[KXCVNM] Nam quán ☆ 1

Ta ở nam quán phá CP

Thể loại: Cổ trang, 1×1, ngược, SE.

Editor: Moe Moe.

***

☆ Một ☆

Sa mạn xanh nhạt rủ trên mặt đất, trong phòng huân hương nhả khói lượn lờ, cửa sổ khắc hoa khép hờ một nửa, bên ngoài, có thể nhìn thấy Thanh hồ nổi danh nhất kinh thành. Phía trước cửa sổ đặt tháp mỹ nhân, bên cạnh là một cái án, nhành đào cắm trong bình sứ còn vương vài giọt sương mai.

Gió từ cửa sổ thổi vào phòng, mang theo một luồng xuân ý, sa mạn lay động theo gió, người trên giường vẫn như cũ ngủ say, suối tóc dài như mực tàu vẩy trên gối, càng tăng thêm cảnh đẹp ái muội xa hoa.

Cửa đột nhiên bị người bên ngoài đẩy ra, bước vào trong là một khuôn mặt đáng yêu tròn trĩnh.

“Công tử, người tỉnh chưa?”

Người trên giường chậm rãi trở mình, rầm rì một tiếng, thật lâu sau, âm thanh ngái ngủ mới vang lên. “Tiểu Ngư, vào đi.”

Thiếu niên được gọi Tiểu Ngư tủm tỉm tiến vào, trong tay bưng theo chậu đồng rửa mặt.
“Công tử, hôm nay ngài phải học nhạc khúc với Liên Đồng công tử đó.”

Người trên giường ngồi dậy, đôi mắt đen như mực hẵng còn ngái ngủ, hắn đã tiếp nhận toàn bộ ký ức của thân thể này, muốn có người nhớ kỹ, thực là một ước mơ hèn mọn.

Tịch Đăng tuy rất muốn phun tào, trực tiếp xách người ném về cho tác giả, nhưng nhìn kết cục của nguyên thân, hắn không khỏi thở dài.

Từ đầu đến cuối, tiểu quan này chỉ là nhân vật đóng vai trò khắc họa bi kịch, y thích nhân vật thụ chính – Liên Đồng, nhưng chưa bao giờ dám thổ lộ, khi nhân vật chính công và nhân vật chính thụ dây dưa, vô số lần hắn nằm cũng trúng đạn, thậm chí còn vì nhân vật chính thụ đi tiếp một Đại lão gia biến thái, những mong gom đủ tiền vì thụ chính chuộc thân, cuối cùng lại rơi xuống nước bỏ mình, thế giới này mới qua ba phần, hắn đã chết, nhân vật chính thụ căn bản không biết tâm ý của hắn, cũng không biết việc hắn làm.

Tịch Đăng cười nhạt, sau đó lập tức điều chỉnh vẻ mặt cho giống nguyên thân.

Tiểu Ngư buông chậu đồng, đi đến bên giường, gom sa mạn vén lên móc, “Công tử trước tiên rửa mặt đi.”

Tịch Đăng nhìn Tiểu Ngư mỉm cười, trên mặt đều là ý xuân ấm áp .

Hắn để chân trần bước xuống, không thèm để ý mặt người bên cạnh đã đỏ bừng bừng.
Tịch Đăng ngẫm nghĩ, nguyên thân là minh chứng điển hình của một tiểu bạch thỏ đáng yêu vô hại, vì tôn trọng bản ngã, hắn không bao giờ cải biến nhân vật, kể cả thói quen ba ba ba trang điểm của nguyên thân.

Mà nguyên thân cũng chỉ sống được ba phần kịch bản, Tịch Đăng quyết định sẽ để Liên Đồng biết tất cả những chuyện hắn làm, để y mãi nhớ đến cái chết của hắn.

Về phần nhân vật chính công và pháo hôi công còn lại, Tịch Đăng tỏ vẻ, ai thèm để ý bọn họ là ai chứ…

Tịch Đăng rửa mặt xong, đứng im cho Tiểu Ngư hầu hạ thay một bộ y phục màu xanh, góc áo được thêu hoa tinh xảo, hiện tại thân thể này sắp tròn mười lăm, đêm khai bao trong truyền thuyết đã đến gần,  còn Liên Đồng lớn hơn Tịch Đăng hai tuổi, sớm đã ngồi vững ngôi vị danh khôi nam quán.

Bởi vì đêm nguyên thân khai bao sẽ tới rất nhanh, muốn nâng mình bán được giá cao, thời gian gần đây, hắn đều theo Liên Đồng học hỏi.

Tịch Đăng đội khăn che mặt đi tới viện của Liên Đồng, thân là danh khôi, có tư cách một mình sở hữu một viện riêng.

