TTL – Chương 35+36

Chương 35: Thịnh Trúc Như ông đừng có tới.

Lục Hành Chi đi rồi, trời bắt đầu đổ mưa.

Hai chuyện này đương nhiên không liên quan tới nhau, tháng ba là tiết thanh minh, ngày nào chả mưa rả rích, làm cho người nhìn cũng thấy phát sầu, dường như tâm trạng cũng phải ẩm ướt mốc meo theo.

Sau một tháng Lục Hành Chi trời khỏi sở vụ, bọn họ đại khái là “dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”, tổng cộng lăn giường thêm năm lần.

Có lẽ trời mưa không ngừng làm cho lòng người trống trải, làm tăng nhu cầu muốn ôm ấp ai đó, hắn không ngờ Lục Hành Chi vẫn muốn ngủ với hắn, chỉ là phút trước thân thể còn vui vẻ dây dưa, tâm hồn một lần rồi một lần càng thêm trống rỗng, giống như một tách cà phê lạnh ngắt ──

Mà khoan, thân là dân ăn hàng quen mặt ở chợ đêm của các dì hàng rong, Kiều Khả Nam cảm thấy so sánh tình cảnh hiện giờ với món Đậu phụ thúi thì hợp hơn  ── lúc nóng hổi còn hấp dẫn, để nguội ngắt thì toàn mùi thúi, dọa người buồn nôn.

Kiều Khả Nam nghĩ, đến lúc rồi.

Mỗi lần cho người kia bắn tinh trong cơ thể, ăn bao nhiêu mầm mống của anh, thì vật không thể lưu lại cũng không lưu lại, nếu hắn là phụ nữ, may mắn còn có thể mang thai … Kiều Khả Nam cúi đầu xoa cái bụng một múi của mình: Tao thật đáng thương mà ~ từ giờ trở đi cũng chỉ có mày theo tao.

Nghĩ xong, hắn liền ở trong thang máy ôm bụng cười lớn, cười đến mức chảy cả nước mắt.

Thực sự chỉ vì thấy hài hước quá thôi, không còn nguyên nhân khác đâu.

Kiều Khả Nam lấy chìa khóa anh cho mở cửa, không thể phủ nhận Lục Hành Chi rất quan tâm tới bạn tình, có thể tự do ra vào. Bên trong một mảnh đen kịt, Lục Hành Chi không có ở nhà, trước khi đến Kiều Khả Nam đã hỏi qua.

Hắn kéo theo va li hành lý, cúi chào trước căn phòng trống rỗng. “Làm phiền rồi.”

Đây là lần đầu hắn không hẹn mà tới, bước vào nhà Lục Hành Chi.

Và cũng là lần cuối cùng.

Hắn lắc lắc chìa khóa trong tay, trực tiếp đi tới phòng ngủ, thực sự hắn vẫn muốn dành thời gian nói rõ quan hệ của họ, ngay trước mặt anh rõ ràng tất cả, chứ cũng không muốn để lần chia tay này lạnh lẽo như vậy.

“Gì chứ, gì chứ, tình nguyện kéo nhau chết chìm, lại còn kéo dài thời gian, không muốn tu thành chính quả, lại đâm đầu đi tẩu hỏa nhập ma.”
Đúng thế, vì sao không tự tu thành chính quả, mà cứ muốn tẩu hỏa nhập ma?

Kiều Khả Nam ngâm nga ca khúc Asura của Vương Phi.

(Vương Phi: Thiên hậu HongKong)

Hắn hoàn tất việc thu dọn đồ đạc của mình, mấy thứ như bàn chải đánh răng, vứt được thì cứ vứt, dù vậy, giương hành lý vẫn bị nhồi chật ních. Hắn rất kinh hãi, trước đây cứ nghĩ bọn họ không thể kéo dài, từ đầu đến cuối hắn không dám chiếm quá nhiều chỗ trong căn nhà này, không ngờ tích lũy bao lâu nay, số lượng đồ vật so với tưởng tượng còn lớn hơn.

