Triệu Lan Chi x Thẩm Ngôn.

❁Thụ- kun:

Triệu Lan Chi là anh trai của bạn thân thụ chính, được thương giới ca ngợi là thần đồng kinh doanh. Tính cách kiêu ngạo, hào sảng, nghĩa khí với bạn bè, yêu gia đình, thương em trai.

Giới thiệu:

(….“Nhờ Triệu Cẩm Chi não tàn mà Đường Kiều thích ứng với cuộc sống của học sinh trung học khá nhanh. Không có Đào Phi và Thẩm Mộ liên lạc tới nữa, anh rất hài lòng. Bên cạnh việc giả làm học sinh, anh phải bắt đầu nghĩ cho tương lai của mình. Một cái tên nhanh chóng hiện ra trong đầu anh – Triệu Lan Chi, anh của Triệu Cẩm Chi.

Tuy là anh trai cùng cha cùng mẹ với Triệu Cẩm Chi, nhưng rõ ràng là y giỏi giang hơn em trai nhiều lắm. Thừa kế năng lực của người cha là CEO ngân hàng, y vào học một trường Đại học chuyên về Tài chính. Y cùng tuổi với Thẩm Mộ, vào Đại học không bao lâu liền rục rịch muốn start – up, chuẩn bị cho tương lai của mình.

Kiếp trước hai người không quen nhau lắm, có gặp thì chỉ gật đầu cho qua, nhưng anh đã nghe nhiều về y – thiên tài Triệu Lan Chi, tuổi trẻ mà đã tay trắng lập nên sự nghiệp, trở thành truyền kỳ trong giới thương nhân ở thành phố S.”….)

Lầy:

(….Từ trước đến nay, Triệu Lan Chi vẫn thích những thứ xinh đẹp (chắc Triệu Cẩm Chi là ngoại lệ duy nhất mất), nên đương nhiên cũng rất thích Thẩm Duy Thần, không có việc gì làm liền quay sang trêu chọc thằng nhỏ đáng yêu này. Nó cũng rất hiểu chuyện, lần đầu gặp liền hào phóng cho y nửa viên chocolate ~( ̄▿ ̄)~

Hôm nay, ăn cơm xong, Thẩm Duy Thần liền ngồi trên đùi Triệu Lan Chi, hăng say đọc quyển truyện cổ tích mới mua. Thằng bé chưa học Tiểu học nhưng đã nhận biết được rất nhiều chữ, hơn xa bạn bè cùng trang lứa.

Nhìn vẻ mặt ngây thơ của nó, Triệu Lan Chi không nhịn được nghĩ – đợi đến khi thằng nhỏ đáng yêu này lớn lên thành một nam thần, y cũng đã thành một ông chú rồi… Chờ đã, cũng?

Đọc đến cuối truyện, Thẩm Duy Thần thỏa mãn mỉm cười, ngẩng lên nói với Đường Kiều: “Chú Đường, trong truyện nói, cuối cùng hoàng tử và công chúa được hạnh phúc bên nhau mãi mãi ạ~”

Anh xoa đầu nó: “Ừ.”

Triệu Lan Chi cười cười trêu chọc: “Nhóc à, thực ra hoàng tử vì yêu kỵ sĩ nên mới chấp nhận ở cùng công chúa đó~”

“Dạ?” Nó kinh ngạc: “Không phải kỵ sĩ là con trai sao?”

“Phải.”

“Con trai với con trai có thể ở cùng nhau được ạ?”

“Đương nhiên là được!”

……)

Ăn dấm em dâu:

(….. Lúc này, điện thoại của y bỗng vang lên. Thấy cái tên hiện lên trên màn hình, nụ cười trên mặt y hoàn toàn biến mất, trực tiếp ngắt máy.

Anh hỏi: “Là Cẩm Chi à?”

“Ừ.”

“Anh còn định giận dỗi đến bao giờ?”

Y tức xì khói: “Hừ! Anh vất vả lắm mới nuôi lớn nó được, nay nó lại vì một con đàn bà mà bỏ rơi anh! Thật không thể chịu nổi!”

“Được rồi, anh mau về đi.”

Y tủi thân: “Em đuổi anh?” ….)

❁Công-kun:

Thẩm Ngôn là chú ruột của tra công Thẩm Mộ, là một nhân vật vân phong, tuy nhiên máu lăng nhăng & tra công đã ăn sâu vào nhà họ Thẩm, cho nên …. À mà thôi.

 Nhan sắc của ngài Thẩm:

(…….So với Thẩm Mộ, một Thẩm Ngôn tuấn tú trưởng thành, chưa đến bốn mươi tuổi lại được nhiều người hướng tới hơn. Thẩm Ngôn là em ruột của Thẩm Xương – cũng là chú ba của Thẩm Mộ. Hai anh em nhà họ Thẩm dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, để kiếm tiền mà chuyện gì cũng từng trải qua. Đường Kiều đã nghe nói về hai anh em họ – người anh khôn khéo biết đưa đẩy, còn người em thì lạnh lùng thâm độc. Cố gắng bao năm mới đợi được ngày thành danh, trừ Thẩm Xương ra thì Thẩm Ngôn là người nắm nhiều cổ phần công ty nhất, nhưng gã lại dần dần biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Dù thế, những ai khi xưa chứng kiến quá trình đi lên của hai anh em họ đều biết thủ đoạn của gã tàn nhẫn cỡ nào; phần lớn người biết gã đều kính nể gọi gã một tiếng Tam gia.

Ấn tượng của Đường Kiều về người này không mấy sâu đậm, hồi nhỏ sang nhà Thẩm Mộ mấy lần anh mới có dịp thấy gã. Đàn ông của Thẩm gia nói chung đều có vẻ ngoài không thể chê vào đâu được, và Thẩm Ngôn không là ngoại lệ. Lúc đó, Đường Kiều còn nhỏ không nhịn được nhìn gã vài lần, kết quả là bị người ta quay sang nhìn thẳng vào mặt – đôi mắt ấy giống như mắt của rắn độc vậy…..)

Thẩm Xương – gia chủ Thẩm gia ngã bệnh, Thẩm thị trải qua một cuộc thay máu…

(….. Mấy hôm nay Thẩm gia đổi chủ, chuyện Thẩm Tam gia quay về đã làm giới thương nhân ở thành phố S sôi sục lên. Là ông chủ của một công ty mới phất mấy năm gần đây, Triệu Lan Chi cũng rất quan tâm đến chuyện này, rảnh rỗi liền chạy đến chỗ Đường Kiều hóng chuyện.

“Không phải em đã gặp Thẩm Tam gia rồi sao? Ông ta thế nào?”

“Cái gì thế nào?” Mặt anh không chút thay đổi: “Nếu ý anh là vẻ ngoài thì… nhìn ông ta rất không tồi.”

Y bật cười, chế giễu: “Một lão già bốn mươi tuổi thì đẹp ở đâu ra được.”

“Đừng nói thế chứ.” Cộng hai đời lại thì Đường Kiều cũng quá bốn mươi rồi, nên nghe y nói vậy, anh hơi khó chịu: “Đàn ông bốn mươi như hoa đầu cành, anh xem ảnh đế ấy…”

“Được rồi, đang nói về Thẩm Tam gia cơ mà, ảnh đế thì liên quan gì ở đây? Em có cảm giác gì về ông ta?”

“Thẩm Ngôn không đơn giản.”

“… Có nói cũng như không.”

…..)

#Mùi gian tình số 1

(….Đêm đó Đường Kiều gần như thức trắng, sáng hôm sau đến công ty thì lại chưa thấy Triệu Lan Chi đâu. Gọi mãi mà y không nhấc máy, anh hơi lo, đang định đến tận nhà y thì đầu bên kia chợt có người nghe.

“Alo.”

Đây không phải giọng của Triệu Lan Chi, nhưng anh lại thấy hơi quen: “Xin hỏi, anh là…?”

“Thẩm Ngôn.”

“…”

“Cậu tìm Triệu Lan Chi phải không?” Thẩm Ngôn khẽ cười: “Vậy phiền cậu đến nhà tôi đón cậu ta, tôi sợ hôm nay cậu ta không thể tự về rồi.” ….)

Chim chuột đồ:

(……Đường Kiều hoang mang lái xe đến biệt thự của Thẩm Ngôn. Biết Triệu Lan Chi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên y để chuyện cá nhân của mình làm phiền đến anh, không quan tâm thì đúng là hơi vô tình.

Quản gia của Thẩm Ngôn lễ phép mời anh vào, cười híp mắt nói: “Cậu Triệu đang ở phòng bếp dùng cơm.”

Anh đi vào phòng ăn, liền thấy có hai người ngồi trên một cái bàn thật dài. Triệu Lan Chi mặc một chiếc sơ mi rõ ràng là quá khổ, khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt tệ không tả nổi. Còn Thẩm Ngôn thì ăn mặc chỉnh tề, vừa uống cafe vừa đọc báo, nhìn lướt qua y: “Không ăn?”

“Không.”

