TTL – Chương 27

Chương 27: Hoa Cúc Đen không hổ là hoa cúc.

Kiều Khả Nam là kiểu người khá dửng dưng.

Hắn không ân hận một khi đã lựa chọn, không thích đấu đá lung tung, nhưng không phải lúc nào cũng có thể đề phòng mọi thứ, có một số việc, nếu đã không tránh được thì cứ thản nhiên giang tay nghênh chiến ── ví dụ như chuyện nảy sinh “tình cảm” với Lục Hành Chi.

Vì dục mà yêu, nghe thật nông cạn, nhưng một khi đã đem phần sâu kín nhất của thân thể thổ lộ, trái tim ư? Ít nhất đến giờ này, Kiều Khả Nam vẫn tin mình có thể kiểm soát hai phần đó thật rạch ròi.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình có thể yêu kiểu này, nhưng thực sự nó đã tồn tại.

Có một số việc, phủ nhận một hai lần còn tin được, phủ định ba bốn lần, ngay cả mình còn không tin nổi mình.

Tiếp tục đọc

TTL – Chương 26

Review: Chương này Sếp nghẹn 2 lần <(¯¯︶¯¯)>

Chương 26: Khoảng cách xa nhất trên đời này.

Kiều Khả Nam bị người nào đó quấy rối làm tỉnh.

Lông mày hắn nhíu nhíu, chỗ cần cổ ẩm ướt ngứa ngáy, đại não còn mơ màng đã nhận ra mình vừa bị cắn, nhịn không được lấy tay đẩy đẩy đầu anh. Lục Hành Chi cười nhẹ: “Tỉnh?”

“Ưm.” Kiều Khả Nam chớp mắt, ngoảnh lại liền trông thấy nửa thân trên trần trụi đầy hơi nước của người kia, cộng thêm mùi sữa tắm quen thuộc thoang thoảng, xem ra Lục Hành Chi tỉnh trước, còn tắm rửa xong xuôi.

Kiều Khả Nam ngồi dậy: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Hơn sáu giờ?”

Không ngờ mình thực sự có thể ngủ … Kiều Khả Nam bị đả kích, thế mà hắn lại có thể ngủ ngon trong tình cảnh này, đáng nhẽ ra phải xoắn xuýt đau khổ lăn qua lộn lại trằn trọc khó ngủ lăn lộn hơn trăm vòng mới phải chớ, đúng không?!

Tiếp tục đọc

TTL – Chương 25

Review: Hai người lại ngủ cùng nhau o(〃^▽^〃)o

Chương 25:  Tôi đây rất dễ phải lòng em.

Hai người đã cách xa một khoảng thời gian, Kiều Khả Nam cứ nghĩ vừa vào cửa sẽ lập tức trình diễn một màn củi khô lửa bốc, XXOO một phen, nhưng không ngờ Lục Hành Chi chỉ ôm hắn hôn hít một hồi, rồi nói: “Tôi mệt lắm , muốn ngủ một giấc.”

Đi công tác không được cấp nghỉ phép, sáng sớm nay Lục Hành Chi còn vội vã trở về, mức độ mệt mỏi không nói cũng biết. Nhưng … Kiều Khả Nam đảo mắt: Nếu ngài mệt mỏi không muốn ấy ấy, gọi tui tới làm gì?

Kiều Khả Nam: “Vậy em về trước đây…”

Lục Hành Chi nhìn hắn: “Quay về làm gì! Dù sao cũng ở trên giường, động hay không động cũng chẳng khác nhau?”

Tiếp tục đọc

TTL – Chương 24

Chương 24: Uống trà đừng kiếm chuyện

Vui vẻ khi đi, mất hứng mà về, tâm trạng Kiều Khả Nam rất không tốt.

Cảm giác buồn bực kéo dài suốt mấy ngày liền, Lục Hành Chi đúng lúc tiếp nhận một Case nước ngoài, nên đã đi công tác, Kiều Khả Nam ở nhà cũng nắm giữ vài vụ cần xử lý, nên không đi cùng anh, hai người ngầm hiểu, tách nhau ra một thời gian, coi như cho bản thân một cơ hội yên tĩnh suy nghĩ.

Kể từ sau lần đó, họ cần làm nguội cái đầu của mình.

Tiếp tục đọc

TTL – Chương 23

Chương 23:  Sẽ không -> Sẽ

Lục Hành Chi chuyển nồi xong, khoanh tay ngắm Kiều Khả Nam thoăn thoắt nào là xắt thịt, rửa rau, chỉnh lửa, tất bật chuẩn bị nguyên liệu, còn không quên bổ sung hai quả trứng gà. “Em nhớ anh không khó ăn phải không. Thịt dê thịt cừu em không đủ tiền mua, còn hải sản thì anh lại dị ứng tôm …”

Lục Hành Chi: “Tôi dị ứng tôm?” Vì sao chính mình không biết, mà cậu ta lại biết?

Kiều Khả Nam nhìn anh nghi ngờ: “Không phải à? Em nhớ có một lần anh ăn trứng tôm, ngày hôm sau liền ôm hộp khăn giấy… Ờ, hỉ mũi liên tục. Còn hôm liên hoan ở công ty, phòng ta đi ăn buffet Nhật Bản, anh ăn một đống tôm bóc vỏ, hôm sau y rằng xì sụt cả ngày, tốn hết hai hộp khăn giấy!”

Tiếp tục đọc