[KXCVNM] Nam quán ☆ 4

 

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE.

Edit: Tiểu Phong

Beta: Moe Moe

***

☆ Bốn ☆

Lý Minh xuyên hoa phất liễu[1], đi thẳng đến viện của Tịch Đăng.

Bước vào sân, liền nhìn thấy gã sai vặt bên người Tịch Đăng – Tiểu Ngư.

Hắn cười híp mắt hỏi Tiểu Ngư: “Công tử nhà ngươi đâu?”

Tiểu Ngư nhìn thấy Lý Minh cũng ngẩn ra, ấp úng nửa ngày không nói lời nào.

Lý Minh kỳ quái nhìn hắn.

Cuối cùng, Tiểu Ngư mới nói: “Công tử hôm nay không ở trong viện, đã ra ngoài rồi.”

Ánh mắt Lý Minh lập tức lạnh lẽo: “Ta vừa rồi mới nói chuyện với Tú ông, công tử nhà ngươi đêm nay ra ngoài với ai?”

Tiểu Ngư nuốt nước miếng: “Công tử tự ra ngoài một mình.”

Tịch Đăng cực kì to gan, thay quần áo của nô bộc từ cửa sau trốn ra, đây là hành động không ai dám làm, phải biết, hộ tịch và giấy bán thân của bọn họ đều ở trong tay tú ông , nếu như tú ông biết…

Lý Minh sau khi biết được tin này thì kinh ngạc thật lâu.

Tiểu Ngư lập tức quỳ xuống, nước mắt lã chã nói: “Lý công tử, xin ngài đừng đem chuyện công nhà ta trốn ra ngoài báo cho tú ông, nếu tú ông biết, nhất định sẽ đánh công tử.”

Lý Minh hỏi: “Ngươi có biết tại sao công tử nhà ngươi trốn ra ngoài không?”

Tiểu Ngư do dự đáp: “Đi xem hoa đăng.”

Thực ra, Tịch Đăng không phải đi xem hoa đăng.

Hắn biết, đêm nay An Cảnh Ngọc thuê một chiếc thuyền, mang Liên Đồng du ngoạn Thanh hồ.

Mà đêm nay, An Cảnh Ngọc sẽ bị ám sát, Liên Đồng thay y chắn một kiếm, cũng bởi vì một kiếm này, An Cảnh Ngọc mới thật sư động tâm với Liên Đồng.

Tịch Đăng tỏ vẻ, y chỉ là muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân lần thứ hai hoy.

Mục tiêu của Tịch Đăng rất rõ ràng, cứu Liên Đồng bị rơi xuống nước.

Tịch Đăng không thuê được thuyền to, chỉ có thể thuê một chiếc thuyền nhỏ, đi sau thuyền lớn của An Cảnh Ngọc.

Y ngồi trên mũi thuyền, cách đó hai mét là ông đò, ông đò cầm mái chèo khua a khua, còn tán gẫu với Tịch Đăng.

“Công tử, người xem người ta đều thuê thuyền lớn du hồ, ta cảm thấy quá là lãng phí, một chiếc thuyền nhỏ, không phải vẫn có thể hóng gió, thưởng cảnh bên hồ như thường hay sao.” Ông đò vui vẻ nói.

Tịch Đăng cười: “Đúng vậy a.”

Mà Tịch Đăng không thể nghĩ đến, người trên thuyền An Cảnh Ngọc đã chú ý tới hắn.

“Công tử, người xem chiếc thuyền kia, thuộc hạ cảm thấy nó có chút khả nghi.”

An Cảnh Ngọc nắm tay Liên Đồng, nhìn Tịch Đăng ngồi trên thuyền nhỏ, thị lực của hắn tốt hơn người khác, càng nhìn rõ Tiểu phá phách đang ở trên thuyền.

Là Tịch Đăng.

An Cảnh Ngọc rùng mình, làm sao y dám ra ngoài một mình, y điên rồi sao?

Hắn lập tức ra lệnh, “Tới gần chiếc thuyền đó, nhanh.”

Chờ An Cảnh Ngọc sắp tiến đến gần chiếc thuyền nhỏ, ông đò mới cảm thấy không bình thường: “Khách quan, người xem chiếc thuyền lớn kia sao lại hung hăng tiến về phía chúng ta như vậy?”

Tịch Đăng ngẩn ra, quay đầu nhìn, tha thứ hắn, vừa rồi còn thả hồn ngắm sao.

Nguy rồi, mình thật ngu xuẩn.

Tịch Đăng lập tức vào trong khoang, thúc ông lái đò: “Lái đi, lái đi.”