Tựa như cảm tình, ban đầu tự nhủ đừng dấn vào, nhưng bất tri bất giác, giống như pháp luật chia ra từng phần từng phần, đợi đến ngày cán cân thăng bằng nghiêng hoàn toàn, lại không cảm nhận được.

Nên đi rồi.

Đây không phải nhà hắn, hắn thậm chí còn chưa bao giờ đặt chân đến phòng khác trong căn hộ này. Người kia là Bluebeard, còn hắn là cô dâu ngốc nghếch ── mà không chừng hắn còn ngu hơn, ngây thơ tin tưởng biểu hiện hạnh phúc giả dối, tự đắm chìm trong ảo cảnh HE.

(Bluebeard là nhân vật trong truyện cổ tích của Charles Perrault: Kể về một gã đàn ông độc ác, cứ cưới cô vợ nào là giết cô vợ ấy)

Kiều Khả Nam kéo vali, từ phòng ngủ đi ra, không ngờ lại nghe thấy âm thanh cửa mở.

Hắn lập tức phản xạ núp người trốn, sau đó lại thấy buồn cười, mình cũng đâu phải kẻ trộm, phải gặp thì gặp, xem ra ông trời cũng muốn bọn họ có cơ hội chào tạm biệt … Sớm hay muộn cũng vậy, Kiều Khả Nam đến đây không phải vì muốn im lặng rời đi, mà vì hắn muốn có cớ, trả lại chìa khóa cho anh.

Nghĩ thông, Kiều Khả Nam ló đầu ra, hoảng sợ mở to mắt.

── hai người đàn ông đang tựa vào cửa hôn môi.

Cái cảnh nóng chói lóa này, dù không mang theo tình cảm, vẫn có thể hôn đến dục vọng bốn phía bắn tứ tung.

Một người hắn không biết, người còn lại dĩ nhiên là Lục Hành Chi.

Thịnh Trúc Như xuất hiện trong đầu hắn: Tôi trăm triệu lần không ngờ tới, mọi việc cư nhiên trở thành như thế này.

Lục Hành Chi quay lưng về phòng, hoàn toàn không phát hiện bên trong có người.

Đây là … gian phu? Nhân tình? Người kia hình như đã phát hiện, đâm đâm vai anh, một ngón tay chỉ về phía sau, Lục Hành Chi bây giờ mới giật mình hồi tỉnh, đầy mạnh người kia ra, lập tức bật đèn.

Ánh sáng ập tới bật ngờ, chiếu rõ thân ảnh Kiều Khả Nam còn cứng ngắc ngẩn ngơ. Phòng sáng trưng, mở màn vở kịch tình tay ba … Vẻ mặt người kia hoảng hốt như mấy thằng trộm cún bị cả làng bắt, Kiều Khả Nam nghĩ thầm: Sao phải thế?

Lịch sử luôn thích tái diễn, còn dùng đúng một hoàn cảnh không ngờ. Lần trước hắn ở ngoài cửa phát hiện Tô Phái ngoại tình …, hôm nay thì ở bên trong … Ờ thì, hắn và Lục Hành Chi không có loại quan hệ đó, nên Thịnh Trúc Như ông đừng có đến, tui mới không có vạn kiếp bất phục.

Tui ổn. Yes, no problem.

Kiều Khả Nam hít sâu, phục hồi hô hấp lại bình thường, kéo theo hành lý, trên tay cầm chìa khóa đưa tới: “Tôi tới để thu dọn đồ đạc.”

Lục Hành Chi nhìn chằm chằm chiếc vali, cả người đều sửng sốt.

Kiều Khả Nam mang theo biểu tình xin lỗi nhìn trộm anh trai kế bên, uầy, đẹp trai thế, không hổ là gu của Haagen-Dazs, là hắn hắn cũng muốn. “Ngài Lục, đáng ra tôi không nên tự tiện chạy tới, hi vọng không khiến ngài và … khách của ngài cảm thấy khó chịu.”