Sai vặt của Liên Đồng đứng trước cửa, nhìn thấy Tịch Đăng, lập tức tươi cười chào đón, “Tịch Đăng công tử, công tử nhà ta đang chờ bên trong.”

Ánh mắt Tịch Đăng mang theo ý cười gật gật đầu, liền đi vào. Thân là sai vặt, không có tư cách ở bên dự thính, Tiểu Ngư không theo hắn vào, mà cùng sai vặt Liên Đồng đứng chung một chỗ.

Gã sai vặt của Liên Đồng huých Tiểu Ngư, “Tịch Đăng công tử hôm nay hình như không giống bình thường .”

Tiểu Ngư nhớ lại nụ cười gió xuân của Tịch Đăng, hai má hơi đỏ ửng, lại nói, “Đâu có đâu có.”

Tịch Đăng đạp trên con đường đá, hướng đến trong viện bước đi, vừa vào trong, đã nhìn thấy một người mặc tử y đứng xoay lưng về phía hắn .

Hắn thầm suy tư, trên mặt  treo theo ý cười, thoạt nhìn vô cùng ngoan ngoãn, “Liên Đồng ca ca.”

… Không sai, hắn đúng phải gọi đối phương bằng giọng nương pháo thế này.

Liên Đồng quay đầu lại, lộ ra gương mặt tinh xảo không hề nữ tính, cộng thêm khí chất cao lãnh chi hoa không dễ thân cận, đủ khiến người khác đui mù.

“Tịch Đăng, ngươi tới rồi.” Liên Đồng không hề lạnh lùng với Tịch Đăng, khóe miệng còn hơi cong, một nụ cười như làm băng tan chảy.

Chỉ có điều Tịch Đăng hoàn toàn không có tâm trạng thường thức mỹ nhan Liên Đồng.

Hắn bước tới, cả người giống hệt một con thỏ vô hại, Liên Đồng cao hơn hắn, hắn phải ngước cổ mới nhìn thấy y, một đôi mắt đen, sáng trong như nước, dường như chỉ cần liếc mắt một cái, là có thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn. “Liên Đồng ca ca, hôm nay chúng ta học khúc nào?”

Liên Đồng đáp. “《 Tương tư oán 》 “

Tịch Đăng học nhạc không mấy dễ dàng, rất hay đàn lỗi âm, mỗi lần sai, hắn lại cắn môi dưới, rồi sợ hãi ngước mắt nhìn Liên Đồng.

Hai người họ đều ngồi trong viện tử, Liên Đồng ngồi đối diện Tịch Đăng, cây cầm trước mặt y tốt hơn cây cầm Tịch Đăng tập luyện rất nhiều, y đặt tay trên dây đàn, đối với việc Tịch Đăng đàn sai không có quá nhiều phản ứng, chỉ an ủi Tịch Đăng. “Mới học, nhớ chú ý, chăm chỉ luyện tập cho giỏi.”

Ánh mắt Tịch Đăng nhuốm lo lắng. “Liên Đồng ca ca, sinh nhật mười năm của đệ sắp đến, nhưng mà … đệ vẫn không chuẩn bị tốt.”

Liên Đồng lẳng lặng nhìn hắn, không nói lời nào.

Tịch Đăng đứng lên, bước vài bước tới cạnh Liên Đồng, ngồi xổm xuống, hắn ngước đầu nhìn Liên Đồng, cần cổ trắng nõn thon dài phô bày dưới tầm mắt đối phương.

Tịch Đăng đặt tay trên đùi Liên Đồng, yếu ớt nói. “Liên Đồng ca ca, đệ sợ lắm.”

Đôi mắt trong suốt của hắn ngưng đầy u sầu, toàn tâm toàn ý nhìn Liên Đồng, khiến Liên Đồng nảy sinh một thứ cảm giác, người thiếu niên này một lòng một dạ dựa vào mình.

Cuối cùng vẫn là Liên Đồng đặt tay lên mái tóc đen của thiếu niên, y vốn dĩ không nghĩ Tịch Đăng cũng có lúc thế này … Rõ ràng là cùng một gương mặt.

Liên Đồng xoa xoa mái đầu hắn, trong ánh mắt nhiều hơn vài phần ôn nhu. “Tịch Đăng, đừng sợ, còn có ta.”

Thiếu niên môi hồng răng trắng, da tuyết tóc nhung, ngọt ngào cười với y, sau đó tựa đầu trên đùi Liên Đồng.

Làn gió thoảng qua, cuốn theo mùi hương hoa.

Khi Liên Đồng tỉnh lại, đôi mắt còn hơi mịt mờ, vốn định ngồi dậy, da đầu lại đau nhói, cơn đau này lập tức ngăn cản động tác của y.

