[KXCVNM] Nam quán ☆ 2,3

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE.

Editor: Moe Moe.

***

☆ Hai ☆

An Cảnh Ngọc gập chiếc quạt giấy trong tay, nâng cằm người trước mắt.

Dung nhan xinh đẹp của y hoàn toàn bại lộ dưới mắt hắn.

Hơn hết, tính cách ngoan ngoãn không nhiều lời càng làm An Cảnh Ngọc cảm thấy mình vung tiền không phí tay.

Tuy rằng tú ông thét giá trên trời, Tịch Đăng bây giờ còn chưa được đậu trên cây ngô đồng, nhưng so với trong kĩ viện, cũng chẳng được mấy người.

An Cảnh Ngọc nhìn y dịu dàng ngoan ngoãn quỳ gối bên chân, liền hỏi: “Tên của ngươi.”

Đối phương nhìn hắn, đôi mắt trong vắt như suối, đúng là một đôi mắt đa sầu. “Hồi khách quan, ta tên Tịch Đăng.”

Ánh mắt An Cảnh Ngọc trở nên ấm áp, vươn tay vuốt ve mặt đối phương, quả nhiên, người trước mắt kẽ run, nhưng không hề né tránh, gương mặt hơi ửng hồng.

An Cảnh Ngọc nhẹ nhàng nói. “Hôm nay là sinh nhật của ngươi, muốn lễ vật gì không?”

Đối phương dường như ngẩn ra, sau đó nở nụ cười, đây là lần đầu tiên An Cảnh Ngọc cảm thấy tiểu quan này cười thật lòng đến vậy, dù tiểu quan tên Tịch Đăng này vẫn luôn tươi cười.

Tịch Đăng nói: “Tịch Đăng đã có được lễ vật mình muốn nhất.”

An Cảnh Ngọc không đáp lại y, hắn cho rằng lễ vật Tịch Đăng nói đến chính là mình.

An Cảnh Ngọc khom lưng, dễ dàng bế bổng Tịch Đăng lên, sa mạn đỏ rực lay động theo gió, hắn ôm người trong ngực đi qua từng tầng sa mạn, hướng đền hồ nước vương đầy cánh hoa.

Nếu An Cảnh Ngọc không chú ý tới hàng mi run rẩy của Tịch Đăng, có lẽ hắn thực sự cảm thấy người trong ngực không sợ chút nào.

Hắn cúi xuống, thì thầm bên tai Tịch Đăng: “Không phải sợ, tất cả có ta.”

Tịch Đăng giương mắt nhìn An Cảnh Ngọc, tuy rằng rất muốn nói thật ra anh không sợ, nhưng chỉ ừ một tiếng.

Tự luyến là thứ nhân vật chính công thừa thãi nhất.

Liên Đồng ngồi trước án, trước mặt đặt một cuốn sách, thế nhưng y không tài nào tĩnh tâm thường thức.

Ánh nến lờ mờ lay động, hắt lên gò má u nhã của y.

Y biết Tịch Đăng đã được một công tử chọn trúng, Tịch Đăng sẽ không sao chứ, các công tử trẻ tuổi đều khá thô lỗ, nếu thương tiếc tiểu quan, đêm đầu chỉ làm một lần.

Nghĩ như vậy, y lại càng muốn gặp người kia.

Nếu như Tịch Đăng sợ hãi, thì biết phải làm sao.

Mà Tịch Đăng được người thương nhớ lúc này, đang vô lực ôm kẻ khác, trong miệng tràn ra tiếng rên rỉ vụn vặt.

An Cảnh Ngọc vuốt ve làn da mềm mịn của y. “Tịch Đăng bảo bối, chúng ta tiếp tục được không?”

“Không …” Tịch Đăng còn chưa dứt lời, đã bị người hôn.

Liên Đồng ngồi đến hừng đồng, khi tiểu tư đẩy cửa bước vào, y mới giật mình phát hiện trời đã sáng, không nhìn đến vẻ mặt kinh ngạc của tiểu tư, đứng dậy trở về phòng.