“Lãng phí thức ăn là không tốt.” Gã chỉ vào bát súp còn hơn phân nửa trước mặt y: “Ăn hết đi.”

Y lặp lại một lên nữa: “Không.”

Gã nhướn mày lên: “Hay là muốn tôi đút cho em?”

Mặt y méo xẹo lại, đấu tranh nội tâm một hồi rồi vẫn nhận mệnh, cúi đầu ngoan ngoãn uống súp.

Gã vuốt nhẹ cần cổ trắng nõn của y, cực kỳ hài lòng: “Ngoan lắm.”

Một màn quỷ dị như vậy làm Đường Kiều sợ đến ngây người – nếu anh không nhớ nhầm, hai người này trước tối hôm qua còn chưa quen biết nhau cơ mà? Anh khụ khụ hai tiếng, thông báo sự có mặt của mình.

Triệu Lan Chi ngẩng phắt lên, nhìn anh như thể nhìn chúa cứu thế vậy. Thẩm Ngôn buông tờ báo xuống, cười cười: “Đường Kiều, đến rồi à.”

Anh bước đến chỗ hai người, cung kính nói: “Thật xin lỗi, chú Thẩm, Triệu Lan Chi đã làm phiền chú rồi.”

Khóe miệng gã cong lên, nghiêng người qua lau vết súp còn dính bên khóe miệng y: “Không phiền chút nào.”

“Vậy… nếu không có chuyện gì khác thì cháu xin phép được mang anh ấy đi.”

Gã gật đầu: “Ừ.”

Như trút được gánh nặng, Triệu Lan Chi đứng bật dậy. Nhưng rõ ràng là y đã quên mất tình trạng cơ thể mình – vừa đứng lên, thắt lững y đã nhũn ra, lảo đảo chực ngã xuống, may là có Đường Kiều kịp đỡ lấy y.

“Chờ một chút.” Thẩm Ngôn lại nói: “Uống hết súp đi đã.”

Y không chịu nổi nữa rồi: “Ông còn muốn ép tôi đến mức nào?”

Gã bình tĩnh lật một tờ báo: “Tôi không thích trẻ con không nghe lời.”

“Cmn chứ ai cần ông thích!”

Đôi mắt mèo của gã ngước lên, cười như không cười: “Không nghe lời, vậy muốn bị phạt phải không?”

Nghĩ đến nội dung “hình phạt” của gã, cả người y cứng đờ lại. Hai người nhìn chằm chằm nhau một lúc, cuối cùng – y bại trận. …..)

Hẳn là kĩ thuật tốt!

(….Chờ Triệu Lan Chi uống súp xong, Đường Kiều mới thuận lợi mang y ra khỏi biệt thự. Vừa bước ra đến cửa, y đã phi sang một bên, móc họng nôn như điên.

Anh vỗ vỗ lưng y, cau mày hỏi: “Rốt cục là đã có chuyện gì vậy?”

Ói mửa nửa ngày, câu đầu tiên y nói sau khi dừng lại là — “Thẩm Ngôn thật cmn là một thằng biến thái!”

Anh đưa cho y một chai nước để súc miệng: “Sao anh lại ở cùng với ông ta?”

Y khoát khoát tay: “Đừng nói nữa. Anh cũng không ngờ 419 tđn nào lại vớ phải một thằng cực phẩm như vậy!”

“Hai người… làm rồi?”

“Ờ.” Triệu Lan Chi không do dự thừa nhận: “Bị một lão già fuck cũng ok thôi, kỹ thuật của ông ta không tệ, làm anh sướng là được rồi.”

Mặt anh xám như tro tàn: “…Nhưng ông ta là Thẩm Ngôn!”

“Anh có biết đâu.” Y cũng ảo não: “Anh chỉ thấy mặt mũi ông ta nhìn không tệ, cả hai đều hứng thú với nhau, thế là đi. Rồi ông ta mang anh về nhà, nghe người khác gọi ông ta một tiếng Thẩm tam gia anh mới biết đấy chứ.”

“…”

“Sớm nghe nói Thẩm tam gia có sở thích kỳ quái là nuôi mỹ thiếu niên đến béo tròn rồi đá đi, mnc, anh đã đ*o muốn ăn rồi còn cố tống vào mồm anh! Anh đây lớn bằng từng này rồi còn chưa bị ai bắt nạt như thế đâu!”

Đường Kiều an ủi y: “Đừng nghĩ nhiều thế, Thẩm Ngôn chỉ là thích đồ ăn ngon thôi. May là đây chỉ là 419, sau này có lẽ hai người cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc với nhau nữa đâu.”

Y tức giận: “Mong là vậy!”

……)

#Mùi gian tình số 2

(….Nhìn hai người chơi một chốc, anh đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay sang hỏi Triệu Lan Chi: “Thật sự là anh không còn liên lạc với Tam gia nữa chứ?”

“Không, không mà.” Ánh mắt y hơi né tránh.

Sao anh lại không nhìn ra bóng ma trong lòng y được: “Nếu còn thì anh bảo ông ta là dạo này nên cẩn thận một chút, không có việc gì thì đừng ra ngoài.”

“Hả? Vì sao?”

Đời này, Thẩm Xương xảy ra chuyện sớm hơn đời trước vài năm, khiến cho cuộc chiến giữa Thẩm Ngôn và Thẩm Mộ cũng bị đẩy lên sớm hơn. Đường Kiều không biết vụ tai nạn của Thẩm Ngôn có theo đó mà diễn ra sớm không, nếu thế thì cũng sắp đến lúc rồi: “Em mới nghe ngóng được – có người đang muốn đối phó với ông ta.”

“Không thể nào?” Y khoa trương kêu lên: “Ai mà dám chống lại ông ta chứ? Em nghe tin này ở đâu thế?”

Anh nhún nhún vai: “Em quên rồi.”

“…”

…..)

Suy tính về tương lai:

(…..Hiếm khi thấy Triệu Lan Chi nghiêm túc trừ lúc làm việc, anh hơi không quen.

Y nói tiếp: “Nhất là kiểu người như chúng ta – nếu không muốn bị ép phải cưới một người phụ nữ từ trên trời rơi xuống thì phải sớm tính toán đi. Anh còn đỡ, ít nhất anh còn có Cẩm Chi, có gì thì để lại cho cháu là được. Nhưng em thì sao? Nhà em cũng tính là nhà giàu, ba em lại có mỗi mình em, chẳng có họ hàng thân thích gì hết. Giờ em đâu còn nhỏ nữa, nếu muốn thì đi tìm người đẻ thuê đi, không thì nhận nuôi một đứa cũng được.”

“Em… không vội.”

Y nhún vai: “Anh chỉ nhắc nhở em thôi. Chờ đến khi về già rồi nằm bẹp một chỗ, bên người không có ai thì cô đơn lắm.”

“Cảm ơn anh, em sẽ suy nghĩ.” Anh cười nói: “Không ngờ anh sẽ nghĩ xa thế đấy.”

“Không phải anh, là lão già kia đấy chứ. Ông ta hơn bốn mươi rồi, rảnh rỗi liền ngồi nghĩ xem sẽ để gia sản lại cho ai.”

Anh biết ông già trong miệng y là ai, bất đắc dĩ cười nói: “Đừng nói thế chứ, Thẩm Ngôn trông vẫn trẻ lắm mà.”

“Bảo dưỡng như thế lại chẳng trẻ, sáng dưỡng sinh tối dưỡng sinh, phiền muốn chết!”

Anh đã từng khuyên y về chuyện này, nhưng lần nào y cũng la hét – Anh với ông ta chỉ là bạn giường! Không tìm ông ta thì anh cũng tìm người khác, em đừng nghĩ nhiều làm gì! Kết quả là đôi bạn giường này dính lấy nhau một phát liền bảy tám năm, làm anh không khỏi trầm trồ khen ngợi.

Tự dưng anh nhớ đến Thẩm Mộ: “Không phải Thẩm tam gia cũng có cháu trai đấy à?”

“Ý em là Thẩm Mộ á.” Y khinh miệt: “Em nghĩ là ông già ấy sẵn sàng dâng đồ cho Thẩm Mộ hả? Mấy năm nay hai người họ đấu tranh ác liệt, em biết đấy, Thẩm Mộ bị ông ta bức đến độ phải chạy trốn ra nước ngoài cơ mà. Hơn nữa, Thẩm Mộ cũng có sẵn rất nhiều cổ phần công ty rồi, ông ta chẳng cần thiết phải làm thế.”

“Tự sinh một đứa bé thì sao?”

“Nope.” Nghĩ đến chuyện gì đó, y nở nụ cười: “Ông ta nói không muốn sinh ra một tai họa nhân gian như mình.”

“…”

….)

 7, 8 năm sau:

Trong đám cưới của Triệu Cẩm Chi:

(…..Vừa bước vào, Thẩm Ngôn đã chú ý đến cậu trai ngồi ở vị trí không ai để ý này. Không hiểu sao, cậu ta lại cho gã một cảm giác như đã từng quen biết, đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm đen tuyền kia, tựa như mãi mãi không thể nhìn thấu. Rõ ràng chỉ là thằng nhóc mười mấy tuổi, nhưng toàn thân lại tỏa ra một khí chất đặc biệt… chỉ thuộc về người Thẩm gia.