Y hơi ngẩn người, nhìn về phía giường.

Kẻ nãy giờ đè trên tóc của y là một thiếu niên đang ngọt ngào say ngủ.

Một tháng nay, Tịch Đăng theo y luyện tập, hôm qua, Tịch Đăng nói hôm nay là sinh nhật mình, muốn được nhận lễ vật, Liên Đồng thực không ngờ, lễ vật Tịch Đăng muốn lại là cùng y ngủ chung.

Kết quả, y không thể từ chối ánh mắt khẩn cầu của hắn, liền chiều theo.

Liên Đồng ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của Tịch Đăng, phát hiện khóe môi hắn xuất hiện dấu vết khả nghi, hôm qua đứa nhỏ này không chỉ kéo tóc y ngủ một đêm, mà còn chảy nước miếng sao? Suy đoán này khiến Liên Đồng dở khóc dở cười.

Y nhẹ nhàng gỡ tóc mình ra, khiến Tịch Đăng lầm bầm vài tiếng.

Động tác của Liên Đồng rất nhẹ, thay y phục xong thì đi ra.

Vừa bước ra ngoài đã thấy tiểu tư bưng chậu đồng tới.

Tiểu tư trợn to hai mắt. “Công tử, sao người lại ra ngoài?”

Liên Đồng không muốn đánh thức người đang ngủ trong phòng, chỉ nói. “Hôm nay ở ngoài rửa mặt cũng được.”

Liên Đồng rửa mặt xong, Tịch Đăng liền đẩy cửa bước ra, hắn cứ mặc kệ đi chân trần, một đôi chân bạch ngọc trực tiếp dẫm trên sàn gỗ, hắn vẫn khoác ngoại y, nhưng nội y thì chưa cột chặt, có thể loáng thoáng nhìn thấy da thịt bên trong.

Đuôi tóc Tịch Đăng lòa xòa sau ót, vốn là một thiếu niên mười bốn mười lăm, nhưng vẫn có chút nam nữ bất phân.

Tiểu tư đứng ngoài vừa nhìn đã đỏ mặt cúi đầu.

Liên Đồng thì cau mày lại, bước tới trước mặt Tịch Đăng, giọng nói cứng rắn, y không hề nhận ra thay đổi của mình. “Sao lại ra ngoài như vậy?”

Tịch Đăng sững sỡ nhìn y, hồi lâu, vành mắt đỏ lên. “Đệ nghĩ huynh bỏ đi, không cần đệ nữa.”

Nói xong, hắn liền bật khóc tủi thân nhìn Liên Đồng.

Ngày xuân sáng sớm tinh mơ, lần đầu tiên trong đời Liên Đồng trực giác có chuyện không ổn.

Y vậy mà muốn ôm thiếu niên trước mắt này trong ngực.

“Thật ngốc.” Liên Đồng khẽ nói một tiếng.

Đêm tối buông xuống.

Tịch Đăng rời khỏi viện của Liên Đồng, sau đó bị một đám người lăn qua lăn lại.

Họ như hận không thể tân trang Tịch Đăng thành dáng vẻ thiên địa chưa từng có.

Tú ông của nam phong quán là một nam nhân khoảng chừng ba mươi, ngày xưa cũng là tiểu quan. Gã nhìn Tịch Đăng trang điểm xong xuôi, ánh mắt cực kì kinh diễm, tới nâng lọn tóc buông xuống của Tịch Đăng nhẹ nhàng hôn. “Tịch Đăng, ta sớm biết mi sẽ trở thành Liên Đồng thứ hai.”

Năm đó Liên Đồng khai bao, chấn động khắp cả kinh thành.

Từ đó đến nay, y vẫn ngồi vững ngôi vị danh khôi.

Dưới đài ngồi đầy tân khách, tú ông sớm đã quảng cáo khắp nơi, này thì tiểu quan khai bao đêm nay không hề thua kém Liên Đồng. Người nào chẳng biết gặp được Liên Đồng khó khăn thế nào, đối với kẻ được đồn đãi là Liên Đồng thứ hai, bọn họ lập tức cảm thấy tò mò, còn mang theo ác ý, nếu không bằng nửa Liên Đồng, bọn chúng nhất định khiến tú ông và tên tiểu quan mặt dày kia bẽ mặt.

Tú ông, như thường lệ giới thiệu quy tắc ra giá, sau đó liền thổi phồng khoe mẽ Tịch Đăng, khiến Tịch Đăng đang đợi trên lầu nghe xong cũng phải bật cười.

Miệng lưỡi tú ông rất lợi hại.

