KXCVNM – Nam quán 5

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE.

Edit: Tiểu Phong

Beta: Moe Moe

***

-Năm-

Tịch Đăng nắm áo An Cảnh Ngọc, nhìn hắn khẩn cầu, mặc dù không nói chuyện, An Cảnh Ngọc vẫn hiểu ý y.

Một tiểu quan lại đi thương thầm tiểu quan khác, thậm chí còn vì kẻ đó cầu xin, An Cảnh Ngọc không muốn nhớ lại cảnh Tịch Đăng nhảy theo Liên Đồng, mỗi lần nhớ lại, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác quái dị. Thân là vương gia, tuy chưa cưới chính phi, nhưng đã có trắc phi, cộng thêm các mỹ nhân đủ người hiến tặng, mỗi ngày nhìn một đám oanh yến vì mình tranh đấu, cảm giác khá thú vị. Lần này hắn tới đây, vốn là vì điều tra quan lại tham ô, nhất thời không cảnh giác, không thể ngờ bọn tham quan kia lại có gan sai thích khách ám sát hắn.

Thế nhưng, chuyện làm hắn ngoài ý muốn nhất, lại là tên tiểu quan Tịch Đăng.

Ở trong mắt hắn, tiểu quan là loại người tối đê tiện, thân là nam nhi, lại suốt ngày ở trên giường, hầu dạ dưới thân nam nhân khác, ngày ấy hắn được một quan chức dẫn tới nam phong quán, nếu không phải vì nụ cười Tịch Đăng một khắc đó, hắn sẽ chẳng nghĩ chơi đùa đàn ông.

Làm sao ngủ cùng một nam nhân, vẫn là tên tú ông không sợ chết đưa cho hắn một xấp đông cung đồ, nói ẩn ý: “Tịch Đăng là lần đầu, kính mong Vương thương tiếc, hương cao đã đặt sẵn trên giường ở phòng riêng.”

Đêm đó, nhìn thấy Tịch Đăng cố nhịn đau, nhưng vẫn dịu dàng cười nhìn mình, trong lòng đột nhiên ngứa ngáy, giống như bị một con mèo nhỏ cào qua.

An Cảnh Ngọc cười nhìn Tịch Đăng: “Đừng có nói dối.”

Tịch Đăng mấp máy môi, lông mi run rẩy: “Tịch Đăng hôm qua nghe An công tử thuê thuyền đưa Liên Đồng công tử du hồ, nên mới lén lút ra ngoài.”

Bàn tay An Cảnh Ngọc xoa tới xoa lui eo Tịch Đăng, ôn nhu hỏi: “Vì sao?”

Tịch Đăng bất an, hô hấp càng thêm dồn dập. “Bởi vì … Bởi vì Tịch Đăng đối … đối với Liên Đồng công tử … có tâm tư đó.” Nói xong, hắn cắn môi, mặt đỏ bừng.

An Cảnh Ngọc tất nhiên đoán được, vẻ mặt chẳng ngạc nhiên chút nào, vẫn hỏi: “Là tâm tư gì?”

Tịch Đăng há miệng, cuối cùng vẫn đàng hoàng đáp: “Tịch Đăng ái mộ Liên Đồng công tử.” Nói xong, hắn sốt sắng nhìn An Cảnh Ngọc: “Liên Đồng công tử không biết, nếu như muốn phạt, xin phạt một mình ta.”

An Cảnh Ngọc lại hỏi: “Ngươi lên giường với hắn sao?”

Tịch Đăng lại đỏ mặt, hấp tấp đáp: “Không có.”

An Cảnh Ngọc khẽ cười, nét tuấn lãng bất cần vốn có càng thêm mê người. “Đáng tiếc, hai người các ngươi, đều bị ta thượng qua.”

Gương mặt Tịch Đăng trắng bệch, bàn tay nắm áo An Cảnh Ngọc buông lỏng, viền mắt đỏ hồng.

An Cảnh Ngọc có vẻ rất thỏa mãn khi nhìn Tịch Đăng như vậy. “Tịch Đăng bảo bối à, so với hắn, ta cảm thấy mùi vị của ngươi càng tuyệt hơn, chỉ có điều ngươi quá nghe lời, còn hắn thì như tảng băng, chinh phục tảng băng sơn càng có cảm giác thành công hơn, không phải sao?”