Thẩm Duy Thần ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Ngôn, ngạc nhiên vài giây rồi lại cúi xuống.

Gã hỏi Triệu Cẩm Chi: “Thằng bé kia là ai?”

“Hả? Ý ngài là Thẩm Duy Thần ạ?”

Gã nheo mắt lại: “Nó là người Thẩm gia?”

Y cười: “Không không, nó không liên qua gì đến Thẩm gia cả, chỉ là con nhà bình thường quan hệ khá tốt với cháu thôi.”

Gã gật đầu: “Thì ra là vậy.”

“Tam gia, chỗ của ngài ở…”

Gã thu ánh mắt lại: “Không cần, tôi ngồi đây với đám thanh niên là được rồi.”

“Dạ?”

“Anh cậu đâu?” Gã cười nói: “Bảo cậu ta đến đây gặp tôi.”

“…”

….)

Dựa dẫm là thế~

(…Bên kia.

Không còn Đường Kiều nữa, lực sát thương của mọi liền tập trung vào một mình Triệu Lan Chi. Y cũng sảng khoái tiếp nhận, ai đến cũng không từ chối, uống liên tiếp từng chén một. Nhưng rõ ràng là tửu lượng của y cũng giống thằng em – rượu vào là bắt đầu khóc lóc om sòm, lớn giọng đến nỗi bịt tai vào vẫn còn nghe rõ. Thấy vậy, mọi người liền muốn thu tay, nhưng mà có thu được không á, còn phải chờ Triệu đại thiếu quyết định!

“Này! Các cậu nghĩ thế là xong rồi à! Coi tôi là ai chứ!” Một chân y gác lên ghế, quát: “Uống tiếp! Uống!”

Có người đến khuyên y: “Triệu tổng, hay là thôi đi…”

Y hung hăng trừng người nọ: “Thôi cái gì mà thôi! Hôm nay em trai tôi kết hôn, tôi uống thêm vài chén còn không được à!”

Đường Kiều đang nghỉ ngơi cũng bị y nháo tỉnh, đang định đứng lên xách y đi thì đột nhiên thấy Thẩm Ngôn đi nhanh tới, ôm lấy eo y, kéo người đang ồn ào vào lòng mình, cong khóe miệng: “Xin lỗi, Triệu đại thiếu nhà chúng tôi đã làm phiền mọi người rồi.”

Mọi người: “…”

Triệu Lan Chi trừng lớn hai mắt, thấy người đến là Thẩm Ngôn thì nhỏ giọng lầm bầm: “…Là anh sao.”

“Ừ. Đừng quậy nữa, đi nghỉ thôi, được không?” Giọng nói của gã rất dịu dàng, nhưng rõ ràng là không cho người cự tuyệt.

“A.” Y nhắm mắt lại, thoải mái dựa vào ngực gã.

Thấy Triệu Lan Chi bị xách đi, Đường Kiều thở phào một hơi, song khi thấy Triệu Cẩm Chi hai mắt đỏ bừng nhìn mình chằm chằm thì lại đau đầu….)

Vợ xướng chồng phụ họa:

(….  Anh không nói chuyện này cho Đường Hoài Chương và bạn bè mình biết – anh không muốn bọn họ lo lắng, đồng thời cũng để mình được yên lặng nghỉ ngơi. Nhưng chuyện này vẫn không giấu Triệu Lan Chi được – anh đã mấy ngày không đến công ty rồi, y tìm hiểu một chút là ra, lập tức xách người chạy đến bệnh viện.

Điều làm anh ngạc nhiên là – y thế mà lại dẫn Thẩm Ngôn theo!

Lúc họ đến thì Thẩm Duy Thần đang ngủ, để không quấy rầy cậu, anh liền tỏ ý dẫn họ ra ngoài. Đặt bó hoa và giỏ hoa quả lên bàn rồi, họ đi theo anh, trước khi đi, Thẩm Ngôn không nhịn được quay lại nhìn cậu. Lần thứ hai nhìn thấy đứa bé này, cảm giác khó hiểu trong lòng gã càng thêm rõ ràng, nhưng giờ thì không tiện hỏi thêm.

Đường Kiều dẫn hai người đến vườn hoa trong bệnh viện. Ánh nắng buổi chiều rất ấm áp, không ít bệnh nhân đang phơi nắng ở đây. Triệu Lan Chi lao đến ôm cổ anh: “Cmn chứ, hù chết ông đây! Chuyện lớn như vậy sao em chẳng báo cho ai hết thế?”

Anh vô thức liếc sang Thẩm Ngôn, thấy gã không tỏ vẻ khó chịu gì khi bạn – giường của mình thân thiết với người khác thì mới yên tâm, vòng tay ôm lấy y: “Em xin lỗi.”

“Anh đã bảo em cẩn thận rồi cơ mà.” Y trách cứ.

“Là em sơ suất.” Anh vỗ tay y: “Mau buông ra đi, em sắp không thở nổi rồi.”

Thẩm Ngôn đột nhiên hỏi: “Đứa bé kia cũng không sao chứ?”

“Vâng.” Anh hơi chột dạ: “Không nghiêm trọng lắm.”

Nhìn ra sự bất an rất nhỏ trong mắt anh, gã bâng quơ hỏi: “Lần trước, tôi nghe Triệu Cẩm Chi nói thằng bé đó là con của bạn cháu.”

“…Vâng.”

Gã nheo mắt lại: “Bạn cháu là ai?”

Anh bình tĩnh đáp: “Là một người bạn từ thời cháu còn đi học, không phải người nổi tiếng gì, có lẽ nói ra Tam gia cũng không biết.”

Gã nhướn mày lên: “Thế hả.”

“Này,” Triệu Lan Chi không nhịn được nói: “Giờ là lúc nói mấy chuyện như thế à? Đường Kiều, em cứ nghỉ ngơi thật tốt, mọi chuyện còn lại cứ giao cho anh. Những kẻ đã đánh lén em đó, anh nhất định sẽ làm chúng chết thảm!”

Thẩm Ngôn khẽ cười: “Em định làm gì cơ chứ? Giết chúng à?”

Y tức giận nhìn gã: “Không được sao?”

Gã bất đắc dĩ nói với Đường Kiều: “Chuyện này cứ để tôi lo liệu, cậu đừng quan tâm.”

Anh gật đầu: “Vậy cháu nhờ cả vào Tam gia vậy.”

“Không có gì. Bạn của Lan Chi cũng là bạn của tôi.”

Anh lại nhìn y, tỏ vẻ – bạn – giường của anh tốt với anh thật đấy =__=

Ánh mắt y hơi né tránh, không dám nhìn thẳng vào anh….)

#Mùi gian tình số 3

Tai nạn:

(…..Di động của anh bất ngờ vang lên – là chuyện công ty. Anh ra ngoài hành lang nghe điện, bỗng có một người chạy vụt qua anh – nhận ra đó là Triệu Lan Chi, anh vội gọi:

“Lan Chi!”

Y đứng khựng lại, mê mang mở to mắt. Giờ anh mới nhận ra – quần áo trên người y rất bẩn, trên trán còn có một vết thương không sâu lắm, máu từ đó chảy dọc xuống mặt, hai tay cũng dính đầy máu.

Càng nhìn càng sợ, anh hoảng hốt: “Có chuyện gì vậy? Sao anh lại thành ra thế này?”

Y ngẩn người, mãi sau mới tóm chặt lấy vai anh: “Thẩm Ngôn, ông ta…”

Dự cảm bất an bành trướng trong lòng anh: “Thẩm Ngôn làm sao?”

“Ông ấy bị tai nạn!” Y bật khóc nức nở: “Ông ta vì bảo vệ, bảo vệ anh…” Y không nói nổi nữa, ngồi sụp xuống đất, bất lực ôm đầu khóc.

…..)

Giải phẫu kéo dài bốn mươi tiếng là Triệu Lan Chi chờ trước cửa phòng đủ bốn mươi tiếng. Phần lớn thời gian đều có Đường Kiều ở cạnh y, nói những câu an ủi vừa sáo rỗng vừa vô lực. Sau khi phẫu thuật kết thúc, họ nhận được một đáp án quen thuộc:

“Chúng tôi đã cố gắng hết sức, có qua khỏi hay không còn phụ thuộc vào ý chí của Thẩm tiên sinh.”

Chăm sóc:

(….Triệu Lan Chi luôn luôn túc trực bên cạnh Thẩm Ngôn, hoàn toàn vứt hết công việc lên đầu Đường Kiều. Giờ anh hoàn toàn có quyền tự tung tự tác ở công ty, đáng lẽ ra anh nên vui mới phải – nhưng thực tế thì tâm trạng của anh còn tệ hơn hai người kia, dù anh chẳng có người thân hay người yêu nào nằm viện. Ngược lại, thời gian anh ở lại viện càng lúc càng nhiều, chạy đi chạy lại giữa hai bên Đào Phi và Thẩm Ngôn, đến nỗi tất cả bác sĩ và y tá ở cả tầng đó đều dần quen thân với anh.

