TTL P2 – Chương 01

Chương 01: Love & Peace.

Mùa xuân tới.

Năm tháng bình yên, cuộc sống tĩnh lặng. Thời gian trôi qua thật nhanh, giống như nhà thơ người Anh Kiều Khả Nam yêu thích hồi đại học Shelly từng viết: Mùa đông tới, xuân còn bao xa?

Mùa xuân là mùa vạn vật thức tỉnh, mùa nhựa sống tràn trề, đồng thời cũng là … mùa động dục, mấy ngày nay lũ mèo hoang cạnh nhà Kiều Khả Nam meo meo gọi tềnh, hại hắn không ngủ nổi, ai ngờ vừa tới chỗ làm, lại đụng trúng một con người cũng cạc cạc thi kêu ──

“Ai, mùa xuân! Chính là mùa đẹp nhất! Tràn đầy nụ cười và niềm vui, chúng ta hãy cũng nhau hưởng thụ món quà của trời cao, Love! Peace! Yee ~~”

Kiều Khả Nam liếc xéo, mặc kệ Lâm Triết Sênh phát tình: “Haiz, này anh, xế chiều nay ông bà Lý sẽ tới, hi vọng anh có thể sử dụng Love & Peace cảm hóa bọn họ, em xin anh mau tập trung chuyên môn đi, chỉ có ly hôn mà nháo qua nháo lại như thế, bọn họ không mệt còn em thì đuối rồi.” Nói xong, Kiều Khả Nam mặt không thay đổi, dùng tay bắn Love cho Lâm Triết Sênh.
Tiếp tục đọc

TTL – Chương 50

Chương 50: Cứ như vậy.

Lục Hành Chi khỏi bệnh.

Lâu rồi chưa bị ốm, anh thực sự chán ghét cảm giác suy yếu không còn sức lực, không thể điều khiển cơ thể theo ý mình, lần này trong cái rủi có cái may, vì bị bệnh, nên không ngờ Kiều Khả Nam chủ động đến tìm mình.

Nhớ lại lúc đó, mình đã làm gì, nói gì, Lục Hành Chi chỉ thấy mơ hồ, anh nhớ hình như mình không khống chế được, nhưng những gì muốn nói, anh đều đã nói. Mặc dù Kiều Khả Nam chẳng đoái hoài đến giải thích của anh, nhưng nói ra được, có thể xem là một cách giải thoát.

Anh cuối cùng không thoát khỏi ích kỉ … Trước kia đã dự định không quấy rầy cậu, lần gặp lại ở cô nhi viện không phải kế hoạch của anh, nhưng nếu thần linh đã cho một cơ hội sửa chữa sai lầm, thì anh sẽ cố gắng tận dụng, đem tất cả biện pháp có thể nghĩ ra dùng hết, mới cam lòng.

Anh không mong mỏi nhiều, chỉ cần cậu tình nguyện cười với anh, quan tâm săn sóc như quá khứ, trời lạnh có thể cùng nhau ăn lẩu, là đủ rồi.

Rất ổn rồi.
Tiếp tục đọc