Anh trai xa lạ làm ra biểu cảm rất kinh dị, y liếc nhìn Lục Hành Chi, tình huống này, rõ ràng Kiều Khả Nam mới là bà cả, cho dù gay lúc có người yêu vẫn trộm mèo mỡ bên ngoài, thì lúc bắt tận tay day tận trán … Hiện trường lại có thể bình thường tự nhiên như vậy, quá kì ba.

Lục Hành Chi nãy giờ vẫn nhìn hắn kinh ngạc, còn chưa nhận lại chìa khóa trong tay Kiều Khả Nam.

Lục Hành Chi: “…”

Anh không nhúc nhích.

Thôi được rồi, Kiều Khả Nam nghĩ thầm, có lẽ mình thật không có lễ độ, dù sao từ nhỏ mẹ đã dặn chúng ta, gặp người xa lạ phải nhớ giữ khoảng cách, lịch sự lễ độ. “Xin nhường đường.”

Lục Hành Chi: “…”

Kiều Khả Nam cảm thấy tất cả nhẫn nhịn nãy giờ đã tiêu xài hết, rất muốn ói. Anh muốn gì? Đem người về chim chuột là anh, bây giờ lộ ra biểu tình buồn sầu khổ đại cũng là anh, thế là thế nào? “Trước kia chúng ta hiệp pháp tam chương, nếu anh muốn cùng người khác, chúng ta liền cắt … Vốn dĩ … Ừ, cứ như vậy.”

Kiều Khả Nam rất lạnh lùng, lạnh lùng không che dấu, nhưng khóe mắt hắn dần dần đỏ, đầu ngón tay run rẩy, tất cả phản ứng này có thể bán đứng hắn, hắn thực sự rất muốn học Mã giáo chủ gào thét: Bỏ qua cho ta đi! Ta không chịu nổi nữa!”

Kết quả hình ảnh cho 马教主咆哮大吼

Cảnh gào thét kinh điển của Mã Cảnh Đào.

Lục Hành Chi im lặng rất lâu, cuối cùng né sang một bên, Anh nói: “Xin lỗi.”

Đù mááá.

Xin lỗi là câu nói vô dụng nhất trên đời, nếu nó có ích, thế giới đã không cần cảnh sát.

Kiều Khả Nam lầm bầm suy nghĩ, nhưng ngoài mặt chỉ cười nhạt một tiếng: “Được, tôi nhận, sớm nói cũng tốt, anh vi phạm qui ước, quả thực nợ tôi một lời xin lỗi.”

Lục Hành Chi: “…”

Kiều Khả Nam: “Cám ơn anh trong khoảng thời gian này đã giúp đỡ tôi, dù việc công hay việc tư … Tôi cũng học được rất nhiều.”

ĐM, nghẹn ngào cái gì chứ.

Kiều Khả Nam mở cửa, dùng tư thế chạy trối chết chạy trốn, hắn muốn chạy khỏi cái nơi làm hắn tan nát cõi lòng này, căn bản không thèm để ý tư thế của mình có ổn hay không. Kết quả mới đi được hai bước đã bị người ta nắm thắt lưng, Kiều Khả Nam suýt nữa té sml, kém chút nữa chửi ầm lên, lại phải đón nhận cặp mắt đen thùi của người kia.

Lúc này đóng vai người bị vất bỏ, anh không còn giống anh.

“Đừng.” Lục Hành Chi nói, trong mắt mang theo khẩn cầu.

“Đừng” Hắn hỏi lại, như rất nghi ngờ câu nói này của anh.

“Anh nghĩ hay ha?” Kiều Khả Nam cười nhạt.

Anh sửng sốt: “Sự việc không giống em nghĩ đâu.”

Không giống như tôi nghĩ? Anh không phải là tôi, làm sao biết tôi đang nghĩ cái gì? Kiều Khả Nam luôn nghĩ kẻ có thể nói ra câu này, chắc chắn trong lòng đang chột dạ.

