[Thông gia] Chương 9

Edit: Moe Moe 

☆,Chương 9

Theo kế hoạch, sau khi công tác London hai ngày sẽ bay về nước, bây giờ Lục Minh vì một tấm hình quyết định hoãn lại, để cấp dưới về trước, còn hắn theo Diêu Cẩn Hi về gặp ông nội, giới thiệu bản thân và tình hình của bà, khi bọn họ cùng nhau trở về, đã là ba ngày sau.
Tiếp tục đọc

[Thông gia] Chương 8

Edit: Moe Moe

☆, Chương 8

Chật vật cõng Diêu Cẩn Hi quay về khách sạn, mấy lần Lục Minh đã định vứt y trên đường sống chết mặc bay, hắn mệt suýt tắc thở, dù sao cũng là một người đàn ông cao mét tám xấp xỉ mình, chỉ là gầy hơn, nhưng phải cõng mới biết y nặng thế nào.
Tiếp tục đọc

[Thông gia] Chương 7

Edit: Moe Moe

☆, Chương 7.

Bởi vì còn phải họp tổng bộ, Diêu Cẩn Hi đã rời nhà từ rạng sáng hôm sau, lúc trở về thì đã qua ba ngày, bệnh của ông nội, y đã hỏi bác sĩ gia đình, nếu lạc quan, có thể cầm cự một năm rưỡi, Diêu Cẩn Hi rất lo lắng, vốn muốn ở lại chăm sóc nhưng bị ông kiên quyết từ chối, ông nói, thân già này chưa đến mức liệt giường, không muốn Diêu Cẩn Hi vì ông phải ở lại chỗ mình không thích, Diêu Cẩn Hi không cãi lại ông, chỉ đành bỏ qua, nhưng mỗi khi nhìn ông nội không còn khỏe mạnh như xưa, đáy lòng vẫn cực kì khó chịu.
Tiếp tục đọc

[Thông gia] Chương 6

Edit: Moe moe 

☆, Chương 6

Một tin nhắn mới nhảy ra trên màn hình điện thoại, Diêu Cẩn Hi đang chuẩn bị khóa máy bỗng cau mày, lại là dãy số kia: “Đeo kính mát trong cabin là sở thích đặc biệt của anh sao?”

Phản xạ ngẩng đầu lên, người đang đứng cạnh cười cười nhìn y quả nhiên là Lục Minh.
Tiếp tục đọc

[Thông gia] Chương 5

Edit: Yên, Moe

Beta: Moe

☆, Chương 5:

Trở về căn nhà đơn độc, qua quýt tắm rửa xong xuôi, Diêu Cẩn Hi kéo tấm rèm che cánh cửa thủy tinh lớn, một tay cầm tách cà phê, theo thói quen tựa vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh đêm thành phố, sau lại lắc đầu, xua đuổi cảm giác thương xuân thu buồn bỗng dưng xuất hiện, đi đến bàn làm việc.
Tiếp tục đọc