Đúng là lơ đãng nhất thời thì như ngựa mất cương, tác giả – kun sẽ không thất vọng  về mình chứ.

Tốc độ thuyền nhỏ làm sao có thể địch nổi thuyền lớn.

Chỉ chốc lát sau, thuyền của An Cảnh Ngọc đã đuổi tới.

Tịch Đăng nghe thấy giọng nói của An Cảnh Ngọc, “Tịch Đăng bảo bối, ngươi muốn ta đích thân ôm ngươi ra sao.”

Tịch Đăng: “…”

Tịch Đăng chỉ có thể từ trong khoang thuyền chui ra ngoài, mặc quần áo của người bình thường, thoạt nhìn không hề giống ngày thường, tóc tết lên, không như thường ngày rườm rà trang sức, một thân xiêm y màu xanh lam không mùi son phấn, cực kì nhẹ nhàng khoan khoái.

An Cảnh Ngọc cho người xuống đón Tịch Đăng.

Sau khi lên thuyền, Tịch Đăng đầu tiên liếc mắt nhìn Liên Đồng. Liên Đồng đứng bên An Cảnh Ngọc, ánh mắt sâu thẳm, một thân tử y, cùng An Cảnh Ngọc toàn thân áo trắng thoạt nhìn rất xứng, dù sao cũng là một đôi mà.

An Cảnh Ngọc chú ý tới ánh mắt của Tịch Đăng, chậm rãi nói: “Tịch Đăng, ngươi một mình ra khỏi quán?”

Mặc dù là câu hỏi, thế nhưng giọng điệu cực kì khẳng định.

Tịch Đăng há miệng, dường như không biết phải trả lời thế nào, cuối cùng vẫn không lên tiếng.

An Cảnh Ngọc hừ nhẹ: “Tịch Đăng, ngươi đây là muốn ta đem ngươi nộp cho tú ông sao?”

Liên Đồng liền nhìn An Cảnh Ngọc.

“An công tử, bữa tiệc…”

An Cảnh Ngọc nhìn Liên Đồng: “Liên Đồng bảo bối, nếu như ngươi cảm thấy không thoải mái, ta cho người đưa ngươi vào trong thuyền nghỉ ngơi?”

Liên Đồng không nói gì.

Tịch Đăng dường như có chút khổ sở, khóe miệng miễn cưỡng cong cong: “Ta…”

Mới chỉ nói một chữ, tiếng xé gió đã truyền đến.

An Cảnh Ngọc sắp bị đâm.

Tịch Đăng  trợn to mắt, tuy rằng thời gian ám sát không chính xác, thế nhưng Tịch Đăng cũng không muốn thay Liên Đồng cứu An Cảnh Ngọc.

Nhưng tình hình thật sự khiến  Tịch Đăng kinh ngạc.

Thời điểm An Cảnh Ngọc sắp bị đâm, trong nháy mắt Liên Đồng đã thay hắn cản kiếm.

Tịch Đăng hít một hơi, Liên Đồng bị sử dụng làm bia đỡ, còn bị An Cảnh Ngọc đẩy ra, thân thể lung lay, ngã về phía mạn thuyền.

Tịch Đăng lập tức vồ tới, nhưng chỉ kéo được ống tay áo Liên Đồng.

Sau khi Liên Đồng ngã xuống, trong nháy mắt chỉ còn nhìn thấy Tịch Đăng sắc mặt trắng bệch muốn kéo mình lại.

Nhưng không làm được.

Vào lúc này, Tịch Đăng không hề do dự, tuy rằng kịch bản có chút kỳ quái, thế nhưng tình tiết cơ bản vẫn còn, hắn trực tiếp nhảy xuống.

Thực ra, trong kịch bản vì không có Tịch Đăng nên Liên Đồng là người yêu An Cảnh Ngọc trước, thời điểm An Cảnh Ngọc bị đâm, Liên Đồng nhanh hơn một bước thay An Cảnh Ngọc cản kiếm, mà hiện tại, bởi vì Tịch Đăng cố ý nhiễu loạn tâm tư Liên Đồng, nên Liên Đồng bây giờ một chút cũng không thích An Cảnh Ngọc. An Cảnh Ngọc vốn là một người ích kỷ, theo bản năng liền lấy Liên Đồng che thân, thế nhưng hắn lại không nghĩ  Liên Đồng sẽ rớt xuống thuyền, hơn nữa Tịch Đăng còn không nói hai lời nhảy theo.

Tịch Đăng không phải chuẩn bị cứu người, hắn chỉ muốn Liên Đồng biết hắn có lòng tốt muốn cứu y.