Biết tin Thẩm Ngôn bị tai nạn, Thẩm Duy Thần cũng đến thăm vài lần – tuy cậu chẳng quen biết gì ông ta, nhưng dù sao thì Triệu Lan Chi cũng là người anh mà cậu tôn kính.

Mấy ngày đầu, Triệu Lan Chi hoàn toàn đứng trên ranh giới sụp đổ, ngày đêm không ngủ túc trực bên giường Thẩm Ngôn. Y muốn gã tỉnh lại, muốn đến phát điên, hận không thể xách tai người đang nhắm mắt trên giường kia lên, để đôi mắt ấy nhìn thẳng vào mình, để gã nói với y một câu, để gã lại làm một bữa cơm cho y.

Nhưng y có gào khóc thế nào đi chăng nữa, gã vẫn chẳng có phản ứng gì cả.

Đường Kiều không chỉ lo lắng cho tình trạng của Thẩm Ngôn mà còn lo cho tâm lý của Triệu Lan Chi nữa. Tuy anh đã âm thầm bố trí không ít người đáng tin cậy để ý phòng bệnh của gã, nhưng anh vẫn phải chú ý hành động của Đường Hoài Chương; đồng thời cũng phải chỉnh lý chuyện ở công ty. Vì vậy, mới có mấy ngày trôi qua mà nhìn anh đã hốc hác thấy rõ.

Ở bệnh viện một ngày, tối đó Đường Kiều cũng thu xếp ngủ lại luôn. Tình trạng của Triệu Lan Chi hôm nay làm anh càng thêm lo – trước đây y còn chỉ vào mặt Thẩm Ngôn đang nửa chết nửa sống mà mắng nhiếc không ngừng, nhưng dạo này đột nhiên y chẳng nói gì nữa, số chữ mỗi ngày thốt ra chỉ đến trên đầu ngón tay, mà chỉ mình anh mới có thể làm y mở miệng. Một Triệu Lan Chi như vậy, thậm chí còn làm anh lo hơn cả trước đây!

Tuyết đã rơi vài ngày cuối cùng cũng ngừng, dù là buổi tối nhưng nhìn trời cũng thoáng đãng hơn hẳn.

Đường Kiều mang bữa khuya đến phòng Thẩm Ngôn cho Triệu Lan Chi. Y chỉ ăn vài miếng rồi để hộp cơm lên bàn, lại tiếp tục ngẩn người bên giường gã.

Anh biết – giờ mình có nói gì thì y cũng không nghe vào tai. Việc duy nhất anh có thể làm là ở bên y, nói rằng y vẫn còn một chỗ dựa….)

Quyết định:

(…..Anh nhận lấy đồ trong tay cô: “Tôi thay Tam gia cảm ơn hai người. Được rồi, nhìn cô thế này thì cũng sắp đến ngày sinh rồi nhỉ?”

Cô vô thức xoa xoa bụng mình: “Ừm, là tháng sau.”

Triệu Lan Chi lạnh như băng cuối cùng cũng mở miệng: “Triệu Cẩm Chi, mày không mau mang vợ mày về nhà nghỉ ngơi đi à? Còn ở đây làm gì?”

“Anh, em chỉ lo cho anh!”

Y bật cười, chế nhạo: “Thế cơ đấy.”

“Thật mà!” Triệu Cẩm Chi vội vã đáp: “Lâu lắm rồi anh chưa liên lạc với em, em hỏi ba mẹ, ba mẹ cũng bảo lâu rồi anh chưa về nhà…”

“Tao về nhà làm gì? Nghe mấy người mắng mỏ chắc?”

“Không, em không… không nói cho ba mẹ biết chuyện anh là gay!”

Y quay lại, cuối cùng cũng nhìn vào em trai: “Vì sao? Không phải vì tao không cho mày biết chuyện này nên mày muốn đoạn tuyệt quan hệ với tao đấy à? Sao không nói cho ba mẹ biết luôn đi, để họ đứng chung chiến tuyến với mày?”

“Em sẽ không làm thế!” Triệu Cẩm Chi gào lên: “Đúng là ban đầu em giận vì anh giấu em, nhưng em lại nghĩ, có khi anh làm thế vì sợ rằng em sẽ kỳ thị anh… Nhưng anh là anh trai của em, dù anh có làm gì hay là gì đi chăng nữa, em cũng sẽ không ghét anh!”

Triệu Lan Chi nắm chặt tay lại, nhẹ giọng nói: “Mày chỉ cần nhớ… tao là anh mày, thế là được rồi.”

“Anh, đúng là em không có thiện cảm với chú Thẩm, nhưng nếu ông ta là người anh chọn thì em sẽ đối xử tốt với ông ta. Lần này tới thăm, bọn em thực sự mong ông ấy sẽ sớm bình phục!”

Mũi y xót xót, nghẹn ngào đáp: “Tao biết rồi.”

Thấy anh trai không còn ngó lơ mình nữa, Triệu Cẩm Chi thở phào một hơi: “Anh, anh về nhà với em một lần được không? Ba mẹ rất lo cho anh, mà dạo này ba cũng không khỏe lắm, thỉnh thoảng lại ho khan. Anh về thăm họ một chút, nhé?” ….)

Mật ngọt:

(….Một tuần sau, Đường Kiều nhận được điện thoại của Triệu Lan Chi. Y vô cùng hưng phấn báo cho anh biết — Thẩm Ngôn tỉnh lại rồi!

Anh thở phào nhẹ nhõm, lập tức phi đến bệnh viện.

Có không ít người trong phòng bệnh của Thẩm Ngôn, trừ Triệu Lan Chi ra thì còn có bác sĩ và y tá – Đường Hoài Chương cũng có trong đó.

Ông hỏi gã vài chuyện, gã đều có thể rành mạch trả lời, xem ra đã tỉnh táo hẳn. Kiểm tra thêm mấy bước nữa, ông tuyên bố – Thẩm Ngôn đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiển, tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi tốt là được.

Đã bất tỉnh rất lâu, nhưng ánh mắt gã nhìn Triệu Lan Chi vẫn trấn tĩnh như trước. Y nghe lời Đường Hoài Chương nói mà hốc mắt đỏ hồng, oán trách: “Nếu ông còn không tỉnh thì tôi đây đếch thèm chờ nữa!”

Khóe miệng gã khẽ cong lên, an ủi vỗ vỗ tay y, giọng nói khàn khàn: “Yên tâm đi. Tai họa lưu ngàn năm mà, tôi sẽ không chết đâu.”

Y cắn cắn môi, vẻ mặt không biết là đang khóc hay đang cười: “… Đệch.”

Trong vườn hoa của bệnh viện, Triệu Lan Chi đang đỡ Thẩm Ngôn, giúp gã bước từng bước một. Gã bước đi chập choạng như trẻ con mới tập, rất chậm rất chậm, nhưng nhìn y không có vẻ gì là mất kiên nhẫn, trên mặt luôn luôn là nét cười dịu dàng….)

Mẹ của công chính qua đời, Thẩm Ngôn đến dự lễ tang, chuẩn bị câu thằng cháu:

(….“Thẩm Duy Thần.”

Cậu lễ phép gật đầu: “Thẩm Tam gia.”

“Tôi rất tiếc về chuyện của mẹ cháu.”

“Cháu cảm ơn ạ.” Hai người mới gặp nhau hai lần, chẳng quen biết gì, nói đến đó là không biết nói gì hơn. Cậu im lặng một lúc, thấy gã hỏi xong mà không định rời đi thì thấy hơi lạ.

“Thẩm Duy Thần, cháu đã nghĩ sau này sẽ sống ra sao chưa?”

“Còn ra sao nữa? Như trước đây thôi ạ.”

“Cháu có muốn thể nghiệm một cuộc sống khác không?” Giọng gã trầm thấp khàn khàn, mang theo ý đồ dụ dỗ.

Cậu ngẩn ra: “Ý ngài là…”

“Tôi nghe Lan Chi nói, Đường Kiều đã sắp xếp đâu vào đấy hết rồi. Nhưng đó thực sự là những gì cháu muốn sao?” Gã mỉm cười: “Tôi rất tán thưởng cháu, nếu cháu đồng ý, tôi có thể dễ dàng cho cháu một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ.”

Cậu do dự một chốc: “Ngài thử nói xem?”

“Không biết cháu có biết gì về sản nghiệp của tôi không? Tôi có một công ty giải trí trong nước, khá là nổi tiếng.”

Nữ trợ lý thêm vào: “Ý của Thẩm Tam gia là — ngoại hình của cậu rất phù hợp với tiêu chuẩn của công ty, không biết cậu có đồng ý lời mời của chúng tôi không?”

Cậu chần chờ: “… Cháu vẫn chưa thành niên.”