“Ta muốn nghỉ ngơi, không được làm phiền.”

An Cảnh Ngọc hài lòng để người hầu chỉnh trang y phục, chuyện này đáng lẽ nên để Tịch Đăng làm, nhưng đêm qua hắn đã đòi hỏi y quá nhiều, khiến người mệt mỏi còn chưa tỉnh lại.

Hắn cầm quạt giấy, ngồi xuống bên giường, nhìn Tịch Đăng đang ngủ vẫn nhíu chặt mày, làm hắn không thể không kiểm điểm mình đã quá phận.

Tú ông đứng chờ ngoài cửa, An Cảnh Ngọc đưa một chuỗi tiền vàng cho đối phương. “Tịch Đăng hầu hạ rất tốt, bây giờ vẫn còn chưa tỉnh, các người chăm sóc hắn thật tốt, thời gian này, đừng để hắn tiếp khách.”

Tú ông tất nhiên hiểu rõ, vâng dạ nói phải.

Trong phòng, gió xuân thổi tung sa mạn, người trên giường chậm rãi trở mình, ấn đường vẫn còn nhíu chặt, không thể ngủ yên giấc, nguyên tối qua, hắn đã phải im lặng phun nhổ kĩ thuật giường chiếu kém cỏi của diễn viên công.

Ngày thứ hai, Tịch Đăng xuống được giường đã đi tìm Liên Đồng. Y vẫn như lần đầu đứng trong viện chờ, thấy Tịch Đăng đến, vẻ mặt cũng không hề thay đổi. 

Tịch Đăng đỏ mặt, vẫn cứ tươi cười. “Liên Đồng ca ca.”

Liên Đồng nhìn hắn, không trả lời. 

Tịch Đăng bước tới gần Liên Đồng, sau đó chậm rãi ôm chặt y, nhẹ giọng nói. “Hôm qua, đệ đã rất mong huynh đến.”

Liên Đồng có cảm giác, hình như bả vai mình ướt.

Trong 《 Tương tư oán 》 có câu: “Lòng người sâu như biển, đừng làm nửa tương tư. Sóng biển còn có bờ, tương tư nào có hạn.”

“Sóng biển còn có bờ, tương tư nào có hạn.”

Liên Đồng im lặng lẩm nhẩm câu này, giữa ngày xuân, tâm y lại thật lạnh lẽo.

Y mặc kệ Tịch Đăng ôm chặt mình, không nói gì, cũng không ôm lại Tịch Đăng.

Ngày hôm say, Liên Đồng đóng cửa không tiếp.

Tịch Đăng mỗi ngày đều đến, đứng trước viện tử nửa ngày.

Thường xuyên như vậy, tú ông tất nhiên chú ý, sai người gọi Tịch Đăng, bắt tới trước mặt y.

“Tịch Đăng, ta hỏi mi, có đúng mi nảy sinh tâm tư không nên có với Liên Đồng không?”

Tịch Đăng quỳ dưới đất, nhếch nhác chật vật, tóc tai rối tung, hắn không ngẩng đầu, thấp giọng đáp. “Dạ.”

Trong mắt tú ông lập tức lộ ra chán ghét. “Tịch Đăng, ngoại trừ Liên Đồng, người ta coi trọng nhất chính là mi, nhưng mà hôm nay … Nói cho ta biết, Liên Đồng có tâm tư với mi không?”

Tịch Đăng chậm rãi lắc đầu. “Liên Đồng ca ca sau khi biết được lòng ta, liền đóng cửa không tiếp, ta biết ta điên rồi.”

Tú ông dường như thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tịch Đăng, cuối cùng vẫn là không nỡ. “Ta không biết vì sao mi lại ngu muội sinh tình như vậy, nhưng mà cắt đứt vẫn phải cắt đứt, mi và hắn là tiểu quan, đời này không thể chung một chỗ, Tịch Đăng, sớm chặt đứt suy nghĩ này đi, tìm một phu quân tốt, sớm ngày chuộc thân mới là thượng sách.”

