Là An Cảnh Ngọc.

An Cảnh Ngọc mặc xiêm y trắng bạc, thêu hoa văn rườm rà, tóc dùng ngọc quan cố định, cả người thoạt nhìn phi phàm tuấn lãng.

Nhưng sắc mặt của gã thì cực kì xấu xí.

Tịch Đăng thấy rõ người, miệng liền há hốc, trong mắt dày đặc kinh ngạc, hơn nửa ngày, hắn mới nói: “An công tử, sao lại là ngươi?”

An Cảnh Ngọc không trả lời hắn, ngược lại hỏi: “Ngươi, lại có thể vì Lý Minh tự sát.” Thanh âm của hắn khôi phục như thường, không giống lúc ngụy trang rè rè khó nghe.

Tịch Đăng lắc đầu, trên mặt hơi nóng: “Tịch Đăng không vì Lý công tử, mà là vì mình, thân tiểu quan đã thấp hèn, nhưng không muốn bị người lăng nhục.”

An Cảnh Ngọc trầm mặc một hồi, đột nhiên hét: “Mời đại phu tới đây.”

Trong không trung có tiếng người đáp lại: “Vâng.”

Tịch Đăng nói: “Không cần, vết thương nhỏ này Tịch Đăng sẽ tự tìm y sư trong quán.”

Trong mắt An Cảnh Ngọc như ngưng tụ cơn lốc: “Vết thương nhỏ này, nếu như ta không cản ngươi, có phải ngươi sẽ đập thêm một lần, đập cho đến chết mới thôi?”

Tịch Đăng không nói gì, môi sắc trắng bệch, trong mắt lộ ra vài phần yếu đuối.

An Cảnh Ngọc nói: “Tịch Đăng, ngươi đã khiến ta mở rộng tầm mắt.”

Tịch Đăng thật sự muốn nói, chập choạng kê gian, còn muốn chơi trò bắt cóc cưỡng gian sao …

(Kê gian: Híp dâm đàn ông)

_Hết_

3 thoughts on “KXCVNM – Nam quán 6

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s