Nước mắt Tịch Đăng đảo quanh hốc mắt.

Lời nói của An Cảnh Ngọc như cứa vào tai. “Tiểu quan lại đi thích một tiểu quan, đúng là một trò cười.”

Lặng một lúc, Tịch Đăng sau đó mới mỉm cười, khóe mắt còn đong đầy nước, nụ cười của y trông rất yếu ớt, tựa như một cái cây trong vườn được chăm sóc tỉ mỉ bị bão quét qua.

“Tịch Đăng không cầu gì khác, chỉ xin An công tử cứu sống Liên Đồng.”

An Cảnh Ngọc khinh thường hừ lạnh, không nói gì trực tiếp đẩy y ra.

An Cảnh Ngọc đi rồi, không lâu sau Tiểu Ngư trở lại.

Lúc hắn bước vào liền thấy Tịch Đăng vẫn đứng giữa nhà, lập tức chạy tới: “Công tử, sao lại đứng chỗ này, nhanh nhanh lên giường nghỉ ngơi.”

Tịch Đăng nắm tay Tiểu Ngư, khẽ cười, chỉ là trong mắt hắn chẳng có chút nào vui vẻ: “Tiểu Ngư, Liên Đồng công tử thế nào rồi?”

Tiểu Ngư thở dài: “Vẫn chưa tỉnh, ta không vào được, chỉ có thể chờ bên ngoài hỏi thăm tiểu tư của Liên Đồng công tử.”

Tịch Đăng buông tay Tiểu Ngư ra, chậm rãi quay người đi: “Ta biết rồi, Tiểu Ngư, đêm đã khuya, mau đi nghỉ ngơi đi.”

Tịch Đăng khoác chiếc áo mỏng, tấm lưng nhìn thật cô đơn.

Tiểu Ngư muốn nói thêm gì đó, nhưng lại chẳng biết nói gì.

Tịch Đăng đến bên giường: “Tiểu Ngư, tắt đèn đi.”

Lúc Tiểu Ngư mang đèn rời đi, còn ngoái đầu nhìn Tịch Đăng một lúc.

Tịch Đăng ngồi bên giường, ánh trăng lạnh lẽo từ bên ngoài xuyên tới, chiếu sáng một vùng cửa sổ, lan lên người Tịch Đăng.

Vẻ mặt của hắn ẩn sau bóng tối, Tiểu Ngư không thấy rõ, nhưng lại cảm thấy thật cô liêu.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Ngư ngõ cửa hồi lâu vẫn không thấy Tịch Đăng đáp lại, đành đẩy cửa ra, nhưng cả căn phòng không hề có bóng dáng Tịch Đăng.

Lúc này, Tịch Đăng đang đứng trước viện của Liên Đồng, hắn đã ở đây từ lâu, nhưng không dám bước vào trong.

Mãi cho đến khi gã sai vặt phát hiện ra hắn.

“Tịch đăng công tử.” Gã tiểu tư rất kinh ngạc.

Trên mặt Tịch Đăng lộ rõ vẻ lo âu, hỏi: “Công tử nhà ngươi đã tỉnh chưa?”

Tiểu tư vui mừng báo tin tốt cho Tịch Đăng: “Đêm hôm qua đã tỉnh rồi, vừa mới dùng bữa sáng.”

“A.” Tịch Đăng thấp giọng kêu khẽ, dường như cực kì vui vẻ, ánh mắt lập tức sáng bừng.

Tiểu tư thấy cảnh này, suýt nữa bật khen tướng mạo xinh đẹp của Tịch Đăng, công tử nhà gã cũng đẹp lắm, nhưng biểu cảm thì quá ít ỏi, không giống Tịch Đăng công tử tràn đầy sức sống.

Gã cũng biết một chút về chuyện của Tịch Đăng và Liên Đồng, nên rất thông cảm: “Tịch Đăng công tử, nếu ngươi muốn vào thăm công tử nhà ta, bây giờ có thể vào luôn.”

Tịch Đăng trợn to mắt, nhưng rất nhanh bình tĩnh trở lại: “Có lẽ huynh ấy không muốn nhìn thấy ta.”

Tiểu tư cười đáp: “Nào có, công tử nhà ta trước giờ vẫn vậy mà.”