Tâm trí hắn lên tiếng, Lục Hành Chi anh hà tất phải vậy? Tôi đã thâm minh đại nghĩa cho anh một bậc thang xinh đẹp, anh leo xuống là xong, cả nhà đều vui mừng, từ nay về sau anh đi con đường lập ủy thị trưởng tổng thống vua vũ trụ của anh, tôi hoàn toàn không có ý kiến, sao phải tiếp tục dây dưa không rõ?

Bây giờ, tôi rất mệt mỏi, đó là sự thực.

Kiều Khả Nam cũng là đàn ông, chớp mắt thoát khỏi kiềm chế của Lục Hành Chi. Hắn nói: “Quãng thời gian bên anh tôi đã tận tâm tận lực, không có công lao cũng có khổ lao, anh để tôi được toàn thây đi.”

Lục Hành Chi kinh ngạc.

Kiều Khả Nam cũng chả quan tâm anh có phản ứng thế nào, xách hành lý bỏ đi. 

“…Nhẹ nhàng bước đi, giống như lúc nhẹ nhàng đến. Tôi nhẹ nhàng vẫy chào, chia tay áng mây cực lạc….”

(Trích ca khúc “Tạm biệt Cambridge”)

Rời khỏi căn hộ của Lục Hành Chi, Kiều Khả Nam bước đi trên đường, kìm lòng không đậu văn nghệ văn gừng một phen.

Thời tiết đẹp ghê, hiếm lắm mới có ngày không mưa, gió đêm thổi rất thoải mái, rõ ràng không khí mùa xuân phải làm tâm trạng người ta vui vẻ, Kiểu Khả Nam lại run rẩy liên hồi.

Hắn ôm cánh tay nhỏ bé của mình, chỗ đó hơi tê tê, lạnh lẽo khó chịu, khi cảm giác ê buốt càng ngày càng rõ, hắn mới cảm thấy bản thân lạnh lẽo đến nhường nào.

Nhưng mà vào lúc này, Kiều Khả Nam trong lòng nghĩ: Thật tốt, mình vẫn còn sống.

Chương 36: Quyền Tứ Lang chỉ tay một cái.

Kiều Khả Nam chẳng còn hơi sức truy cứu chuyện ngày hôm đó thực hư thế nào, có lẽ là hiểu lầm, nhưng dù sao cũng kết thúc rồi.

“Quay đầu là bờ, nếu không phải người này, thì tương lai cũng có người khác, hoặc khác nữa.” Điều này hắn hoàn toàn hiểu rõ.

Đêm đó Kiều Khả Nam chủ động tìm Hoa Cúc Đen, vẫn cái khả năng kể chuyện kém cỏi ấy, cuối cùng lắc lư hướng Hoa Cúc Đen gõ: “Anh xem, em không chết.”

Hoa Cúc Đen trả lời một câu rất không liên quan: “Cậu xem phim “Bắc Đẩu thần quyền” chưa?”

(Tựa gốc là Hokuto No Ken ( Fist of the North Star -1984): Một bộ truyện tranh nổi tiếng, đã được làm thành phim anime)

Joke Nam: “?”

Hoa Cúc Đen: “Có một nhân vật gọi là Quyền Tứ Lang, gã có một tuyệt chiêu gọi là Bắc Đẩu thần quyền, có thể giết chết kẻ địch trong chớp mắt, thẳng đến khi gã chỉ một ngón tay nói: “Ngươi, đã chết”. Sau đó thân thể tên địch nổ “Đùng” một cái, chết không toàn thây, chỉ còn là mảnh vụn.”

Kết quả hình ảnh cho 北斗神拳(Tên gốc của nhân vật này là Kenshiro, chưởng môn phái võ mạnh nhất thế giới Bắc Đẩu Thần Quyền – môn võ tấn công kẻ thù từ bên trong khiến đối phương phát nổ chết)

Hoa Cúc Đen nói chắc nịch: “Cậu bây giờ chỉ còn thiếu một ngón tay chỉ vào thôi.”

Kiều Khả Nam một lần nữa cảm nhận được Hoa Cúc Đen có bao nhiêu tiện, hắn chật vật từ trong hố bò lên, làm tri kỉ không an ủi thì thôi, còn nói cái này nữa.”