Tịch Đăng im lặng thật lâu, không hé nửa lời.

Tú ông tiếp tục gõ tỉnh Tịch Đăng. “Mi thích Liên Đồng, nhưng mi phải biết muốn cùng hắn khó khăn thế nào. Nếu thực sự mi muốn cùng hắn, chính là hại hắn. Tịch Đăng, suy nghĩ cho kĩ.”

Tịch Đăng rốt cuộc gật đầu.

Tú ông thấy khúc gỗ cứng đã nổi lên bọt bước, coi như tạm yên tâm.

“Tịch Đăng, chắc chắn phải bị phạt, tự đến Hình đường, lĩnh năm mươi roi.”

Tịch Đăng cúi đầu vâng dạ.

Hình đường.

Tịch Đăng cởi bỏ xiêm y, nằm dài trên băng ghế.

Người của Hình đường tất nhiên biết nguyên nhân khiến y bị phạt.

Hình sư cầm đầu roi trượt trên da lưng của y, nói. “Tịch Đăng, đời này ta chưa thấy người nào ngu như ngươi.”

Tịch Đăng quay đầu nhìn gã, đôi mắt trong như suối.”Chỉ là tiên sinh chưa gặp đúng người thôi.”

Hình sư nở nụ cười. “Ái tình như độc, người như ngươi chỉ có thể tồn tại trong thanh lâu kĩ quán, mẹ ngươi năm đó ngu dốt, len lén mang bầu, ngươi thấy rồi đó, nếu không bị tình ái mê hoặc, đã không thương thấu tâm can, ngươi vì sao không tỉnh ngộ chứ? Nhưng mà, may mà ngươi là con trai, nếu là con gái, đến lúc đó lỡ mà lăn qua lăn lại cho ra một đứa trẻ, mới sinh đã là tiện tịch, chỉ có thể hầu hạ giường chiếu cho người, ha hả.”

Tịch Đăng kẽ cười. “Tiên sinh không hiểu suy nghĩ của ta, nếu cả đời không có tình yêu, cũng có thể là chuyện tốt, nhưng người sẽ không cảm nhận được nỗi vui mừng khi gặp người đó, bi thương khi phải xa nhau.” Dứt lời, hắn cầm lấy tấm vải đã được chuẩn bị sẵn. “Tiên sinh, ngài phạt đi.”

Hắn ngậm chặt tấm vải trong miệng.

Liên Đồng đã nghe tin Tịch Đăng bị đưa đến Hình đường, tú ông trấn áp tin tức, người bên ngoài chỉ cho rằng hắn đắc tội khách nên bị phạt.

Y nâng lên đặt xuống lọ thuốc mỡ, cuối cùng lại đặt vào trong giương.

Tiểu Ngư nước mắt nước mũi tèm lem, nâng Tịch Đăng chậm chạp bước về.

Sắc mặt Tịch Đăng trắng bợt, nhưng vẫn còn sức trêu chọc gã.

“Quỷ khóc, ta nhớ kĩ ta còn nhỏ hơn ngươi nửa tuổi, sao ngươi thích khóc như thế, khóc còn xấu nữa chứ.”

Tiểu Ngư nghe xong, khóc càng to hơn.

Hắn muốn công tử nhà mình đừng thích Liên Đồng, nhưng nhìn công tử bây giờ, lại không thốt được nửa lời.

Khi Tịch Đăng lành lặn, lại tới chỗ Liên Đồng.

Không lâu sau đó, An Cảnh Ngọc lần thứ hai tới Nam phong quán.

Hắn trực tiếp lật thẻ Tịch Đăng, trong thời gian qua, không phải không có người triệu kiến Tịch Đăng, nhưng đều bị tú ông từ chối.

An Cảnh Ngọc là kẻ có thân phận, tú ông không muốn đắc tội, tốt nhất vẫn nên lấy lòng quý nhân, qua một thời gian là chán ngay ấy mà. 