Tịch Đăng hiểu rõ dụng ý của tiểu tư, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, không cần người kè kè bên cạnh, nhưng hắn cũng muốn gặp Liên Đồng một lần: “Vậy làm phiền ngươi.”

Tịch Đăng đi theo tiểu tư vào phòng Liên Đồng, lúc này, y đang tựa bên giường, sắc mặt trắng bệch, ngực quấn băng gạc.

Liên Đồng nhìn thấy Tịch Đăng, ánh mắt hơi đổi, nhưng lại khôi phục rất nhanh, Tịch Đăng không hề phát hiện ra.

Tịch Đăng trâng trâng nhìn hắn thật lâu, có hơi thất vọng, bộ anh bạn không có chút động lòng sao?

Sắc mặt Liên Đồng thay đổi, tầm mắt quét về hướng tiểu tư: “Ai cho ngươi tự quyết?”

Tịch Đăng nghe thấy, lập tức cướp lời: “Là đệ ép hắn dẫn vào.” Dừng một chút, hắn nói tiếp: “Đệ chỉ muốn xem huynh hiện tại thế nào thôi.”

Liên Đồng nói với tiểu tư: “Ngươi ra ngoài trước, đóng cửa lại.”

Tiêu tư nhanh chóng lui ra.

Tịch Đăng đứng im một chỗ không nhúc nhích.

Ánh mắt Liên Đồng sâu thẳm. “Không phải ngươi nói muốn xem ta thế nào à? Lại đây.”

Hở? Cái cảm giác cường công này là thứ quỉ gì chứ.

Tịch Đăng bước tới, hắn đi rất chậm, bước chân do dự, dường như không biết đối mặt với Liên Đồng thế nào, ánh mắt hiện lên vẻ do dự.

Liên Đồng ho khan vài tiếng, Tịch Đăng lập tức vội bước tới, ánh mắt toát lên vẻ lo âu. “Liên Đồng ca ca, huynh làm sao vậy? Có phải rất khó chịu không, đệ kêu đại phu tới.” Dứt lời, hắn định chạy đi, lại bị Liên Đồng nắm tay áo.

Liên Đồng ở phía sau hỏi: “Không phải nói đến thăm bệnh ta à? Đi gấp vậy?”

“Không … không phải.” Tịch Đăng quay đầu lại, hơi nhíu mày. “Đệ …”

Vì Tịch Đăng đang đứng, còn Liên Đồng thì ngồi, Liên Đồng buộc phải ngẩng đầu nhìn Tịch Đăng. “Tại sao muốn đến gặp ta? Còn nữa, đêm đó tại sao nhảy xuống cứu ta?” Ánh mắt của y rất bình tĩnh, không có bất kì rung động nào.

Tịch Đăng mím môi, ánh mắt hơi thay đổi: “Nếu là người khác, đệ cũng nhảy xuống.”

Khuôn miệng xinh đẹp của Liên Đồng hé ra hợp lại, phun ra hai chữ: “Nói dối.”

Tịch Đăng không lên tiếng, quay đầu đi.

Liên Đồng nói: “Tịch Đăng, ngươi có hiểu thân phận của chúng ta không?”

Tịch Đăng run bắn, lúc hắn xoay đầu lại, biểu cảm rất bình tĩnh, nếu như không nhìn vào ánh mắt của hắn: “Đệ biết.”

Liên Đồng nhìn Tịch Đăng chằm chằm, ánh mắt y cực kì ôn nhu, chỉ là ngữ khí vẫn như trước. “Tịch Đăng, ngươi về sớm đi.” Nói, cũng chỉ đả thương người.

Tịch Đăng cười miễn cưỡng, con mắt của hắn vẫn trong như nước, bất luận có xảy ra chuyện gì, hắn vẫn là hắn, tiếng nói trầm thấp ôn nhu, rất êm tai: “Đệ có thể ở đây một lát không?”

Liên Đồng không nói gì, Tịch Đăng biết y đồng ý.

Tịch Đăng tìm ghế ngồi xuống, toàn tâm toàn ý theo dõi Liên Đồng.

Liên Đồng cũng không khó chịu, tiếp tục đọc sách của mình.

Tịch Đăng nhìn chằm chằm một lúc lâu, rốt cục hé răng: “Liên Đồng ca ca, huynh đọc sách lâu thế, có muốn nghỉ ngơi một chút không?”