Kiều Khả Nam đóng MSM, đi search phim “Bắc Đẩu thần quyền”. Kết quả tìm kiếm Youtube trả về là hình ảnh rất kinh điển, Quyền Tứ Lang hai mắt lấp lánh huỳnh quang nhìn thẳng hắn, chém đinh chặt sắt nói: “Ngươi, đã chết.”

Kiều Khả Nam nghĩ thầm, mình thực sự bại rồi sao? Nhưng hắn vẫn sống rất ổn mà, mỗi ngày đều vui vẻ phấn chấn đi làm.

Bây giờ hắn đã có phòng làm việc, mặc dù hơi chật, nhưng hắn rất thỏa mãn, hắn đến phòng giải khát pha cho mình một tách trà, nhìn gói trà hoa cúc trên bàn, lá trà đã hết, chỉ còn vỏ hộp vẫn ở kia, hắn không kìm được nghĩ: Tình hình bây giờ của mình, rất giống như vậy đúng không?

Bên ngoài thì có vẻ hoàn hảo, nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng.

Ngày qua ngày, thời tiết dần trở nên ấm áp. Kiều Khả Nam càng lúc càng thấy mình không khỏe, đi bộ dưới nắng rất lâu, nhưng không thấy ấm áp chút nào, hắn lại nhớ tới Quyền Tứ Lang chỉ tay một cái, nói: “Ngươi, đã chết.”

Vậy sau này hắn cứ gã vào địa ngục rồi hồi sinh sao? Nhỉ.

Rất nhiều câu chuyện máu chó xảy ra khi chúng ta không chuẩn bị trước, ví dụ như lúc đang vui vẻ thường thức cảnh giường chiếu trong AV, đột nhiên có người xông vào hô to: “Chí Cường, mẹ anh trúng gió rồi!”

(AV: Phim heo Nhật Bản =.=)

… Đây là một ví dụ điển hình, Chí Cường thực quá đáng thương, có lẽ đời này khó mà chữa được bệnh liệt dương.

Nói tóm lại, kịch bản nói đến là đến, không cần lý do, càng không cần khung cảnh mưa rền gió dữ làm bối cảnh.

Hôm nay Kiều Khả Nam đi ăn mì, chủ hàng là cặp đôi ông lão bà lão, còn có con trai của họ, ở đây mỗi tô mì đều được cho nhiều hơn một quả trứng, Kiều Khả Nam nghĩ: Đây mới là hạnh phúc a.

Hắn vừa thưởng thức mì ngon vừa xem tin tức, quán ăn nhỏ mở TV đều là những kênh truyền hình trung ương. Hắn thật không hiểu nổi tại sao có nhiều người thích xem mấy kênh như Mương 14, BeatVN,… đăng toàn tin vợ chồng li hôn nhà tan cửa nát, còn không thì giật tít, tội gì phải thế chứ.

Đối với hắn điều đó quá nhảm nhí, Hoa Cúc Đen từng giải đáp: “Cậu không hiểu rồi, con người thích nhìn người khác lúc bất hạnh, sau đó tự động viên bản thân còn may mắn chán, đây là kiểu tâm lí thích so sánh mình với người khác đó.”

Được rồi, Kiều Khả Nam thực sự không hiểu.

Hình ảnh thay đổi, bất thình lình gặp lại gương mặt tuấn tú quen thuộc trên TV. Chương Thế Quốc cùng các viên chức xuống thăm nông thôn, hình như người dân đang biểu tình, bên đường người ngồi la liệt, ánh đèn huỳnh quang chớp nháy không ngừng, Lục Hành Chi đứng ở bên cạnh, quan sát quang cảnh người dân kêu gào, khuôn mạnh anh tuấn cũng lộ ra vài phần ôn nhu giả tạo.

Anh gầy nhiều, nụ cười ôn hòa rõ ràng, cùng cảm giác âm u hiện giờ của Kiều Khả Nam, rất không tương xứng.

Trong quán phát ra tiếng cười nhạt “Hừ”, có người khó chịu à.