Tịch Đăng mặc áo ngủ vàng nhạt, cầm đèn lồng trong tay, đứng ở hành lang.

An Cảnh Ngọc đứng ở đầu cầu thang khác, liếc một cái đã thấy hắn.

Tịch Đăng ngẩng đầu ngắm trăng, cả người nhìn cực kì cô tịch.

An Cảnh Nhạc nhìn thấy cảnh này, phản xạ nhíu nhíu mi, tiếng bước chân nặng hơn, đủ để Tịch Đăng nghe được.

Tịch Đăng quả nhiên giật mình ngoảnh lại, thấy An Cảnh Ngọc đang đi đến, trên mặt hiện ra một nụ cười.

Người đẹp cầm đèn lồng, gió thổi bay tà áo, mĩ cảnh này, làm An Cảnh Ngọc cảm thấy thật tốt, khiến gã không để tâm cảm giác dị thường vừa nảy sinh. 

An Cảnh Ngọc khoan thai đến cạnh Tịch Đăng, dịu dàng nói. “Sao lại ở đây chờ ta?”

Tịch Đăng nhìn hắn, nhỏ nhẹ đáp. “Tịch Đăng nghĩ, đứng ở chỗ này có thể dễ dàng thấy khách quan.”

An Cảnh Ngọc vươn tay nắm chặt tay Tịch Đăng, giúp hắn cầm đèn lồng, nắm tay hắn bước lên phía trước. “Chờ lát nữa, cho ngươi nhìn đủ.”

Tịch Đăng nghe xong, ngẩn ra, cúi đầu xấu hổ.

An Cảnh Ngọc rất là vui vẻ, cảm thấy Tịch Đăng mắc cỡ.

Phải nhớ kỹ, tự luyến là bản tính của công, hắn cho rằng Tịch Đăng đã khổ sở chờ đợi mình rất nhiều ngày, nhưng có lẽ không ngờ người ta vốn chẳng thèm quan tâm . . .

Lần này An Cảnh Ngọc ở chỗ Tịch Đăng liên tiếp mấy ngày, khiến Tịch Đăng ba ngày không được xuống giường, mà dù xuống giường thì lại đứng ở bể, ở địa hình khác mây mưa.

An Cảnh Ngọc cũng rất ngạc nhiên, không ngờ hắn có thể si mê Tịch Đăng như vậy.

Tịch Đăng đỏ mặt, nắm chặt vạt áo ngủ bằng gấm.

An Cảnh Ngọc nhìn, khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng nắm tay đối phương, đặt bên môi kẽ hôn. “Bảo bối, kẹp chặt chân.”

Hắn dẫn dắt ngón tay của y vòng lên thắt lưng, cùng một chỗ với đôi chân thon dài trắng nõn.

Tịch Đăng rên một tiếng, muốn rút tay về, lại bị kẻ kia trực tiếp hôn.

Tiểu Ngư đứng ngoài cửa, khuôn mặt đỏ bừng bừng.

Từ khi Tịch Đăng khai bao, tú ông đã cho Tịch Đăng một viện đơn độc, còn ở ngay trước Thanh hồ, mở cửa sổ là có thể ngắm nhìn.

Tiểu Ngư cảm thấy, tuy vị khách này trưởng thành rất đẹp mắt, thế nhưng cũng quá  . . .

Thỉnh thoảng khi hắn bưng đồ mang nước, đều thấy công tử nhà mình mảnh mai vô lực vắt trên người khách nhân, vị kia cực kỳ thỏa mãn, thậm chí còn có chút tùy ý.

Hắn không phải không nhận ra ánh mắt cầu cứu của y, nhưng tú ông đã sớm răn đe, không được quấy rầy nhã hứng của khách quan. 

PS: “Lòng người sâu như biển, đừng làm nửa tương tư. Sóng biển còn có bờ, tương tư nào có hạn.” — Lý Quý Lan 《 Tương tư oán 》

☆ Ba ☆

An Cảnh Ngọc trầm mê bên người Tịch Đăng rất nhiều ngày.