“Chúng tôi biết. Tôi đề nghị cậu vừa học vừa tiến hành huấn luyện đặc biệt của chúng tôi – phía công ty sẽ tạo điều kiện hết sức để không làm ảnh hưởng đến việc học hành của cậu.”

“Được Tam gia ưu ái là vinh hạnh của cháu, nhưng mà…” Cậu sờ lên mặt mình: “Thứ ngài vừa ý, là khuôn mặt này sao?”

“Cũng không hẳn.” Thẩm Ngôn đã nhìn vô số người đẹp, tuy cậu nhìn rất bắt mắt, nhưng gã còn từng gặp nhiều người hấp dẫn hơn thế nhiều. Thứ gã muốn chỉ là — nắm giữ nhân tố không xác định thuộc Thẩm gia này vào tay mình.

Phải, gã đã biết.

Từ trước đến giờ, gã vẫn luôn làm theo bản năng của mình, không bỏ sót bất cứ một khả năng nào. Sự tồn tại của cậu làm gã nghi ngờ, liền cho người đi điều tra – tuy Đường Kiều thông minh hay có năng lực đến mấy, thì cũng không thể ngăn cản gã được.

“Chỉ sợ cháu phải từ chối lời mời của Tam gia rồi. Vì…” Cậu thản nhiên nói: “Nếu có thể, cháu không muốn giữ lại gương mặt này nữa.”

— Mặt cháu, rất giống người mà chú hận nhất.

 …..)

# Mùi gian tình số 4

Hoài nghi:

(….Cả người Triệu Lan Chi chìm nghỉm trong sô pha, lười biếng như con mèo già: “Anh cứ thích nói đấy. Em bị cái gì kích thích thế hả? Không chỉ mặt mà cả người cũng thay đổi rồi.”

“Em vẫn như thế.” Elvis không muốn nói tiếp về đề tài này nữa: “Bao giờ thì Tam gia về?”

Y hơi cáu kỉnh: “Anh đã nói bao nhiêu lần rồi – Thẩm Ngôn đi nghỉ phép, trong thời gian ngắn sẽ không về đâu.”

Cậu hoàn toàn không tin lời y: “Ông ấy nghỉ phép mà không dẫn anh đi cùng?”

Sắc mặt y trầm xuống: “Không có cái quy định nào nói là anh với ông ta phải kề kề như hình với bóng.”

“Thế bao giờ ông ấy về?”

Y lại tiếp tục cà lơ phất phơ: “Sao anh biết được.”

“…”

…..)

………….

(….Anh thốt nhiên trở nên hoảng hốt. Quan hệ giữa anh với gã chẳng thân thiết gì, nếu phải nói, thì sợi dây liên hệ giữa họ chỉ có… Triệu Lan Chi: “Bọn họ… mấy năm nay họ vẫn ổn chứ?”

Đương nhiên là cậu hiểu bọn họ trong miệng anh chỉ ai. Nhớ đến lời đồn về Thẩm Ngôn ở công ty, cậu đáp: “Vẫn ổn.” Ít nhất là có vẻ thế….)

(….Thẩm Duy Thần đã theo Thẩm Ngôn được ba năm, vẻ mặt gì của gã mà cậu chẳng thấy – nhưng cậu vẫn không hề kiêng kỵ người có khí chất vương giả như gã một tí nào. Ai cũng biết Thẩm Ngôn chỉ thực sự nuông chiều có hai người – là người mẫu Elvis và cậu cả nhà họ Triệu – có khi còn cưng đến độ chẳng khác nào hôn quân.

Đến văn phòng của Thẩm Ngôn, cậu nhờ thư ký vào báo trước cho gã một tiếng rồi mới bước vào.

Trong văn phòng sáng sủa đúng là đang có hai người thật. Triệu Lan Chi lười biếng vắt vẻo trên ghế salon, áo sơ mi trắng thuần hơi lộn xộn, còn Thẩm Ngôn thì một thân vest thẳng thớm chỉnh tề, áo khoác ngoài đã cởi ra vắt trên thành ghế.

Trong không khí thoang thoảng mùi hương mờ – ám nào đó, dù rằng đã rất nhạt.

Khóe môi cậu giật giật: “Tam gia. Anh Lan Chi.”

Triệu Lan Chi uể oải phất phất tay: “Chào ~”

Cậu nhìn đôi môi đỏ thẫm của y, đầy ẩn ý: “…Em cứ nghĩ Tam gia đang chờ em cơ đấy.”

Y chỉ nhún vai: “Chuẩn rồi. Nhưng em lâu đến quá, anh sợ ổng chán nên mới đến mua vui cho ổng thôi.”

Thẩm Duy Thần: “… À há ~~” ….)

Cưng chìu:

(….Thẩm Duy Thần nhìn sang Triệu Lan Chi, vẻ như muốn nói lại thôi. Y liền ngồi thẳng dậy, cầm chén trà lên nhấp một ngụm rồi cười nói: “Nhìn anh làm gì? Muốn anh đi hả? Đùa gì thế, Thẩm Ngôn có chuyện gì mà anh lại không biết được sao?”

Cậu nghĩ một lúc, rồi bảo: “Là chuyện trong nhà họ Thẩm.”

Thẩm Ngôn hơi nheo mắt lại, quay sang nói với Triệu Lan Chi: “Lan Chi, em về trước đi.”

“Đừng chứ.” Y khó chịu: “Hai người muốn nói gì sau lưng tôi?”

Gã không đáp, chỉ dịu dàng bảo: “Ngoan, nghe lời nào.”

Y nhăn mày lại: “Này!”

“Sao thế?” Gã vẫn mỉm cười như vậy, nhưng Thẩm Duy Thần và Triệu Lan Chi đều biết – nếu họ thực sự không nghe theo gã thì gã sẽ nổi giận thật đấy.

Y cắn môi, uống một hơi cạn sạch chén trà rồi đứng bật dậy, liếc xéo sang gã rồi kiêu ngạo bỏ đi.

Gã bất đắc dĩ lắc đầu: “Hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà vẫn chẳng khác nào trẻ con.” Dù nói vậy, nhưng giọng điệu gã không có vẻ gì là tức giận, mà là dịu dàng và cưng chiều nhiều hơn. …)

#Mùi gian tình số 4

Lúc này quan hệ của 2 người bắt đầu trục trặc, Triệu Lan Chi đi biệt tăm 3 năm…

(….Hầu hết ở đây là người anh không biết, nhưng anh vẫn chăm chú tìm kiếm trong đám người.

“Đường Kiều? Đường Kiều!”

“Hả?” Anh quay lại: “Gì cơ?”

“Anh đang nhìn gì thế?” Giọng cậu hơi oán giận.

Anh thờ ơ đáp: “Thì ngắm đàn ông thôi.”

Cậu đứng khựng lại, trong mắt như nổi lên cơn bão.

Anh thấy thế thì thở dài: “Tôi chỉ đùa thôi mà. Sao mãi không thấy nhân vật chính hôm nay đâu nhỉ?”

Cậu nhìn đồng hồ đeo tay: “Tam gia luôn đến muộn. Chỉ có chuyện người khác chờ ông ấy thôi, chứ làm gì có ngược lại?” Vừa dứt lời là cánh cửa đột nhiên mở ra, cậu cười nói: “Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đã đến rồi.”

Thẩm Ngôn không đến một mình – đi cùng gã là một nữ minh tinh mới nổi. Cô mặc một chiếc váy trắng muốt thật dài, tóc dài đen nhánh được vén lên thật gọn, để lộ cần cổ trắng nõn và chiếc vòng ngọc trai sáng lấp lánh trên đó.

Cậu nói với anh: “Người đang khoác tay Tam gia đằng kia là một ngôi sao mới nổi, tên là Anna. Cô ấy mới mười chín tuổi, với tuổi Tam gia thì có làm cha người ta cũng được rồi đấy. Có người nói… Tam gia đã nâng đỡ cô ấy rất nhiều.”

Nghĩ đến quan hệ giữa gã và Triệu Lan Chi, Đường Kiều khẽ nhăn mày lại: “Chuyện này… Triệu Lan Chi có biết không?”

Thẩm Duy Thần nhún vai: “Chắc là không? Dù sao thì anh ấy cũng không phải là người của công ty này. Tam gia phân biệt rất rõ đâu là chơi đâu là thật chứ.”

Sắc mặt anh càng trở nên khó coi.

Cậu khẽ cười: “Ai cũng biết quan hệ giữa anh ấy và Tam gia chỉ là vui chơi qua đường, chỉ có mình anh ấy nghĩ rằng họ đang thật sự yêu nhau.”

“…Sao em lại nói với tôi mấy chuyện này?” Anh lạnh giọng hỏi.

Cậu chỉ đáp: “Hai người họ đều đối xử với em rất tốt.”

Anh lập tức hiểu ý cậu – với vị trí hiện giờ, cậu thực sự không thể nói với Triệu Lan Chi những gì Thẩm Ngôn đang làm trong công ty gã; nhưng về tư mà nói, thì cậu cũng không đành lòng để y cứ mơ mộng mãi như vậy.