Đằng sau hắn là một cặp tình nhân, cô gái chỉ TV, trầm trồ khen: “Oa~ người kia là ai thế, thật đẹp trai quá đi, là người sắp tham gia ứng cử sao? Nếu có em nhất định bỏ phiếu cho ảnh.”

Chàng trai khó chịu nói: “Mặt đẹp có lợi ích gì chứ, ai làm chính trị mà không phải ma quỷ đội lốt người, chỉ biết làm bộ làm tịch, cùng một giuộc…”

Kiều Khả Nam hóng được, quay đầu lại, lần thứ hai nhìn TV: Đây là chuyện anh thà giết chết tôi cũng muốn làm hả?

Hắn kinh bỉ nói lầm bầm, uống nước tráng miệng xong, đi tới quầy tính tiền: “Thanh toán cho tôi đi.”

“Vâng.” Nhân viên phục vụ cười híp mắt gật đầu, gõ gõ bàn phím. Trên TV đã chuyển sang tin khác: “Cháu gái Ủy viên viện hành chính Chương Thế Quốc: Chương Minh Vũ, mấy ngày trước đã công bố tin vui, cùng trợ lý của ông là Lục Hành Chi cử hành lễ đính hôn, hai người trai có tài, gái có sắc, thật giống một câu chuyện cổ tích …”

MC bắt đầu giới thiệu gia thế của Chương Minh Vũ, không ngớt lời khen cô có cốt cách danh môn khuê tú, cùng với Đường gia, Thái gia, là ba thiên kim tiểu thư có quan hệ rất thân thiết, được người ta gọi là “Thiên kim Bang”, vừa danh giá vừa giàu có, người đàn ông nào cưới được một trong số họ, chính là may mắn ba đời …

MC còn hóm hỉnh nói thêm gì đó, Kiều Khả Nam lại không thể nghe được. Thẳng thắn mà nói, tin tức này trong lòng hắn đã sớm phòng ngừa, Kiều Khả Nam ở trong giới luật, hắn hiểu, muốn tham chánh cần nhất là thế lực gia tộc trợ giúp, tự cổ chí kim vốn đã thế, cách hay dùng nhất chính là kết hôn, chứng minh thành ý hợp tác song phương, nếu không phải Chương tiểu thư, thì Lục Hành Chi vẫn còn Vương tiểu thư, Lý tiểu thư, X tiểu thư.

Hắn không nên suy nghĩ nhiều nữa, hai người đã chia tay … ba tháng? Kiều Khả Nam nhẩm lại: Oa, thế mà ba tháng rồi cơ đấy.

Thời gian thấm thoát thoi đưa … Kiều Khả Nam cảm thán, đợi khi nhân viên thối lại tiền lẻ, lúc này mới nghe MC đang phỏng vấn những gì: “Cô và ngài Lục đã hẹn hò được bao lâu rồi?”

Chương Minh Vũ: “Đã được một năm.”

Một năm?

Kiều Khả Nam trợn to mắt, quay ngoắt nhìn màn hình, bạn nhân viên cuống quít cúi nhặt mấy đồng xu rơi đinh đang trên đất.

MC lại hỏi: “Khi nào thì cầu hôn thế?”

Chương Minh Vũ e thẹn cười: “Vào lễ Tình nhân.”

Lễ Tình nhân?

Lễ Tình nhân? Đó là tháng hai a.

Kiều Khả Nam vô tri nhận lấy tiền thừa, rời khỏi tiệm mì, bắt đầu nhẩm tính: “Một năm?”: Bây giờ là tháng sáu, hắn và Lục Hành Chi bắt đầu quan hệ với nhau là lúc nào? Khi đó Chương tiểu thư có xuất hiện sao? Lễ Tình nhân ngày đó… Hắn nhớ kĩ mình còn ở nhà Lục Hành Chi, bọn họ tổng cộng làm ba lần, hắn còn cho anh ta bắn bên trong nữa.

Anh ta phân thân được? Hay vốn anh ta đã không phải con người rồi?