Chừng mấy ngày sau, Tiểu Ngư mới lại nhìn thấy công tử nhà mình, đang được vị khách kia ôm ra ngoài.

Khuôn mặt Tịch Đăng mệt mỏi, không có sức lực tựa vào trong lòng người kia.

An Cảnh Ngọc bế Tịch Đăng ra, nhìn Tiểu Ngư, phân phó. “Dọn dẹp bên trong đi.”

Còn mình thì ôm Tịch Đăng tới chòi nghỉ mát ngồi xuống.

Tịch Đăng lim dim ngái ngủ, mí mắt chốc chốc sụp xuống, hắn ôm thắt lưng An Cảnh Ngọc, tựa vào ngực y, không nói lời nào, rất ngoan ngoãn.

An Cảnh Ngọc lẳng lặng nhìn người trong ngực, tự thấy thật hoang đường, hắn không ngờ mình có thể trầm luân như vậy, nhưng có lẽ sau lần này, hắn sẽ không bao giờ quay lại gặp tiểu quan này nữa.

“Tịch Đăng bảo bối, ngươi có mong muốn gì không?”

Tịch Đăng nghe vậy, ngẩng đầu, những lời này ở thanh lâu sở quán chính là một ám chỉ, ám chỉ khách hàng sẽ không trở lại đây.

Tịch Đăng đoán, diễn viên chính công chắc là sắp gặp được diễn viên chính thụ.

“Tịch Đăng không mong muốn gì.” Tịch Đăng nhu thuận trả lời.

Ánh mắt An Cảnh Ngọc khẽ biến. “Tịch Đăng không mong muốn gì?” Âm cuối nâng cao hơn.

Tịch Đăng lờ đi giận dữ trong câu nói của An Cảnh Ngọc, lắc đầu.

An Cảnh Ngọc trầm mặc một hồi, vứt lại một chữ “Tốt”.

Y rời đi, Tịch Đăng ra tiễn.

An Cảnh Ngọc đi rất chậm, Tịch Đăng cách sau y một đoạn.

“Tịch Đăng, ngươi có nhớ ta không?”

Hai bên đường rợp bóng đào, bây giờ là mùa nở hoa, từng khóm bông trĩu nặng đầu cành, không khí bao phủ bởi hương anh đào nhàn nhạt.

Bước chân Tịch Đăng dừng lại, nghi hoặc nhíu mi, khi An Cảnh Ngọc quay đầu, Tịch Đăng đã khôi phục dáng vẻ nhu thuận vốn có. 

Tịch Đăng không hiểu nổi suy nghĩ của diễn viên công, không phải nói lí do, nhìn chung là tên này thích đi lưu tình, nhưng Tịch Đăng cực kỳ ghét loại người như vậy, cho một tiểu quan hi vọng, thực quá độc ác.

Trong mắt Tịch Đăng ẩn chứa u sầu, dường như muốn che dấu tâm trạng của mình, rơi vào mắt An Cảnh Ngọc, chính là vẻ mặt cực đúng ý y.

An Cảnh Ngọc cảm thấy bản thân mình gần đây rất lạ, hắn đến đây làm nhiệm vụ, xong việc lập tức rời đi, nhưng nhớ đến Tịch Đăng, lại kìm lòng không đậu tới, biết Tịch Đăng từ khi hắn đi không phải tiếp khách, thì thấy rất hài lòng. Bây giờ vốn phải rời đi, nhưng lại hỏi đối phương như vậy.

Hơn nữa, khi nhìn mặt của Tịch Đăng, hắn thấy rất khó chịu, cảm giác, món đồ chơi vốn dễ dàng nắm trong tay đùa bỡn, luôn cách mình rất xa.

An Cảnh Ngọc nắm chặt quạt giấy, dằn xuống cảm xúc đang dấy lên.

“Ta đúng là đã mạo phạm giai nhân.”

Tịch Đăng nâng mắt nhìn an Cảnh Ngọc, hơi mỉm cười, không có nói chuyện.