Nhớ đến quan hệ giữa mình và y bây giờ, anh lắc đầu cười khổ: “Chắc gì anh ấy đã nghe tôi nói chứ. Có khi… còn chẳng muốn thấy mặt tôi nữa kìa.” …)

Triệu Lan Chi trở về:

(….Trước mắt anh là một người đàn ông tóc đen với vẻ ngoài tinh tế và vóc người dong dỏng, đang cuồng nhiệt khiêu vũ với một chàng trai tóc vàng mắt xanh. Bên môi người tóc đen ngậm một điếu thuốc, nom cực kỳ quyến rũ và ma mị – đó không phải là Triệu Lan Chi thì là ai?

Đã ba năm không gặp, hình như y gầy hơn trước, nhưng vẻ tuấn tú và hơi thở bất cần đời ấy thì vẫn không thay đổi. Đường Kiều khó mà tưởng tượng được – một người phóng khoáng như y mà lại có thể… dây dưa với Thẩm Ngôn nhiều năm như thế.

Không để anh kịp phản ứng, đột nhiên y ôm chầm lấy thanh niên tóc vàng rồi hôn lên môi cậu ta, không chút do dự.

Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời… Vừa nghĩ, anh vừa xông đến, cố tách hai người họ ra.

Thanh niên tóc vàng khó chịu ra mặt – đang vui thì bị quấy rầy mà – liền đẩy vai anh một cái: “Này, cái quái gì thế? Tôi gặp anh ta trước mà!”

Đường Kiều bình tĩnh đáp: “Anh ấy là bạn trai tôi.”

Đối phương ngẩn người, lẩm bẩm clgt rồi bỏ đi.

Nhìn vẻ mơ màng của Triệu Lan Chi, Đường Kiều cau mày nói: “Anh… cắn thuốc à?”

Máu trong người y lúc này đang cuộn trào không thôi, chỉ cảm thấy người trước mắt rất quen thuộc, vẻ ngoài cũng là kiểu mà mình thích, liền — ôm choàng lấy người nọ, chu miệng đòi hôn.

Đường Kiều trợn tròn mắt, cố gắng trốn khỏi y. Bị từ chối thì y hơi ngạc nhiên, đứng đờ ra đó, cắn cắn môi nhìn anh, vẻ tủi thân cực kỳ.

Anh bị nhìn đến độ trái tim không cứng rắn nổi nữa, vội vàng ôm lấy y: “Lan Chi, là em, Đường Kiều đây. Anh còn tỉnh táo chứ?”

Triệu Lan Chi nhìn chằm chằm vào anh một chốc: “…À, là em hả.”

Anh thở dài một hơi, xem ra y vẫn còn chút lý trí: “Để em mang anh về khách sạn trước đã.”

Môi y giật giật: “Được lắm, ta cùng về khách sạn. Rồi anh sẽ xé quần áo em ra, đè em lên giường, quật ngã như trong đấu vật ấy. Chưa hết đâu, anh sẽ dùng lưỡi liếm cổ em, rồi xuống ngực, xuống…”

Thoáng chốc mặt anh đỏ bừng. Quả nhiên không nên kết luận sớm – chắc chắn là giờ y đang không tỉnh táo. Anh đỡ lấy y, dịu dàng dụ dỗ: “Nào, chúng ta cứ về trước đã, sau đó thế nào thì tùy anh.”

Thế mà y lại gật gù: “Ừ, ừ…”

Chật vật mãi, Đường Kiều mới vác được Triệu Lan Chi về khách sạn. Ngay khi cửa vừa đóng vào, y lập tức đè anh lên tường mà hôn hít, mà vuốt ve, động tác cực kỳ lỗ mãng. Lúc bị đẩy ra lần thứ hai, y đã tủi thân lắm rồi, trừng mắt nhìn anh như thể sắp khóc: “Sao em lại ngăn anh?”

Anh vuốt tóc y, an ủi: “Giờ anh đang không tỉnh táo, phải ngủ một giấc trước đã. Chờ anh tỉnh rồi ta lại làm tiếp nhé, được không?”

“Không được.” Y lắc lắc đầu, dụi dụi vào người anh: “Anh muốn mà…”

Đường Kiều thở dài, vừa dụ dỗ vừa lôi y lên giường: “Anh chờ một tí, em về ngay.”

“Ừm.”

Đến phòng WC, Đường Kiều nhìn vào mình trong gương, trong lòng bắt đầu đấu tranh tư tưởng.

Thực ra, với quan hệ giữa anh và y thì giờ anh có handjob cho y thì cũng được thôi; nhưng không biết lúc tỉnh lại, y có tức chết không nhỉ… Mà lỡ Thẩm Ngôn biết thì sao? Chắc là gã cũng chẳng có ý kiến gì đâu, gã có để y vào lòng đâu mà…

Nghĩ vậy, anh liền hít sâu một hơi, xắn tay áo lên rồi hùng dũng bước ra ngoài.

“Lan Chi?” Anh gọi một tiếng.

Không có tiếng đáp – Triệu Lan Chi đang nằm trên giường, đôi mi thật dài dịu ngoan phủ xuống, làm anh không nhịn được vuốt nhẹ lên nó: “…Chúc ngủ ngon.”

Sáng hôm sau.

“Lan Chi? Triệu Lan Chi?”

Mi mắt y hơi run run, rồi từ từ mở mắt. Đập vào mắt y là một khuôn mặt vô cùng quen thuộc – là Đường Kiều đang cúi xuống, lo lắng nhìn y.

“Anh không sao chứ?”

Y lại nhắm mắt lại, vùi đầu vào gối, rầu rĩ kêu: “…Hóa ra là em hả.”

Đường Kiều hơi giật mình – trái với tưởng tượng của anh, hình như y không có vẻ gì là kinh ngạc cả. Với hiểu biết của anh thì y hẳn sẽ không bình tĩnh như thế này đâu – gặp lại thằng bạn đã ba năm biệt tích, y có vung nắm đấm mới là chuyện thường đấy.

Triệu Lan Chi lảo đảo ngồi dậy, xoa loạn mái tóc đã rối bù, cáu kỉnh nói: “Có thuốc lá không?”

Anh móc trong túi ra một gói, y giật lấy rất nhanh rồi lục lọi tủ đầu giường tìm bật lửa. Châm thuốc rồi rít sâu một hơi, từ từ nhả ra từng làn khói trắng: “Chiều qua Triệu Cẩm Chi đã mail cho anh – rồi anh biết là em sẽ đến.”

Đường Kiều giật mình.

Nhất thời, cả hai đều không nói gì cả. Điếu thuốc trên tay Triệu Lan Chi càng lúc càng ngắn, khi khói dần tan đi, y dúi nó xuống gạt tàn rồi ngước lên nhìn anh, nói: “Nó còn kể cho anh biết lý do vì sao ba năm trước em bỏ đi.”

“…Em xin lỗi. Đúng ra em không nên giấu anh.”

“Chuẩn đấy.” Y cười khẩy: “Em cũng ngốc thật. Cứ để cho Thẩm Mộ thích làm gì thì làm, còn giấu diếm tất cả để xuất ngoại – em nghĩ thế là ngầu lắm chắc? Em nghĩ mình đang diễn phim à? Hả?”

“Em chỉ không muốn liên lụy đến anh…”

Y bật cười: “Liên lụy đến anh? Thôi nào, Thẩm Mộ còn chưa có cái khả năng đấy đâu. Mà nếu nó có có thật đi chăng nữa, thì cả hai ta cùng đối mặt không phải là tốt hơn à? Mà ta có không chống được, thì còn có Thẩm…” Như đột nhiên cắn phải đầu lưỡi, y thoáng chốc im bặt, sắc mặt cũng chìm xuống.

Đường Kiều cười khổ: “Chuyện qua thì đã qua rồi, thôi đừng nói thêm nữa.”

“Nói cũng phải. Vậy thì nói về tương lai đi.”

Y nói rất đúng – thứ anh quan tâm nhất bây giờ cũng không phải là chuyện đó, mà là một đáp án từ y.

“Lan Chi.” Anh nhìn vào đôi mắt mèo hẹp dài ấy, tim đập như trống dồn: “Anh… còn trách em không? Giờ em vẫn là bạn của anh chứ?”

Hai người nhìn nhau một lúc, nhìn đến độ y hơi mất tự nhiên, nhìn sang chỗ khác rồi hắng giọng nói: “Nếu không còn thì em đã không tìm được anh rồi – anh sẽ bỏ đi ngay lúc nhận được mail của Cẩm Chi.”

Cuối cùng, Đường Kiều cũng mỉm cười.

Triệu Lan Chi vén chăn đứng dậy, bắt đầu mặc quần áo. Người y hoàn toàn bình thường, không đau nhức ở đâu cả – hẳn là tối qua vẫn chưa xảy ra chuyện gì. Tuy không nhớ chính xác mọi chuyện, nhưng y nhớ là trước khi đến vũ hội này, y đã quyết định là sẽ thác loạn một đêm. Đằng nào thì kẻ kia cũng chẳng quan tâm xem y ở với ai, hôm ai ôm ai, thì y cần gì phải thủ tiết như đàn bà vì gã chứ?