Tân khách phía dưới nghe xong, không nhịn được nữa, hò hét đòi Tịch Đăng xuất hiện.

Ông chủ cười híp mắt nói: “Vội vàng không ăn được đậu hũ nóng.” Sau đó liền quay đầu ra dấu.

Tiểu tư bên cạnh Tịch Đăng khom lưng nói với hắn. “Tịch Đăng công tử, đến lúc rồi.”

Tịch Đăng khẽ vuốt cằm, hắn đứng thẳng lên, nhìn xung quanh một chút, giống như đang tìm kiếm gì đó, nhưng rất nhanh thu lại đường nhìn.

Tân khách dưới lầu rốt cuộc cũng nhìn thấy mỹ nhân trong truyền thuyết.

Mỹ nhân một thân hồng y như lửa, trên mặt là một chiếc mạng che tinh xảo, rũ xuống quan sát, lúc người đến gần, họ mới phát hiện y phục trên người hắn được kết từ vô số tầng sa, thấp thoáng để lộ da thịt trắng nõn, như có như không. Toàn trường thoáng cái yên tĩnh. Đặc biệt khi mỹ nhân dừng lại dưới cầu thang, nhìn thoáng qua đài, một cái liếc mắt đã câu được vô số tâm hồn.

Chờ khi Tịch Đăng xuống đài, ngước mắt nhìn xuống phía dưới, toàn trường mới phản ứng kịp.

Có người hô lớn. “Lên đài rồi sao còn che che dấu dấu, còn không lấy mạng che mặt xuống, chẳng lẽ rất xấu xí sao?”

Tịch Đăng nhìn tú ông nháy mắt, buông mạng che mặt xuống.

Cả phòng lần thứ hai chìm sâu vào im lặng.

Thật lâu sau, mới có người vỗ tay. “Quả thực là mỹ nhân.”

Tịch Đăng nhìn sang phía tiếng nói, kẻ mới xuất khẩu đã sặc mùi tra công quả nhiên là nhân vật chính công.

Tịch Đăng mỉm cười, hoàn hảo thể hiện hình tượng dịu ngoan vô hại.

Nếu như Liên Đồng là đóa hoa cao lãnh, Tịch Đăng sẽ là đóa hoa trong viện tưới chăm tỉ mỉ, tuy rằng người phía trước khó với được rất đáng hâm mộ, nhưng người sau có thể chạm vào, lại càng thêm tri kỷ.

__Hết chương 1__

Lần đầu edit cổ trang, ha ha ha  XDDD

21 thoughts on “[KXCVNM] Nam quán ☆ 1

    • Ây xùy! Chỉ là một tên chết một tên ở lại SM tên làm tên kia chết trong khi tên ở lại vẫn chưa kịp nhận lời tên chết còn tên làm tên đầu chết sẽ ra sao tôi cũng chưa đọc hết sau đó tên đã chết lại xuyên tới thế giới khác thôi mà.
      Đâu ngược lắm, đúng hơm cô? (「・ω・)「

      Số lượt thích

      • Sorry nhưng đọc qua 1 lần cmt của cô trong đầu tui chỉ hiện lên chữ chết chết chết = ))))
        Đó giờ tui chưa đọc thể loại này bao giờ. Cơ mà vì tui rất hảo ngược, hợp lý mà SE tui cũng chơi tất. Thêm cái tin tưởng gu chọn truyện của cô nên sẽ nhảy hố thử 💖
        À tưởng cô chỉ đọc ngọt thôi chớ. Bữa truyện kia kết tạm HE mà cô không chịu đọc sao giờ lại quất kết SE luôn vậy :v
        Có con mới đừng bỏ rơi con cũ nha cô. Phải thương tụi nó đều nhau nga 😂

        Số lượt thích

      • Tui chỉ có 2 lí do để đào hố thôi:
        – Không ngoại tình khi có ngy
        – Yêu công bằng, yêu ko sợ mất.
        Khổ bộ kia nổi quá mà, tui mới đọc cảm nhận & trích đoạn đã khóc sưng cả mắt. Đọc nguyên truyện chắc tui bỏ ăn quá!
        Em này ngược nhẹ nhàng lắm, với tui chỉ đăng thử 1 chương nhá hàng thôi, phải ưu tiên TTL hơn chứ 😁

        Số lượt thích

      • Huhu tui vẫn có một chấp niệm muốn cô đọc thử bộ đó một lần quá 😂 thêm vài bộ ngược konh điển của lòng tui nữa = ))))) cuộc đời đọc đam nên kinh qua hết thăng trầm nó mới vui cô êi 😂

        Số lượt thích

  1. Pingback: Khoái xuyên chi vạn nhân mê – -Ba Cây Sồi-

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s