An Cảnh Ngọc nhíu mi, xoay người bước nhanh về trước.

Hai người đi không bao lâu, thì đụng phải một người.

Là Liên Đồng.

Liên Đồng mặc y phục trắng muốt, đứng dưới tán anh đào, trong tay cầm một nhánh hoa, vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, không hề nhận ra hai người Tịch Đăng.

An Cảnh Ngọc chứng kiến một Liên Đồng như vậy, ngừng bước.

Tịch Đăng không để ý, thế nhưng phát hiện An Cảnh Ngọc đứng im, liền nhìn theo tầm mắt hắn, thấy Liên Đồng ở đó, môi không khỏi cong lên.

Vận mệnh tương phùng à.

Có vẻ Liên Đồng đã phát hiện có người nhìn mình.

Y quay đầu lại.

Đập vào mắt y đầu tiên là một công tử cẩm y hoa phục, đứng sau là Tịch Đăng.

Khuôn mặt Tịch Đăng tái nhợt, nhưng khóe mắt đuôi mày lại thêm vài phần quyến rũ trước kia không hề có.

Con ngươi Liên Đồng lạnh lẽo, đem đường nhìn đặt trên người phía trước.

An Cảnh Ngọc cảm thấy tim mình dường như trật nhịp, mở miệng hỏi. “Tịch Đăng, y là ai?”

Lông mi Tịch Đăng run rẩy. “Đó chính là danh khôi của chúng ta, Liên Đồng công tử.”

An Cảnh Ngọc nhìn chằm chặp Liên Đồng. “Thì ra đây chính là Liên Đồng mà ông nửa miệng khen không dứt lời.”

Liên Đồng cảm thấy không có ý nghĩa, xoay người rời đi.

Vạt áo lưu trên đất một vệt uốn lượn.

Tịch Đăng tiến lên trước, bắt lấy ống tay áo An Cảnh Ngọc.

Đợi An Cảnh Ngọc mang theo ánh mắt kinh ngạc quay đầu nhìn lại, khóe mắt hắn đã đỏ hồng, giọng nói run run.

“An công tử, người đối với Liên Đồng công tử…”

Lời hắn còn chưa dứt.

Đôi mắt An Cảnh Ngọc nhíu chặt, y vẫn có cảm giác bản thân đang hiểu lầm gì đó.

Tịch Đăng không nói ra hết, mà là cúi một cái, trên mặt lúng túng tươi cười. “Tịch Đăng càn rỡ rồi.”

Đúng là càn rỡ, tiểu quan không có quyền chất vấn chuyện tình của khách quan.

An Cảnh Ngọc nắm tay Tịch Đăng, tiến gần sát hắn. “Tịch Đăng bảo bối, ngươi muốn nói gì với ta? Ngươi bây giờ muốn gì, ta đều đồng ý.”

Lời này vừa nói ra, Tịch Đăng mở to mắt.

An Cảnh Ngọc vẫn nhìn Tịch Đăng.

Tịch Đăng nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, dáng vẻ ngoan ngoãn như rước. “Không ạ.”

An Cảnh Ngọc không thể nói mình đang thất vọng hay không, buông tha Tịch Đăng, lạnh lùng nói. “Đi thôi.”

Hắn thế mà có cảm giác mình đi kiếm chuyện, hừ, thật vô vị.

Tịch Đăng tiễn An Cảnh Ngọc xong, trở lại viện của mình.

Tiểu Ngư đứng trước cửa chờ hắn, thấy người trở về, lập tức chạy ra.” Công tử, người bây giờ có mệt không? Có muốn tắm rửa không?”

Tịch Đăng trầm mặc một hồi, rồi nói. “Tiểu Ngư, ngươi nói … Quên đi, không có gì, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, hắn lướt qua Tiểu Ngư, đi vào sân.