Nghĩ đến kẻ kia, đầu y lại bắt đầu nhưng nhức, mà trái tim cũng ê ẩm đau – nhưng trước mặt Đường Kiều thì y vẫn tỏ ra như thường: “Anh đã biết hết những chuyện gần đây rồi.”

Anh ngạc nhiên: “Anh biết á?”

“Ừ. Ông ta…” Y dừng lại một lúc, bình tĩnh nói: “…đã nói với anh từ lâu rồi.”

“Và anh để mặc ông ấy thích làm gì thì làm?” Anh thấp giọng nói.

“Thế thì có gì không tốt. Mấy năm nay Thẩm Mộ ở nước ngoài đã dần thoát ly khỏi Thẩm Ngôn rồi – mà tham vọng khống chế của ông ta rất mạnh, nhất định là không cho phép có nhân tố bất ổn phát triển ở nơi ngoài tầm kiểm soát đâu. Hơn nữa…” Y khẽ cười: “Kể cả anh có ý kiến đi chăng nữa, thì có sao nào? Anh là cái thá gì cơ chứ.”

Không hiểu sao, Đường Kiều lại thấy y lúc này thật quá đáng thương: “Còn Thẩm Duy Thần thì thế nào?” Anh cắn răng nói: “Trong ảnh Thẩm Ngôn đang giữ không chỉ có Thẩm Mộ, mà còn có cả Thẩm Duy Thần. Dù sao thì giờ nó cũng là người của công chúng…”

“Trong ảnh có em nữa.” Y bổ sung.

“Em thì sao cũng được, nhưng còn Duy Thần…” Anh bắt đầu nói năng lộn xộn: “Thẩm Ngôn có muốn chèn ép Thẩm Mộ hoàn toàn thì cũng không thể cuốn Duy Thần vào được.”

“…Em đúng là nặng tình với thằng nhóc kia thật đấy.” Giọng y hơi châm chọc: “Nhưng cứ yên tâm đi. Thẩm Duy Thần đã theo ông ta lâu như thế, sự cưng chiều suốt ba năm qua cũng không hẳn là giả, mà Thẩm Ngôn cũng hứa với anh là sẽ không làm hại thằng bé rồi. Mấy tấm ảnh này chỉ là lợi thế thôi – ông ta đang cược, cược vào sự liều lĩnh của Thẩm Mộ. Thẩm Mộ sẽ không dám động đậy đâu, vì xét cho cùng, cha vợ cũng là ngọn núi dựa duy nhất của nó.”

“…Anh tin ông ta đến thế?”

“Bao nhiêu năm qua, ông ta chưa từng thua cược lần nào, khẳng định là lần này cũng không lừa anh.” Y cười cười: “Đằng nào thì đó cũng là quà chia tay của gã. Mà nói chia tay hình như hơi quá – trong mắt gã, quan hệ giữa anh với gã chỉ là an ủi lẫn nhau thôi, phải hảo tụ hảo tán* mới là lẽ thường.”

*Hảo tụ hảo tán (好聚好散): bắt đầu và kết thúc trong hòa bình.

Anh không nhịn được hỏi: “Sao tự dưng anh lại muốn… đi?”

Y đáp rất bình tĩnh: “Anh lớn tuổi rồi, phí bốn năm cũng không nắm được trái tim của người kia, nên không muốn cố nữa. Thật ra, lúc mới biết người kia nuôi không ít tình nhân ở ngoài, anh đã từng gào thét oán giận hệt như một bà vợ chanh chua, nhưng thế thì có ý nghĩa gì chứ? Anh cũng hiểu quy tắc trò chơi mà, giờ cứ quấn lấy gã nữa thì hơi… vô liêm sỉ thật.”

Đường Kiều há hốc mồm – anh nên an ủi y một chút, nhưng lại chẳng biết phải nói gì hơn.

Triệu Lan Chi vẫn bình tĩnh mặc quần áo, như thể chuyện đang nói chẳng có liên quan gì đến mình: “Nên là, Thẩm Mộ không còn là vật cản trong đời em nữa. Giờ em thích gì thì cứ làm đi.”

Anh im lặng một chốc rồi nói: “Em không nghĩ Thẩm Mộ sẽ từ bỏ sớm thế đâu.”

Y nhún nhún vai: “Sao cũng được. Chuyện của nhà họ Thẩm, người ngoài là anh với em xen vào làm gì, không bằng đứng ngoài xem kịch vui thôi.”

Anh gượng cười: “Không biết cậu cả họ Triệu đây đã có kế hoạch gì rồi?”

“Kế hoạch hửm…” Y nheo mắt lại: “Anh định ở đất nước quyến rũ này thêm vài ngày, hưởng thụ mùi vị của Vũ hội Trắng. Sao, có muốn theo không?”

“Cực kỳ đồng ý.”

Triệu Lan Chi khoác áo sợ mi lên, thắt đến nút trên cùng: “Aizz, em nói xem. Nếu hơn mười năm trước em không từ chối anh, rồi hai ta chung sống, thì có phải sẽ không xảy ra những chuyện hôm nay không?”

“Ai mà biết được.”

Triệu Lan Chi cũng rất vui vẻ – hoàn toàn chẳng có vẻ gì là giống một người sắp buông tay một mối tình mười mấy năm. Hai người cũng ngầm hiểu ý nhau, không nhắc đến tên Thẩm Ngôn nữa. Y luôn luôn mỉm cười thật rực rỡ, cũng kết bạn mới rất nhanh, nhưng có lẽ vì có Đường Kiều bên cạnh nên không có ý định tìm 419 nữa, có gặp được người vừa ý thì cũng chỉ uống rượu nói chuyện phiếm rồi thôi. Mỗi tối, hai người cùng nằm trên một cái giường, chuyện trò đến khi rơi vào giấc ngủ…..)

Chạm mặt:

(….Vào ngày nghỉ cuối cùng, nơi này tổ chức một lửa trại – tuy quy mô không bằng Vũ hội Trắng lúc trước, nhưng vẫn thu hút được không ít người.

Đương nhiên là Triệu Lan Chi sẽ không bỏ qua mấy dịp ăn chơi thế này rồi. Theo lời y nói thì là — chán thì phải chơi!

Cậu chưa nói xong, nhưng y đã đoán được ý cậu: “Thôi nào, Tam gia vẫn rất hào phóng với tình nhân cũ mà, huống gì anh cũng đầu tư kha khá vào bộ phim này đấy.”

Cậu đang định mở miệng thì bỗng thấy Thẩm Ngôn đang khoác tay nữ minh tinh đó, thản nhiên đi về hướng họ. Cậu ho một tiếng, chỉ về phía sau y.

Y tò mò quay lại, liền nhìn thẳng vào mắt gã. Hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau như thế, hai giây, rồi cùng mỉm cười.

“Tam gia, lâu rồi không gặp nhỉ.” Giọng điệu của y rất tự nhiên, chẳng thân mật nhưng cũng chẳng hờ hững.

“Chuyến du lịch lần này thế nào?” Thẩm Ngôn hỏi.

“Vui lắm. Nói ra thì chuyện này còn phải cảm ơn Tam gia.”

“Haha, đừng khách sáo thế.”

Đối thoại chấm dứt.

Nói cũng phải, với quan hệ của hai người họ thì… còn có thể nói gì nữa? Hẳn là phất tay chào tạm biệt rồi đi là xong chứ?

Triệu Lan Chi cũng định làm thế thật, nhưng y vừa quay người thì gã đã gọi lại: “Bao giờ thì đến dọn đồ đi?”

a một tiếng, qua loa đáp: “Tôi thì lúc nào cũng được, chỉ sợ Tam gia không rảnh thôi.”

Gã cười cười: “Dọn đồ có phải là chuyện lớn gì đâu, cũng không cần… phải có chủ nhà ở nhà thì mới được.”

Y gật đầu: “Tôi hiểu rồi. Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây.”

Ánh mắt gã vẫn dán chặt vào bóng lưng y, dưới ánh đèn, đôi mắt sâu thẳm ấy lại càng thêm u ám. …)

Tranh giành tình nhân:

(….Hai người đi theo nhân viên đến một phòng VIP, mở cửa ra thì thấy – Triệu Lan Chi đang ngồi ở ghế trung tâm sòng, trong lòng còn ôm một thiếu niên nom rất thanh tú. Thấy họ đến, y híp mắt cười: “Đến rồi đấy hử?”

Ván bài mới đi được phân nửa, đang đến đoạn mấu chốt. Hai người im lặng ngồi xuống cạnh y, quan sát thế cục.

Người cùng chơi với y nom toàn là con nhà giàu, tuy số tiền cược trên bàn càng lúc càng lớn, nhưng chẳng ai tỏ ra quan tâm cả.

Hết một ván, Triệu Lan Chi là người thắng đậm nhất. Y vui vẻ hôn cái chóc lên má thiếu niên trong lòng, cười nói: “Không tồi không tồi, chỗ tiền này để mua xe cho em nhé!”