Một tiểu quan nhu nhược từ nhỏ lớn lên tại nam quán, đến bơi còn không biết, làm sao có khả năng cứu được người khác.

Khi Tịch Đăng tỉnh lại, đã nằm trong phòng của mình, bên cạnh là Tiểu Ngư hai mắt đỏ ngầu.

Tịch Đăng ho khan vài tiếng, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn nở nụ cười, “Tiểu Ngư, tại sao ngươi lại khóc?”

Tiểu Ngư trợn tròn mắt, sau đó khóc nấc lên, thút thít nói: “Công tử, người rốt cuộc tỉnh rồi, người đã hôn mê một ngày, đại phu nói người nếu không tỉnh lại thì…”

Tịch Đăng thật không ngờ cơ thể này yếu ớt như vậy, an ủi Tiểu Ngư vài câu: “Ta bây giờ không phải đã tỉnh rồi sao? Được rồi, đừng khóc.” Sau đó Tịch Đăng nhớ tới một người khác.

“Liên Đồng công tử sao rồi?”

Tiểu Ngư đáp: “Nghe nói vẫn chưa tỉnh, Liên Đồng công tử thay An công tử cản một kiếm, An công tử mời các đại phu giỏi nhất kinh thành, toàn bộ đang ở ch=ỗ Liên Đồng công tử. Công tử, người lần sau không nên ra ngoài, nếu như không phải Lý công tử tốt bụng, lén mời đại phu lại đây, hiện tại tú ông nhất định sẽ trừng phạt công tử.”

Tịch Đăng hơi cau mày: “Tiểu Ngư, ai đưa ta về?”

Tiểu Ngư có chút tức giận chu mỏ, “An công tử phái người đưa về, đúng lúc Lý công tử cũng ở đây, liền mời đại phu đến khám cho ngài.”

Tịch Đăng biết, hiện tại trong lòng Tiểu Ngư chắc chắn càng thêm tin tưởng Lý Minh, Tịch Đăng chỉ cười cười, không để ý, hỏi chuyện hắn thật sự quan tâm: “Liên Đồng công tử còn chưa tỉnh sao? Tiểu Ngư, ngươi tìm cơ hội đi thăm một chút, có được không?”

“Không được.” Tiểu Ngư trừng Tịch Đăng, “Công tử, người mới tỉnh lại có muốn uống nước không, có muốn tắm rửa không, có muốn Tiểu Ngư ở bên cạnh hầu hạ không?”

Tịch Đăng bất đắc dĩ nói, “Tiểu Ngư, ngươi…”

Tiểu Ngư lớn tiếng nói, “Công tử, người muốn uống nước trước, hay tắm rửa trước?”

“Uống nước, sau đó tắm rửa.”

Chờ Tịch Đăng lê cơ thể bệnh tật tắm rửa, dưới sự giám sát của Tiểu Ngư ăn hết một bát cháo, Tịch Đăng mới nhắc lại chuyện lúc nãy.

Tiểu Ngư hừ một tiếng, tuy rằng không tình nguyện nhưng vẫn đi làm , trước khi đi còn căn dặn Tịch Đăng: “Công tử, người nằm ở trên giường nghỉ ngơi cẩn thận, ta sẽ trở lại sau.”

Tiểu Ngư này thạt sự xem hắn như đứa trẻ.

Tịch Đăng cũng không nằm trên giường, mà đi đến ghế quý phi ở đàng kia, còn tùy hứng mở cửa sổ, ý xuân nồng đậm, những làn gió ấm thổi tới, chỉ là Tịch Đăng đang bệnh, không thể ngồi ngoài gió lâu.

Tịch Đăng ôm chăn khoác lên người, nằm trên ghế quý phi, nhàn nhã thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ.

Thế nhưng khi nhìn thấy người đến, Tịch Đăng đã kinh hãi vùi người trên ghế, sắc mặt tái nhợt hiện lên vẻ lo lắng.

An Cảnh Ngọc phát hiện, gần đây số lần mình cau mày càng ngày càng nhiều, hắn chăm chú nhìn thân ảnh của người kia, rốt cuộc nhịn không được lên tiếng: “Tịch Đăng.”

Cả người Tịch Đăng run rẩy, khi quay đầu lại, ánh mắt không chỉ mang theo kinh ngạc, mà còn cả sợ sệt.

Sợ cái gì? Hắn nhìn thấy y đẩy Liên Đồng ra đỡ kiếm sao?

Tịch Đăng lập tức đứng dậy khỏi ghế quý phi, dè dặt nhìn An Cảnh Ngọc, mang theo một phần sợ hãi, thậm chí cả người đều run rẩy: “An công tử.”