Liên Đồng liếc mắt qua, Tịch Đăng bé ngoan ngậm miệng.

Chờ Liên Đồng chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi, Tịch Đăng liền rón rén đi tới, sau khi giúp Liên Đồng nằm xuống, còn giúp người ta đắp kín chăn, ánh mắt Liên Đồng dừng trên người hắn, hắn lập tức nói: “Huynh ngủ đệ liền đi.” Ánh mắt hắn chứa đựng một tia cầu khẩn.

Liên Đồng do dự một lát, trên mặt Tịch Đăng đã lộ ra một nụ cười thật to, phi thường xán lạn, Liên Đồng cũng ngầm cho phép.

Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng hô hấp đều đều của Liên Đồng, Tịch Đăng mới rời đi, còn cố gắng không phát ra tiếng động.

Vừa ra khỏi phòng, liền gặp tiểu tư ban nãy dẫn hắn vào.

Tịch Đăng cám ơn, gã liền ngượng ngùng lắc đầu.

“Kỳ thực, ta vẫn cảm thấy công tử cũng rất muốn đến gặp Tịch Đăng công tử.” Tiểu tư đáp.

Tịch Đăng mỉm cười, rời đi.

Tiểu tư nhìn theo bóng lưng Tịch Đăng, thì thầm: “Tịch Đăng công tử quả là người tốt a.”

Lúc trở về, hắn quả nhiên bị Tiểu Ngư trách cứ, nhưng điều khiến Tịch Đăng đau đầu thực sự, lại là Lý Minh.

Tối hôm đó, Lý Minh tới.

Tú ông phái người đến thông báo, lệnh Tịch Đăng tắm rửa thay y phục.

Lúc hắn chuẩn bị xong, đợi không bao lâu Lý Minh đã đến.

Nhìn vài sợi tóc hơi ướt và khí tức tươi mát tỏa ra từ y, hắn liền biết Lý Minh cũng tắm rửa xong mới lại đây.

Lý Minh nhìn Tịch Đăng ngồi trên giường, chậm rãi đi tới, trong mắt đều là ý cười: “Tịch Đăng!”

Tịch Đăng xõa tóc, so với thường ngày còn thanh tú hơn, nhìn qua quả thực khó phân thắng bại, nghe tiếng gọi, hắn liền trả lời Lý Minh bằng một nụ cười.

Lý Minh ngồi xuống bên cạnh Tịch Đăng, nắm tay hắn, khóe mắt tràn ngập tình ý, pháo hôi công có khác, tướng mạo quả không tầm thường.

“Tịch Đăng, ngươi có bằng lòng không?” Mỗi một từ ngữ của hắn đều mang ẩn ý.

Tịch Đăng không trả lời.

Lý Minh đến gần, như muốn chạm vào môi Tịch Đăng, Tịch Đăng ngồi đối diện Lý Minh, lúc môi hai người sắp chạm vào nhau, hắn nghiêng đầu tránh đi.

Lý Minh cứng đơ tại chỗ, nửa ngày sau mới ngồi thẳng lại, cười khổ: “Ta hiểu rồi.”

Tịch Đăng tay vò y phục, dường như rất khó xử.

Lý Minh nắm bàn tay còn lại của Tịch Đăng, ánh mắt cực kì nghiêm túc: “Tịch Đăng, ta chuộc thân cho ngươi được không? Như vậy, ngươi có thể thích ta, cam tâm tình nguyện thích ta.”

Tịch Đăng ngây ngẩn cả người.

Chuyện chuộc thân linh tinh có phải đến hơi sớm không, kịch bản sao lại thay đổi rồi.

_Hết_

Tác giả có lời muốn nói:

(Vở kịch không chịu trách nhiệm toàn thể nhân vật OOC)

An Cảnh Ngọc (Cười cực gian xảo): “Tổng công có đãi ngộ gì không? Liên Đồng dựa vào cái gì đòi tranh người của ta.”

Đạo diễn (Xấu xa cười): “Tiểu An Tử à, có rất nhiều người nhớ thương đóa cúc non của ngươi đó.”

Đột nhiên, An Cảnh Ngọc thấy sau lưng thật lạnh, vừa quay đầu lại, đã thấy Liên Đồng và Lý Minh đang nhìn mình cười.

One thought on “KXCVNM – Nam quán 5

  1. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê | Ba cây sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s