Thiếu niên ngại ngùng mỉm cười: “Cảm ơn anh Triệu ạ.”

Vài kẻ ngồi cùng bàn y trêu ghẹo: “Anh Triệu hào phóng với tình nhân thật đấy, nói cho xe là cho xe ngay được!”

Y cười cười: “Phải đấy, cậu có muốn để tôi bao nuôi một thời gian không? Tôi cũng sẽ siêu hào phóng với cậu!”

Đối phương hơi xấu hổ: “Anh cứ thích đùa…”

Y tỏ ra mập mờ: “Tôi có đùa hay không, cậu cứ thử thì biết ~”

Dù gì thì đối phương cũng là kẻ có tiếng tăm ở thành phố S, bị y ngả ngớn như thế, rõ ràng là không dễ chịu gì. Hắn sầm mặt xuống, đang định phản bác thì Đường Kiều đã nắm lấy tay y.

“Lan Chi, cũng muộn rồi. Để em đưa anh về.”

“Hả? Sao lại thế được! Khách của anh mới đến mà!” Triệu Lan Chi đứng dậy, ấn anh xuống ghế: “Nào nào, chơi một ván đi. Thắng em hưởng, thua anh chi!”

Anh chưa kịp đáp thì đã thấy cửa bị đẩy ra – bước vào là một người đàn ông tây trang thẳng thớm, rõ ràng là miệng đang cười, nhưng vẫn làm người ta có cảm giác phải kính nể.

Người nọ khẽ đảo mắt qua, thấy thiếu niên mà Triệu Lan Chi đang ôm thì hơi dừng lại – thiếu niên lập tức thấy rùng cả mình, không  khỏi rúc vào lòng y sâu hơn.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, cuối cùng, người mở miệng trước vẫn là Triệu Lan Chi: “Sao Thẩm Tam gia lại rảnh rỗi đến đây thị sát vậy?”

Thẩm Ngôn khẽ cười: “Nghe nói cậu Triệu đến, chỉ sợ tiếp đón không chu đáo, nên tôi mới tự mình đến đây.”

“Hử, sao lại thế được! Tôi chơi vui lắm, Tam gia thật rất biết cách dùng người đấy, sau này nhất định tôi sẽ thường xuyên đến đây.”

Rõ ràng là còn gắn bó trên cùng một chiếc giường cách đây không lâu, mà giờ gặp lại, lại có thể tỏ ra như hai người không quen biết… Đường Kiều thật không hiểu được giờ y đang nghĩ gì.

“Xem ra cậu Triệu đang vui vẻ lắm.” Trợ lý đằng sau Thẩm Ngôn kéo ghế ra cho gã, gã liền ngồi xuống đối diện y: “Hay là thử cược với tôi xem?”

“Hửm?” Y cảnh giác nhìn nụ cười của gã: “Lấy gì để cược?”

Gã nhẹ nhàng ve vuốt cổ tay áo mình, cười nói: “Tôi và cậu đều không thiếu tiền, có cược cũng vô nghĩa. Hay là… cược người đi?”

Đường Kiều không nhịn được nói: “Tam gia, cháu thấy anh Lan Chi chơi lâu cũng mệt rồi, có gì thì…”

“Anh không mệt.” Y ngắt lời anh: “Không biết Tam gia muốn ai, hửm?”

Gã nhìn thẳng vào y.

Y giật mình, khóe môi giật giật: “Muốn… tôi?”

Gã cười nhạt: “Xin cậu Triệu đừng tưởng ai cũng thích mình nữa. Bạn trai của cậu nhìn được lắm, đúng là loại tôi thích, để cậu ta theo tôi một đêm thì sao?”

Triệu Lan Chi cảm tưởng như vừa bị sỉ nhục tận mặt vậy – ý gã rõ ràng là… y còn không bằng một kẻ bị bao dưỡng!

“Được.” Y nghiến răng đáp: “Cược thì cược!”

Gã hài lòng gật đầu: “Đây là vụ cược giữa tôi và cậu Triệu, những người khác ra ngoài hết đi.”

Lời vừa nói, mọi người liền lục tục đứng dậy, nhưng Đường Kiều vẫn ngồi im chỗ cũ, rõ ràng là muốn ở lại với y. Mà anh không đi thì Thẩm Duy Thần cũng sẽ không đi. Cậu liếc gã một cái, nhận được một cái gật đầu rất nhẹ của đối phương.

Cậu liền thì thầm bên tai Đường Kiều: “Em có việc phải ra ngoài, sẽ về ngay thôi.”

Anh đang tập trung hết vào Triệu Lan Chi nên không để ý lắm, lơ đãng gật đầu.

Khi cậu về phòng thì trận cá cược giữa Thẩm Ngôn và Triệu Lan Chi đã kết thúc.

Gã khoan thai tựa vào ghế da mềm mại, mỉm cười tự đắc nhìn y: “Cậu Triệu à, nhận thua rồi chứ?”

Y cười lạnh: “Tất nhiên rồi.” Đoạn vỗ đầu thiếu niên đang ngồi trong lòng mình, dịu dàng nói: “Ngoan nào, đêm nay nhớ ngoan ngoãn hầu hạ Tam gia nhé.”

Hình như thiếu niên hơi sợ Thẩm Ngôn, thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt gã, cố lủi sâu hơn vào lòng y, lẩm bẩm như chú mèo: “Không đâu, em không muốn…”

“Em yên tâm, Tam gia sẽ không làm gì quá đáng.” Triệu Lan Chi vuốt ve tóc cậu, nhưng mắt lại nhìn về phía gã: “Theo tôi biết, Tam gia không có sở thích giường chiếu gì đặc biệt, ngược lại rất biết kiên nhẫn, thể lực dẻo dai, kỹ thuật càng không tồi, nhất định sẽ cho em một đêm khó quên đấy.”

Thẩm Ngôn đáp lại đầy ẩn ý: “Trên giường tôi có kiên nhẫn hay không, còn tùy xem đối phương là ai nữa.”

Gã nói vậy làm thiếu niên lại càng sợ, túm lấy góc áo y, đôi mắt nhìn y như cầu khẩn: “Anh Triệu ơi…”

Triệu Lan Chi hít sâu một hơi: “Vậy thì, nể tình tôi, xin hãy nhẹ nhàng với em ấy một chút.”

Gã nhướn mày hỏi: “Em đang cầu xin tôi đấy à?”

Mặt y không chút thay đổi: “Có thể coi là vậy.”

Gã im lặng một chốc rồi nói: “Triệu Lan Chi… Em thích cậu ta được bao nhiêu chứ?” Rồi đứng lên, bước thẳng đi không hề quay lại.

Nhất thời thiếu niên ngẩn ra – Thẩm Ngôn không mang cậu đi, nghĩa là cậu được an toàn rồi hả?

Triệu Lan Chi mệt mỏi day trán, kiên nhẫn nói với cậu: “Nào, để tôi đưa em về.”

Đường Kiều không yên tâm về y lắm, liền gọi taxi cho hai người họ, báo địa chỉ xong xuôi rồi mới về nhà với Thẩm Duy Thần.

Trên đường đi, cả hai đều im lặng. Mãi lúc lâu sau, cậu mới thở dài một hơi: “Em không ngờ là Tam gia và anh Lan Chi sẽ căng thẳng đến mức này đấy.”

“Thế thì có gì lạ. Với cái tính kiêu ngạo của Triệu Lan Chi, để mãi đến bây giờ mới cắt đứt… mới là lạ ấy.”

“Có kiêu ngạo đến thế nào đi nữa, khi đứng trước người mình yêu thì vẫn chỉ là người trần hèn mọn thôi.”

“Trong tình yêu, hai bên đều phải bình đẳng.”

…..)

 

_____ Chính văn hoàn ____

One thought on “Triệu Lan Chi x Thẩm Ngôn.

  1. Pingback: Cặp đôi moemoe | Ba Cây Sồi

(´༎ຶོ_༎ຶོ`) ( ͡° ͜ʖ ͡°) (≧▽≦)ツ _(:3ゝ∠)_ o( ̄ヘ ̄o#) 凸(艹皿艹) ~( ̄▽ ̄~)(~ ̄▽ ̄)~ ★(;¬_¬) ( ˘ ³˘)♥ (「・ω・)「 ⊙_ʘ (❁´▽`❁)*✲゚* (シ_ _)シ ヽ(#゚Д゚)ノ┌┛ಥ⌣ಥ 눈_눈 (ᗒᗣᗕ)՞ (づ ̄3 ̄)づ~♡ ヾ(´▽`;)ゝ ╮(╯▽╰)╭ ~( ̄▽ ̄)~* (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻ (๑و•̀ω•́)و (ง’̀-‘́)ง !!(メ ̄  ̄)_θ☆゚0゚)/ (`⌒*)O-(`⌒´Q) ¯\_(ツ)_/¯ 「(゚ペ) ヾ(。ꏿ﹏ꏿ)ノ゙  ───==≡≡ΣΣ༼つ ் ▽ ் ༽つ

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s