An Cảnh Ngọc bước về phía trước một bước, Tịch Đăng lập tức lui về phía sau một bước.

An Cảnh Ngọc híp mắt, giọng nói chuyển lạnh: “Tịch Đăng, ngươi đang sợ ta?” Nói xong, liền hướng về phía trước kéo người.

Tịch Đăng dường như cũng cảm thấy mình phản ứng thái quá, sắc mặt càng thêm tái nhợt, vốn chuẩn bị lui thêm bước nữa nhưng rồi miễn cưỡng dừng lại.

An Cảnh Ngọc bước vài bước tới trước mặt Tịch Đăng.

Tịch Đăng cúi đầu, còn đang run rẩy.

An Cảnh Ngọc nhìn ngoài cửa sổ, đi tới, đem cửa sổ đóng lại, ôn nhu nói: “Vừa tỉnh đã ngồi hóng gió, ngươi không quý trọng thân thể của mình sao? Tịch Đăng.”

Tịch Đăng cười, nhưng ánh mắt vẫn còn  do dự, âm thanh cũng không giống như ngày thường: “Không phải, ta… Ta chẳng qua là cảm thấy có chút ngột ngạt.”

An Cảnh Ngọc đến trước mặt Tịch Đăng, chằm chằm nhìn y: “Tịch Đăng không phải luôn xưng là Tịch Đăng sao? Hôm qua bị thích khách dọa sợ à?”

Tịch Đăng không nhịn được muốn lui về phía sau, lại bị An Cảnh Ngọc ôm eo, kế tiếp, còn bị hắn ôm chặt chẽ trong ngực, hai người hoàn toàn dán sát vào nhau, “Tịch Đăng, ngươi đang sợ cái gì? Còn nữa, tại sao hôm qua ngươi  lại xuất hiện trên chiếc thuyền kia?”

Tịch Đăng khẽ giãy giụa, lập tức bị chế ngự.

An Cảnh Ngọc thậm chí còn hôn lên gò má trắng nõn của y, tuy rằng động tác ám muội, ngữ khí cũng ôn nhu, thế nhưng chỉ có Tịch Đăng biết, nam nhân trước mắt này dùng ánh mắt gì để nhìn mình, chỉ cần Tịch Đăng làm cho An Cảnh Ngọc không vừa ý, An Cảnh Ngọc liền sẽ lập tức giết y.

Giết một tiểu quan, đối với An Cảnh Ngọc chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng nhiệm vụ của Tịch đăng vẫn chưa hoàn thành, y sẽ không thừa nhận, lúc hôn mê mơ thấy tác giả-kun vô cùng đau đớn nói: “Tịch Đăng, lần này chú khiến anh không hài lòng chút nào a.”

Tịch Đăng cứng đờ, lắc lắc đầu: “Tịch Đăng không có sợ, hôm qua lén chạy ra là bởi vì chưa từng ra ngoài, cho nên mới như vậy, thế nhưng không nghĩ tới lại gặp được An công tử.”

An Cảnh Ngọc khẽ cười một tiếng: “Tịch Đăng, ngươi đang nói láo.” Hắn cao giọng: “Nếu ngươi còn nói dối, ta sẽ làm cho Liên Đồng  không còn cách nào tỉnh lại.”

Hả? Tịch Đăng trợn to hai mắt.

Lạy hồn, người đó là nhân vật chính thụ của chú đó, chú ngược người ta như vậy xem có được không a?

_ Hết chương 4 _

Tác giả có lời muốn nói:

Vở kịch nhỏ không chịu trách nhiệm tính cách nhân vật OOC:

Tịch Đăng (Túm lấy Liên Đồng): “Nè, nhân vật thụ chính của ngươi .”

An Cảnh Ngọc (Tà mị quay đầu lại): “Không, ngươi mới là thụ của ta.”

Liên Đồng (Trừng mắt), “Hai người các ngươi xem như ta chết rồi hả! ! ! Đạo diễn, ta đồng ý quy tắc ngầm với ngươi, mau thêm đất diễn!”

Đạo diễn (Cười gian): “Kết cục, tất cả diễn viên chính đều bị ta quy tắc ngầm, há há há há há!”

[1] Thành ngữ miêu tả dáng đi đẹp, thướt tha của người con gái. Trong cổ trang, lấy từ hình tượng các thiếu nữ đi qua các khóm hoa, giơ tay vén cành liễu.

 

4 thoughts on “[KXCVNM] Nam quán ☆ 4

  1. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê – Ba Cây Sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s