Tịch Đăng thả cánh hoa vào thùng tắm, chỉ mặc nội y mỏng tang, nút thắt cũng không buộc, sợi tóc ẩm ướt dán sau lưng. Đồ đạc trong phòng hơn phân nửa đã được Tiểu Ngư thay mới, mùi vị dâm mỹ mấy ngày qua thực sự làm hắn không thể chịu nổi.

Ngay cả bể cũng sai người chà sạch.

Khi Tịch Đăng yêu cầu chuyện này, Tiểu Ngư gương mặt đỏ bừng, hắn cảm thấy có lẽ công tử xấu hổ, nên mới muốn thay hết mọi thứ.

Lập tức đi làm.

Tịch Đăng lau tóc, định đến bên cửa sổ, hắn muốn đứng gần cửa hong tóc.

Nhưng thật không ngờ lại gặp được người không ngờ nhất.

Liên Đồng ngồi trên tháp mỹ nhân, lẳng lặng nhìn hắn.

Hắn phát hiện, cành đào Liên Đồng hái lúc nãy, giờ đang cắm trong bình sứ trên bàn.

Động tác lau tóc của Tịch Đăng dừng lại.

Liên Đồng nhìn hắn, không nói gì.

Tịch Đăng mỉm cười, giọng nói mềm mại. “Liên Đồng ca ca, sao huynh tới đây?”

Liên Đồng vỗ vị trí bên cạnh, ý chỉ Tịch Đăng ngồi xuống. “Hắn đối xử với ngươi thế nào?”

Tịch Đăng ngồi xuống, Liên Đồng lấy khăn lau, để Tịch Đăng ngẩng đầu, giúp hắn lau tóc.

Tịch Đăng nhìn ngón tay mình. “Tốt ạ.”

Động tác lau tóc của Liên Đồng không hề ngừng lại, giọng nói truyền xuống từ đỉnh đầu y. “Tốt là ổn rồi.”

Liên Đồng lau khô tóc cho Tịch Đăng, sau đó thì rời đi.

Tịch Đăng ngồi thật lâu, Tiểu Ngư lén lút thò đầu vào. “Công tử, người có sao không?”

Tịch Đăng đáp lại. “Tốt.”

Không đến mấy ngày sau, Tịch Đăng nghe nói An Cảnh Ngọc vung nghìn vàng bao hạ Liên Đồng.

Tú ông tự mình đi gặp Tịch Đăng, lời trong lời ngoài khuyên bảo hắn nghĩ rộng hơn.

“Tuy rằng An công tử là một vị khách tốt, tướng mạo tuấn lãng, cũng hào phóng, nhưng con trai à, sau này ngươi có thể gặp được người tốt khác.”

Tịch Đăng cười cười, đôi mắt trong suốt như một, âm thanh thều thào. “Tú ông, hắn có tốt với Liên Đồng không?”

Tú ông ngừng lại, sau đó cười hỉ hả. “Còn hơn cả tốt, không chỉ vung tiền đưa Liên Đồng đi du hồ, còn bắn pháo hoa cho dân thành nhìn, đêm đó pháo hoa đẹp lắm đấy.”

Tịch Đăng mỉm cười, nói một câu giống hệt Liên Đồng. “Tốt là ổn.”

Tú ông vì để Tịch Đăng quên đi đoạn ái tình không có kết quả, lo tìm khách mới cho hắn.

Tịch Đăng chỉ hầu chuyện tâm tình cùng vị khách kia, luôn cách một tấm màn, tú ông cũng không muốn nhanh như thế đã bắt hắn bán mình lần hai.

Cho đến nửa tháng sau, Tịch Đăng mới được sắp xếp bán mình cho một vị khách khác.

Nghe nói người này phải bỏ ra một khoản lớn mới được tú ông đồng ý.

Là một vị công tử trẻ tuổi, nhìn thấy Tịch Đăng là cười híp mắt, thẳng thắn tiến lên, cầm tay Tịch Đăng. “Tịch Đăng, rốt cuộc ta cũng được gặp ngươi.”