Nước lèo và quả trứng gà hạnh phúc đang biểu tình trong dạ dày hắn … Muốn ói quá.

Kiều Khả Nam ngây ngốc bước đi trên đường, sau một hồi ngây ngô, hắn bỗng muốn kể chuyện cười này cho Hoa Cúc Đen, ngay cả mở đầu thế nào hắn cũng nghĩ xong xuôi: “Hey, em kể anh nghe, đây là một câu chuyện rất hot, tự mình đẩy ngã mình, đã thê thảm còn thê thảm hơn.”

Hắn gọi lần một, Hoa Cúc Đen đã nhận: “Ái khanh chuẩn tấu.”

Kiều Khả Nam nhếch miệng méo xệch, đột nhiên một chữ cũng không thốt ra nổi.

Hắn cố gắng phát ra âm thanh, yết hầu lại như bị chặn lại.

An Cúc Nhạc ý thức chuyện không ổn: “Này? Joke? Xảy ra chuyện gì?”

Kiều Khả Nam hít sâu một hơi. Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh. Trong lòng hắn như có gì đó đổ sập xuống, binh bại núi đổ, quân lính tan rã, thật rất muốn khóc to. Tô Phái phản bội làm hắn đau nhói, Lục Hành Chi còn bồi thêm một dao, từng chuyện từng chuyện, chồng chất thành một khối. Kiều Khả Nam nắm điện thoại di động, ngồi chồm hổm dưới đất, bỗng nhiên khàn giọng khóc nấc lên.

Kiều Khả Nam suy nghĩ, mình rốt cuộc đã sai cái gì?

Hắn hết lòng hết dạ đối tốt với từng người, lo lắng người ta đau bệnh khó chịu, mong muốn người ta may mắn mọi bề, chỉ mong họ vui vẻ từ sáng tới tối. Thế nhưng hai người đó lần lượt không cần hắn nữa, thậm chí còn dùng phương pháp tệ bạc nhất đối xử với hắn, hắn tồn tại hay không không quan trọng đúng không … Tại sao? Hắn đã làm sai gì chứ?

Trong đầu hắn hiện lên tiếng hát uyển chuyển ai oán của Minh ca: Toàn thân ta đây đã ướt đẫm, liều mình run rẩy … Yêu so với chết còn lạnh lẽo hơn.

(Trích lời bài hát: “Yêu còn lạnh lẽo hơn cái chết”)

Yêu so với chết còn lạnh lẽo hơn.

Lạnh lẽo hơn.

Kiều Khả Nam khóc thật lâu, từ gào khóc lúc đầu chuyển sang nức nở thút thít, An Cúc Nhạc vẫn giữ máy, không cúp điện thoại. Anh nói: “Cậu đang ở đâu? Tôi đi tìm cậu.”

Kiều Khả Nam đọc xong địa chỉ, yếu đuối thều thào: “Anh đừng cúp máy …”

“Được”

Sau một lúc, Kiều Khả Nam bỗng nói vào đầu kia: “Anh từng nói, em đang thấy Quyền Tứ Lang chỉ tay một cái.”

Sau đó, thân thể của hắn, từ lục phủ ngũ tạng, bắt đầu nổ tung.

Hắn đã chết.

Bị giết chết.

_Hết chương 36_

emo

40 bình luận về “TTL – Chương 35+36

  1. Hức hức lâu lắm mới bị dội nhiều máu chó tnay. Lầu trên nặng nề vs tiểu Nam thế? Tôi đọc còn thấy uất ức thay cho em ý mà cô bắt em ý cứng là cứng kiểu gì? Moá. T chống mắt lên coi tra công kia dỗ tiểu Nam của t kiểu gì huhu

    Đã thích bởi 2 người

    • Cứng là cứng kiểu gì cô? Tiểu Nam lường trước được những chuyện này sẽ xảy ra, nhưng bản thân ẻm cũng thừa nhận là thích Lục Hành Chi rồi. Nghe tin người mình thích kết hôn, ai không đau khổ mà cô con đòi tiểu Nam phải cứng?

      Thích

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s