Tịch Đăng nghe hắn tự thuật, mới biết ngày đó vốn hắn đã suýt mua được đêm đầu của Tịch Đăng, chỉ là không đấu được An Cảnh Ngọc tài đại khí thô. Tịch Đăng khi nghe hắn xưng tên, lập tức cảm thấy không khỏe.

Tên này gọi Lý Minh, chính là pháo hôi công. Mà sao lại chạy đến đây chứ?

Lý Minh tỏ ra là một người không hề háo sắc, đêm đầu chỉ ôm Tịch Đăng ngủ, gì cũng không làm.

Ngày thứ hai, Lý Minh lại chạy tới tìm Tịch Đăng, mang theo hai món đồ chơi, kéo hắn lên Đẳng Phong lầu.

Đẳng Phong lầu chính là nơi cao nhất Nam phong quán.

Ly Minh lấy ra một thứ dài nhỏ. “Tịch Đăng, ngươi xoay cái này rồi nhìn vào đây.”

Tịch Đăng thầm nhủ anh thực ra biết cái này là gì rồi vân vân, nhưng vì theo kịch bản, hắn cực kì háo hức đưa mắt nhòm vật kia, sau đó reo một tiếng.

Lý Minh cười tươi. “Cái này gọi là kính vạn hoa, thần kì lắm đúng không.”

Tịch Đăng trong mắt mang theo vui vẻ nhìn Lý Mình. “Rất thần kì.” Sau đó lại nhìn sát vào ống kính.

“Đây là đồ Tây Dương mang đến đó, Tịch Đăng, còn có thứ này thần kì hơn.” Lý Minh háo hức nhét vật kia vào tay Tịch Đăng.

Là ống nhòm.

Tịch Đăng phối hợp với Lý Minh, đem ống nhòm nhìn tới nhìn lui, sau đó thấy được hai người.

Liên Đồng, và An Cảnh Ngọc.

Hai người ngồi trước bàn, có vẻ đang nói gì đó.

Tịch Đăng dừng một hồi, sau đó mới dời đường nhìn.

Diễn viên công và diễn viên thụ trời sinh là đứa con số mệnh, chỉ là vẫn không thoát được ác ý đùa bỡn của tác giả-kun, trong truyện cũng sẽ bị lăn qua lăn lại.

Tịch Đăng yên lặng suy tư nội dung kịch bản, tính toán bước đi kế tiếp.

Lý Minh tên này ngoài việc bất ngờ không dính phải Liên Đồng, khiến tình cảm hai nhân vật chính tăng thêm, ngược lại thì quấn quít Tịch Đăng, nhưng mà vẫn rất quy củ.

Trong nam quán ngoại trừ bàn tán chuyện Liên Đồng và An Cảnh Ngọc, Tịch Đăng và Lý Minh xứng đôi vừa lứa cũng được nhắc tới thường xuyên.

Khi Tịch Đăng bị Liên Đồng nẫng mất quý nhân, trong quán không ít người lấy ra cười cợt, thế nhưng không lâu sau, Tịch Đăng đã tìm được một người tốt khác, tuy không bằng An Cảnh Ngọc, thế nhưng cũng tốt, hơn nữa Lý Minh hay tìm đồ chơi đến cho Tịch Đăng, thậm chí còn đưa Tịch Đăng ra ngoài, ngắm hoa đăng.

Lời đồn đãi rơi vào tai Liên Đồng và An Cảnh Ngọc, hai người hai mối tâm tư.

__Hết chương 2,3__

6 bình luận về “[KXCVNM] Nam quán ☆ 2,3

  1. Hai anh công thụ chính có vẻ đều thích bé Đăng. K hiểu 2 người này đi cùng nhau làm trò lãng mạn trong khi nhìn 1 anh khác ở bên bé thì có tâm trạng gì đây 😂😂😂
    Chủ nhà ơi cho mị xin cái lịch post với. Thích khoái xuyên quá mà chẳng thấy mấy nhà làm hoàn 😭😭😭

    Số lượt thích

  2. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê – Ba Cây Sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s